Chương 32 trù thần
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 32 trù thần
Chương 32: Trù Thần
Đợi bọn hắn thu tay về, hệ thống bên tai Dư Sinh “Tích” một tiếng: “Kỹ năng phục chế hoàn tất.”
Dư Sinh vội vàng xem xét mô phỏng thẻ, thấy thông tin trên thẻ hiện lên trước mắt đúng như hắn suy nghĩ.
“Phục chế mục tiêu: Tuần Cửu Chương.
Lực lượng mục tiêu: Nhất tinh, nhị giai.
Kỹ năng mục tiêu: « Kiếm pháp Cửu Chương ».
Độ hoàn thành kỹ năng: Một thành.
Sử dụng kỹ năng: Tốn 100 điểm công đức.”
Dư Sinh liếc qua, vừa định phàn nàn độ hoàn thành chiêu thức « Kiếm pháp Cửu Chương » của Tuần Cửu Chương chỉ có một thành thì hệ thống lại vang lên:
“Kỹ năng « Kiếm pháp Cửu Chương » đã được lưu vào kho kỹ năng, sau khi mở ra sẽ cung cấp dịch vụ cải thiện kỹ năng, mời túc chủ nhanh chóng thăng cấp.”
Dư Sinh không khỏi thầm chửi hệ thống, điều kiện thăng cấp không nói, hắn biết thăng cấp bằng cách nào?
Tuần Cửu Chương đi tới, hỏi Dư Sinh: “Chiêu thức ghi nhớ được mấy thành rồi?”
“Một thành.” Dư Sinh thành thật đáp, dù sao hắn chỉ lĩnh hội được một thành « Kiếm pháp Cửu Chương », còn Tuần Cửu Chương là mười thành.
Tuần Cửu Chương cười ha ha, bảo hắn múa thử vài chiêu.
Dư Sinh khinh bỉ liếc hắn, “Ta không rảnh làm trò hề cho ngươi xem đâu.”
Tuần Cửu Chương khẽ giật mình, “Tiểu tử, ngươi quả nhiên coi chúng ta là khỉ để đùa bỡn, đánh hắn.”
Hắn giơ nắm đấm lên, Thiên Sư không tiện ra tay, bèn cầm lấy bổng tử đánh về phía Dư Sinh.
“Đánh hắn, đánh hắn.” Thảo Nhi ôm Cầu Cầu, đứng bên cạnh hóng chuyện.
“Dám đánh chưởng quỹ, ta trừ hết tiền tháng của ngươi.” Dư Sinh vừa chạy trối chết vừa uy hiếp Thiên Sư.
Thiên Sư khựng lại một chút, Thảo Nhi ở bên cạnh nói: “Hôm nay đã là cuối tháng rồi, ngươi đừng hòng.”
“Đúng, cuối tháng.” Thiên Sư tỉnh ngộ, tiếp tục đuổi đánh Dư Sinh.
Dư Sinh chui sau lưng Bát Đấu khôi ngô, Bát Đấu “Hắc hắc” cười rồi tránh ra.
“Bát Đấu, ngươi đúng là không phải huynh đệ.”
Dư Sinh lại chui bên cạnh con lừa đang ngủ gật, “Ngăn bọn hắn lại, vò rượu kia ta sẽ bỏ qua chuyện cũ.”
Con lừa quay đầu phun một bãi nước bọt vào Dư Sinh, vẻ mặt khinh thường lộ rõ.
“Ngươi là con lừa, không phải dê đực.” Dư Sinh bị phun trúng bất ngờ, tức giận nói.
Hắn thấy hai người lại đánh tới, vội nói: “Một vò, lần cất rượu sau ta cho ngươi một vò.”
“Phốc.” Bị mua chuộc, Mao Mao quay đầu phun một bãi vào mặt Thiên Sư, Tuần Cửu Chương cũng bị vạ lây.
Ba người ngừng chiến, ai nấy đi rửa mặt, sau khi ra ngoài, Tuần Cửu Chương thấy trời đã muộn, đưa tay cáo từ Dư Sinh.
“Cửa trước ta đã mở sẵn cho ngươi rồi.” Dư Sinh về đại đường lấy rượu, giao cho Tuần Cửu Chương đang dắt ngựa, tiễn mắt nhìn thân ảnh hắn biến mất trên đường phố đông đúc.
Dư Sinh bọn họ cũng không rảnh rỗi, vườn rau lại phải nhổ cỏ một lần, may mà có Bát Đấu, đỡ tốn sức hơn nhiều.
Về phần Thảo Nhi, nàng ngồi dưới gốc táo, “Cỏ non vừa mới mọc, các ngươi đã nhẫn tâm diệt trừ chúng rồi, thật quá đáng.”
“Bọn chúng cũng rất kiên cường mà…”
Bị nàng cằn nhằn đến phiền, Dư Sinh bất đắc dĩ nói: “Chúng ta làm vậy là để trồng rau, rau xanh cũng là cỏ thôi.”
“Rau xanh không phải cỏ, bọn chúng là cỏ phản bội.” Thảo Nhi cãi lại.
May mắn Lý Chính đến quán trọ, bảo Thảo Nhi đi nhà Lục đại gia, Dư Sinh mới được yên tĩnh.
Mặt trời lặn về phía tây, ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời, cả đám cỏ lau bên hồ cũng ửng hồng.
Một trận gió thổi tới, hoa cỏ lau xào xạc, cây táo cũng rì rào theo.
Một vệt tà dương trải trên mặt nước, nửa sông lay động, nửa sông đỏ rực.
Nhổ cỏ, xới đất xong xuôi, ba người ngồi trên sườn dốc, ngắm cảnh trước mắt, chẳng muốn động đậy.
Trên trời lướt qua một con chim, dưới hồ cũng in bóng, không biết nó có phải Tinh Vệ, con chim mà Dư Sinh gặp bên hồ hay không.
Đương nhiên, Tinh Vệ là tên Dư Sinh đặt.
Tiểu Bạch Hồ lững thững bước ra, cái đuôi khẽ vẫy, ngồi xuống cạnh Dư Sinh, phía sau nó là con cẩu tử, cả hai im lặng dưới ánh tà dương.
Tà dương dần khuất sau dãy núi, “Bò…” tiếng trâu già thúc giục.
“Nấu cơm thôi.” Dư Sinh đứng lên nói.
“Chưởng quỹ, rau xanh thì ngon đấy, nhưng cơm sống của ngươi thực sự khó nuốt.” Thiên Sư góp ý.
Dư Sinh gật đầu, “Được, vậy hôm nay ta nấu canh rau.”
Thiên Sư thở dài một tiếng.
Dư Sinh nói: “Đừng vội, đợi ngày mai làm được đậu hũ, ta sẽ cho ngươi thưởng thức một phen.”
“Đậu hũ?” Thiên Sư không hiểu.
Dư Sinh kể cho hắn nghe về món đậu hũ mà Tuần Cửu Chương đã nhắc tới.
“Ngươi thật sự biết làm à?” Thiên Sư kinh ngạc, “Ta cứ tưởng hắn chỉ nói đùa thôi chứ.”
“Xin đừng nghi ngờ sự thành thật của ta, ta không phải loại người béo nhờ nuốt lời.”
Thiên Sư chưa từng tin Dư Sinh có thành tín. Hắn vẫn còn nhớ như in màn kịch phấn khích của Dư Sinh sau khi thả Tiểu Bạch Hồ đi.
Ba người thoải mái về nhà, Dư Sinh nấu cơm, Thiên Sư đốt đèn, Bát Đấu cho trâu ăn.
Khi nấu cơm, Dư Sinh khựng lại.
“Cơm sống chỉ khó ăn ở chỗ chưa chín kỹ, còn chỗ chín rồi vẫn rất ngon mà.” Dư Sinh lắc đầu, hệ thống còn chưa trừ điểm công đức để trừng phạt, thật không biết bọn họ phàn nàn cái gì.
Nhưng với tư cách là chưởng quỹ tương lai của khách sạn đệ nhất thiên hạ, Dư Sinh quyết định biết nghe lời phải, đương nhiên, chủ yếu là vì điểm công đức của hắn còn dư dả, vẫn còn hơn 100 điểm.
Dư Sinh mở giao diện hệ thống, quả nhiên tìm thấy tên cơm trắng trong cột thực đơn.
“Cái này cũng tính là món ăn à?” Dư Sinh thầm chê hệ thống không khoa học, nhưng khi nhìn thấy giá cả, hai mắt hắn trợn tròn.
Vậy mà chỉ tốn 5 điểm công đức!
“Hệ thống đại gia, sao ngươi không nói sớm một chút.” Dư Sinh đổi thực đơn, lại phàn nàn với hệ thống.
Cơm sống thật sự khó ăn, nhất là khi quen tay xới cho khách, còn mình thì ăn phần chưa chín.
Giọng hệ thống lạnh băng vang lên:
“Túc chủ cuối cùng cũng có lòng cầu tiến, thưởng 20 điểm công đức để khích lệ.”
“Cái này cũng được à?” Dư Sinh nhìn điểm công đức tăng lên mà mắt tròn mắt dẹt, thế này thì sao hắn còn dám chê hệ thống nữa.
Ý niệm vừa lóe lên, hệ thống lại vang lên:
“Cơm của túc chủ làm hoen ố chiêu bài khách sạn “Có yêu khí”, xét thấy khách ít, trừ 45 điểm công đức để trừng phạt.
Ghi chú: Tưởng ngươi có thể ăn đến thiên hoang địa lão, thất vọng, đặc biệt thu thêm 5 điểm công đức để an ủi tâm linh.”
“Tâm linh cái quỷ.” Dư Sinh vội thu lại những suy nghĩ vừa nảy, hắn nhẩm tính, một mét cơm tốn của hắn 30 điểm công đức.
Nghĩ như vậy, cơm sống vẫn hơn.
Nấu cơm, xào rau, rau vừa xào xong, con lừa nhỏ đã thò đầu vào từ cửa sau, nhìn chằm chằm vào nồi rau xanh.
“Ngang, ngang.” Con lừa ra hiệu bảo Dư Sinh bưng tới.
“Chờ một lát.” Dư Sinh vừa dứt lời, con lừa nhỏ không nói hai lời liền chui vào bếp sau.
“Được được được, ngươi có ô dù, ngươi lợi hại.” Dư Sinh vội bưng một nồi thức ăn, mang sang đổ vào chậu chuyên dụng của nó.
Đợi Dư Sinh xào xong một phần khác bưng lên bàn thì Thảo Nhi mới ôm Cầu Cầu trở về.
“Sao rồi?” Dư Sinh quan tâm hỏi.
Thảo Nhi lắc đầu, Dư Sinh thở dài, Diễm Mộc trong rượu tuy là linh đan diệu dược, nhưng không thể cải tử hoàn sinh.
Mọi người ngồi xuống ăn cơm, Thiên Sư và Thảo Nhi than thở cầm đũa, vừa gắp một miếng cơm, bỗng ngẩn người.
Thiên Sư nhìn cơm trắng, hạt tròn trịa, cơm trắng nõn, nấu như chưng, độ ẩm vừa phải.
“Đây là ngươi nấu?” Thiên Sư lại nếm một miếng, cơm mềm dẻo, đạt đến cực hạn của nguyên liệu, phối hợp với rau xanh càng thêm ngon miệng.
“Đương nhiên.” Dư Sinh đắc ý.
“Có linh lực, rất mạnh!” Thảo Nhi mắt trợn to, như Conan nhập, tìm kiếm manh mối trong món cơm ngon.
Dư Sinh bĩu môi, 30 điểm công đức dồn hết vào món cơm trắng này, linh lực không mạnh mới lạ.
Cây lúa chưa từng đổi, Thảo Nhi định đếm từng hạt gạo, nhưng cũng không tìm thấy loại cỏ lạ quả dị nào, chỉ có thể hỏi Dư Sinh: “Ngươi làm bằng cách nào vậy?”
Dư Sinh mỉm cười, vuốt cằm, “Ta chính là Trù Thần đó.”
Thiên Sư khịt mũi coi thường, Bát Đấu “Hắc hắc” cười ngây ngô, Thảo Nhi lại nói: “Súc sinh thì có.”