Chương 316 nửa đêm nói nhỏ lúc
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 316 nửa đêm nói nhỏ lúc
Chương 316: Nửa Đêm Nói Nhỏ
Tiền tài không nên phô trương, Dư Sinh đương nhiên ra sức phủ nhận việc mình có thần vật. Lão giả mày trắng dù không tin, nhưng cũng chẳng thể làm gì.
Hiện tại ai cũng biết, sau lưng Dư Sinh có phủ thành chủ chống lưng. Bọn họ còn muốn tìm kiếm gương đồng ở nơi này, đắc tội không được.
Hơn nữa, chỉ cần không phải gương đồng, người áo đen và Hoàng y nhân cũng không mấy để bụng những thần vật khác.
Bọn họ đến từ Thần Thành, nơi được xây dựng bởi các thiên thần, thần vật nhiều vô số kể, chẳng hiếm lạ gì Dư Sinh.
Chỉ có Oai Chủy là ỉu xìu nhất. Dưới sự quấy nhiễu của thần vật trên người Dư Sinh, tầm long thước rất có thể không có đất dụng võ.
Hai nhóm người ăn xong bữa sớm thì lên lầu, mặc kệ mâm bát ngổn ngang. Trong lúc Dư Sinh dùng bữa, mặt thẹo mới dẫn người trở về.
Bọn họ ăn cơm ở nhà Lý Chính, các hương thân giúp đỡ làm, Dư Sinh còn đưa đậu hũ thối đến.
Những khoản này sẽ được chia đều cho các hộ gia đình trong trấn sau.
Nghe thấy mùi đồ ăn từ đại đường, đầu trọc vốn đã no bụng vẫn sờ sờ bụng, quay đầu nói với mặt thẹo: “Đầu nhi, ta thấy lại đói rồi.”
Các huynh đệ khác cũng thèm thuồng.
Mặt thẹo đạp cho đầu trọc một cái: “Chỉ giỏi ăn nhiều, chờ phát tiền công rồi tính.”
Hiện tại tiền dư trong tay không còn nhiều, phải phòng ngừa bất trắc. Còn tiền công là do Lý Chính chủ động đề xuất vào buổi chiều.
Đám người này cả ngày tận tâm tận lực, khiến Lý Chính rất cảm động, sau khi bàn bạc với các lão nhân, vẫn quyết định cho chút tiền công.
Chẳng qua không nhiều, còn không bằng số tiền mặt thẹo tùy ý bòn rút khi còn ở sơn trại.
Rất nhanh những người khác cũng lên lầu, chỉ còn lại Dư Sinh và Thanh dì. Nàng vì chuyện bạch cốt trên lầu nên chần chừ chưa về nghỉ ngơi.
Thấy Dư Sinh bận rộn trong bếp sau, Thanh dì đi theo ngồi xuống ghế. Nàng thấy Dư Sinh lấy ra một miếng thịt ba chỉ.
Miếng thịt này đã ngâm trong nước sạch nửa canh giờ, tơ máu đã được loại bỏ.
“Ngươi đang làm gì vậy?” Thanh dì nhận lấy bình rượu hoa điêu mà Dư Sinh đưa, tự rót cho mình một ly.
“Điểm tâm.” Dư Sinh vừa bận rộn vừa đáp.
Thanh dì khẽ giật mình: “Ngươi hồ đồ à, vừa ăn tối xong, làm gì có ai ăn điểm tâm giờ này.”
“Đây là món mới, phải chuẩn bị sớm.” Dư Sinh nói rồi thái thịt ba chỉ thành từng miếng lớn.
Ánh đao lấp lóe dưới ánh dạ minh châu, chỉ thấy bóng, không thấy đao. Dư Sinh cảm thấy hiện tại hoàn thành nhiệm vụ đao công cũng không dễ dàng gì, những ngày này hắn vẫn luôn không ngừng luyện tập.
Sau khi chần thịt trong nước sôi để loại bỏ bọt bẩn, Dư Sinh vớt ra để sang một bên, rồi lấy ra một ít hương liệu.
Những gia vị này gồm hương lá, bát giác, hoa tiêu, trần bì và quế, tất cả đều do Dư Sinh đổi từ hệ thống.
Đại hoang tuy có, nhưng muốn tìm đủ thì rất khó.
Cũng trong lúc đổi mới, Dư Sinh mới phát hiện mình vừa nhận được mấy ngàn điểm công đức.
Không chỉ có Trích Tinh Lâu ban thưởng, mà còn có 5000 điểm công đức từ việc thiêu chết Hoàng Tiên Nhi, điều này khiến Dư Sinh rất kinh ngạc.
“Chẳng lẽ Hoàng Tiên Nhi là do ta thiêu chết?” Dư Sinh thầm hỏi trong lòng, nhưng hệ thống lại im lặng không đáp.
Có thể thấy nó cũng không biết, nếu không nhất định sẽ nắm chặt cơ hội để giải tỏa nỗi khổ không thể nói.
Sau khi bày gia vị lên bàn, Dư Sinh lại lấy ra vải thô và chỉ.
“Giúp ta gói những gia vị này vào vải.” Dư Sinh nói, vì khách đông nên phải làm nhiều, đành nhờ Tiểu dì giúp đỡ.
Thanh dì đặt ly rượu xuống, đưa tay lấy vải: “May mà ta ở lại, nếu không ngươi phải một mình bận rộn đến khuya mới được ngủ.”
Dư Sinh ngồi đối diện nàng: “Nếu chỉ có một mình ta thì làm ít thôi, đủ ăn sáng mai là được.”
Thanh dì từng thêu thùa nên giờ tay nghề rất khéo, gói lại rất thuận tay, chỉ quấn vài vòng là xong.
Dư Sinh nấu nướng thì tiện tay, còn việc này thì không được, chủ yếu là do chứng ép buộc gây ra, mỗi gói đều phải cẩn thận kiểm tra xem có sơ sót gì không.
Bếp sau rất yên tĩnh, ánh dạ minh châu hắt bóng hai người lên vách tường, thỉnh thoảng lại có vài câu nói chuyện, lòng ấm áp.
Gói gần xong, Dư Sinh đứng lên, lấy nồi sâu lòng đun nước, cho thịt, gói hương liệu vào.
Cùng với đó là hành đoạn, gừng lát, xì dầu và đường phèn đổi từ hệ thống.
“A, há miệng ra.” Dư Sinh làm xong những việc này, quay đầu mở rộng miệng ra hiệu với Thanh dì.
“Làm gì?” Thanh dì cảnh giác nhìn hắn.
“Ngươi cứ há miệng ra rồi biết.” Dư Sinh nói: “Nếu là trêu ngươi, mấy viên dạ minh châu này ngươi cứ lấy hết đi.”
Thanh dì không tin Dư Sinh, nhưng tin hắn yêu tiền, thế là bán tín bán nghi há to miệng.
Dư Sinh cầm một viên đường phèn ném vào miệng nàng. Thanh dì khép môi lại, khi rụt tay về, ngón tay Dư Sinh chạm phải sự mềm mại.
“Đây là cái gì, ngọt quá.” Thanh dì ngọt ngào nói, nàng chưa từng nếm thứ này bao giờ.
“Đường, ngậm mà ăn.” Dư Sinh lấy bình rượu hoa điêu trước mặt nàng, rót vào nồi nước.
So với rượu gia vị, hoàng tửu có ưu thế hơn về độ tươi.
Sau khi làm xong hết, Dư Sinh đổ nước vừa đủ vào nồi, rồi bắt đầu đun lửa lớn.
Trong lúc đó, Dư Sinh cũng không rảnh rỗi, cắt một đĩa thịt đầu heo cho Thanh dì nhắm rượu, sau đó lấy ra một trang sách.
Trong lúc Thanh dì uống rượu, hắn ở bên cạnh mô phỏng theo thiếp mời.
Dĩ nhiên không phải « Bụng Đau Nhức Thiếp », Dư Sinh xưa nay không vẽ loại thiếp mời này trong bếp sau.
“Bao giờ thì xong?” Thanh dì uống rượu, chỉ vào nồi trên bếp lò.
“Khoảng một canh giờ nữa.” Dư Sinh vẽ xong một chữ rồi ngẩng đầu đáp.
Thanh dì thấy hắn viết chữ “Kiếm”, rất giống với chữ “Kiếm” trên trang sách kia.
“So với chữ kiếm trên thiếp mời trước kia tốt hơn nhiều.” Tiểu dì hiếm khi khen Dư Sinh một câu: “Ngươi vẫn còn nhớ chữ kiếm này à?”
“Đương nhiên.” Dư Sinh lại cầm bút viết một chữ: “Đối với chữ, ta đã thấy là không quên được. Cùng một chữ, người khác nhau viết, bất kỳ sự khác biệt nào ta đều phát giác ra.”
Thanh dì biết, đây chính là thiên phú, thứ mà lão Dư khổ sở theo đuổi mà không có được.
“Chẳng qua chữ này giống cũng vô dụng.” Thanh dì nói: “Dù sao ngộ đạo khác biệt, được cái hình thì dễ, khó ở cái thần.”
Trang sách mà mẹ Dư Sinh để lại không chỉ có chữ kiếm, mà còn là một cỗ kiếm ý, một cỗ kiếm trận kiếm ý.
Chỉ có người tinh thông kiếm đạo, lại am hiểu thư pháp, mới có thể khiến cả hai hòa hợp một cách hoàn mỹ như vậy.
Dư Sinh đương nhiên biết, hắn nói: “Ta biết, ta hiện tại chỉ là phỏng đoán về phương diện thư pháp của nó, có lẽ có thể gọi ra một thanh kiếm đấy.”
“Đúng rồi.” Dư Sinh ngẩng đầu: “Tiểu dì, ngươi còn nhớ mặt sau trang sách có hai chữ “Sính Lễ” không?”
Thanh dì đang uống rượu thì khựng lại, thậm chí vô ý thức cắn nát viên đường trong miệng: “Có, có sao, ta không nhớ rõ rồi?”
Dư Sinh cười nói: “Đừng hòng giở trò, thanh kiếm kia dù sao cũng là để ta cưới vợ đấy.”
Thanh dì miễn cưỡng trấn định lại: “Còn lâu ngươi mới cưới vợ.” Nàng vừa nhai đường vừa nói.
“Ngươi chỉ cần nhớ kỹ là được.” Dư Sinh quay người, nồi nước đã sôi, hắn vặn nhỏ lửa rồi để nó tiếp tục kho.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Dư Sinh gạt bỏ ý định trêu chọc Thanh dì sang một bên, chuyên tâm luyện chữ.
Thanh dì uống rượu càng lúc càng hăng, thậm chí có chút đói bụng, bởi vì mùi thơm lan tỏa khắp bếp sau khiến nàng càng thêm cồn cào.
“Còn chưa được à?” Không biết qua bao lâu, Thanh dì uống rượu rốt cục không nhịn được hỏi Dư Sinh.
Dư Sinh giật mình tỉnh lại, ngẩng đầu thấy dưới ánh đèn lờ mờ, hai mắt Thanh dì lấp lánh ánh sáng, nhìn chằm chằm vào nồi trên bếp lò.
Hắn quay người hé mở nắp nồi nhìn thoáng qua: “Còn sớm, phải nửa canh giờ nữa.”
Thanh dì bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục ăn thịt đầu heo trong đĩa.