Chương 293 minh chủ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 293 minh chủ
Chương 293: Minh chủ
Ngồi bên ngoài đình, dưới gốc cây hoa, Vương dì bày biện thức ăn từ trong hộp ra từng loại một lên băng ghế đá.
“Đây là đậu hũ Ma Bà đắc thắng ở Trích Tinh Lâu.” Vương dì cuối cùng đặt một bàn đầy ắp thức ăn lên bàn đá, “Ma Bà đã làm lại rồi đấy.”
Thành chủ nhấc đũa nếm thử, “Cũng coi như không tệ, có điều vẫn kém Tiểu Ngư Nhi một chút.”
Vương dì thầm bĩu môi. Trong mắt Thành chủ, phàm là thứ gì liên quan đến Dư Sinh đều tốt cả, đến cả rượu bây giờ cũng chỉ uống của khách sạn kia.
“Phải rồi, trong đậu hũ này có linh lực rất thuần hậu.” Vương dì nói thêm.
Thành chủ thân là kiếm tiên, chút linh lực này chẳng đáng gì với nàng, nhưng Vương dì sợ Thành chủ không nhận ra nên cố ý nhắc nhở.
“Rau xanh của Tiểu Ngư Nhi, rượu của hắn, cả thức ăn vừa làm đều có linh lực.” Thành chủ vô tình khoe khoang.
Vương dì cảm thấy bệnh của Thành chủ đã nguy kịch lắm rồi, nên không lên tiếng khuyên can nữa. Nàng nâng chén nhấp một ngụm, hiếu kỳ hỏi: “Vậy linh lực này từ đâu ra vậy?”
Linh lực này với Thành chủ thì vô nghĩa, nhưng với Cẩm Y Vệ và những người luyện võ trong thành thì lại vô cùng trân quý.
Thành chủ có chút khó xử.
“Có lẽ là do hạt giống?” Nàng nhớ lại lời Dư Sinh từng nói, hạt giống rau xanh của khách sạn không giống với loại thường.
Vương dì hạ giọng, “Không phải do mẹ hắn để lại đấy chứ?”
“Có thể lắm.” Thành chủ gật đầu. Vương dì hầu hạ nàng dùng bữa, đồng thời hỏi món đậu hũ này có thể cung ứng lâu dài không.
Nếu được như vậy, không chỉ Cẩm Y Vệ và hộ vệ phủ thành chủ có lợi khi tu luyện, “Mà còn có thể vận chuyển sang các thành khác kiếm lời nữa.” Vương dì nói.
Nghe đến kiếm tiền, Thành chủ ngẩng đầu, “Ta biết rồi, nhưng phải chờ một chút, hạt đậu vừa mới trồng, phải đến mùa thu mới thu hoạch được.”
“Trước kia không có sao?” Vương dì hỏi.
Thành chủ trợn mắt, “Tiểu tử kia lười nhác lắm, trước đó có chịu trồng trọt gì đâu, mấy hạt đậu này không biết moi từ xó nào ra ấy chứ.”
Nói xong, Vương dì lại hỏi về việc xử trí Lưu chưởng quỹ.
“Theo Thành Chủ lệnh, khép tội gây nguy hại cho dân chúng Dương Châu.” Thành chủ đáp.
Nhưng điều khiến Vương dì lo lắng chính là Hắc Thủy Thành, bọn chúng nắm giữ thương lộ xuôi nam của Dương Châu.
“Vừa hay, ngươi đem con cá muối này ném đến Lôi Trạch đi.” Thành chủ nhấc con cá muối bên cạnh lên, “Đến lúc đó sẽ có người tự khắc đối phó với Hắc Thủy Thành chủ.”
“Con cá muối này?” Vương dì hồ nghi nhận lấy.
Chưa kịp hỏi rõ, con cá muối bỗng nhiên mở miệng.
“Nói thân phận của tiểu chủ nhân cho người ngoài biết, có phải là quá tàn nhẫn rồi không?” Cá muối dùng giọng điệu thảm thiết nói.
“Hả?” Vương dì giật mình, buông tay làm con cá muối rơi xuống đất, nhưng nó lại tự mình nhảy lên.
“Tàn nhẫn gì cơ?” Thành chủ trấn an Vương dì đang kinh ngạc.
“Với ta đó, chủ nhân luôn sợ người khác biết thân phận của tiểu chủ nhân.” Cá muối nói, nếu nó mà nói ra, chẳng phải sẽ bị chủ nhân đem đi nấu hay sao.
“Ngươi sao cứ không hiểu thế?” Thành chủ nhìn con cá muối đã trộm Ly Long Chi Châu, “Ngươi có biết vì sao Ly Long không tìm ngươi tính sổ không?”
Cá muối giật mình, “Ý ngươi là chủ nhân không cho nó đến?”
Thành chủ cười, uống một chén rượu, “Hiện tại việc ngươi làm cũng là vì tốt cho con trai của nàng, nàng sẽ tha thứ cho ngươi thôi.”
Cá muối cảm thấy có lý, vui vẻ đáp ứng Thành chủ, quyết định tự mình đến Lôi Trạch nói rõ với Lôi Thần.
Nghe đến việc mời Lôi Thần ra mặt, Vương dì yên tâm hẳn. Bỗng nhiên nàng cảm thấy Dư Sinh cũng không phải là vô dụng, gây phiền toái khắp nơi nhưng luôn có người che chở.
Mặc dù người che chở cũng luôn gây phiền toái khắp nơi.
Nói xong chuyện này, Vương dì lại nhắc đến việc Thần Sĩ ở Trích Tinh Lâu đề cập đến chuyện liên minh mười bốn châu Đông Hoang.
“Bọn chúng là Đông Hoang Vương chi tâm, ai cũng biết.” Vương dì vừa dứt lời mới nhớ ra mình lỡ lời.
Thành chủ trừng mắt nhìn Vương dì, câu ngạn ngữ này ai cũng biết, nguyên do là vì Đông Hoang Vương luôn thích hỏi người khác xem mình có xinh đẹp hay không.
“Ta lại thấy không sai.” Thành chủ gắp một miếng cơm nói, “Đông Hoang Chi Vương không đáng tin cậy, Đông Hoang rắn mất đầu nhiều năm rồi, nên có một vị minh chủ.”
“Chẳng phải là tùy ý để Vu Viện phát triển lớn mạnh ở Đông Hoang sao?” Vương dì nói.
“Ai nói minh chủ nhất định phải là thần vu? Đông Hoang Chi Vương chỉ có một, minh chủ cũng chỉ có thể có một.” Thành chủ nói rồi quay đầu.
Ánh mắt nàng xuyên qua những cành cây rậm rạp, thấy Dư Sinh đang nằm ngủ say trên giường êm.
Vương dì cũng nhìn theo ánh mắt ấy, nhất thời hiểu ra, “Ý ngươi là muốn đẩy nó lên làm minh chủ?”
“Không được sao?” Thành chủ hớp một ngụm rượu.
Thôi đi, Vương dì cảm thấy quá liều lĩnh. Người khác mà làm minh chủ Đông Hoang, có lẽ sẽ nơm nớp lo sợ, sợ chọc giận Đông Hoang Chi Vương.
Còn vị này, đừng nói minh chủ, chính là soán vị thành vương cũng chẳng ai dám nói gì.
Vương dì cao hứng nói: “Vậy thì tốt, lúc Vu Viện đến cửa thương thảo chuyện này ta đã đáp ứng rồi.”
“Ừm.” Thành chủ đáp lời. Hai người còn nói chuyện một lúc rồi Vương dì lui xuống.
Thành chủ quay đầu, nhặt một hòn đá, xuyên qua ngọn cây ném trúng trán Dư Sinh đang nằm trên giường êm.
“Ăn cơm.” Đợi hắn tỉnh lại, Thanh dì cũng không quay đầu lại mà nói.
Dư Sinh mơ màng một hồi, từ trong đình đi ra, thấy trên bàn bày biện những món ngon mỹ vị, vội vàng ngồi xuống.
“Ngày thường chỉ có ta hầu hạ người khác, hôm nay rốt cục có thể làm một chưởng quỹ vung tay.” Hắn vừa ngồi xuống đã đưa tay lấy một miếng đậu hũ Ma Bà.
“Bẩn chết đi được.” Thanh dì gạt tay hắn ra khi hắn định gắp miếng nữa.
“Ta giúp ngươi nếm thử xem hương vị thế nào.” Dư Sinh vừa nhai vừa nói, “Cũng không tệ lắm, Ma Bà làm à?”
“Ừ.” Thanh dì đưa cho hắn một đôi đũa.
“Kém ta một chút, chỉ học được bảy tám phần chân truyền của ta thôi.” Dư Sinh tự hào nói.
“Bớt khoác lác đi, mau ăn cơm đi, chiều chúng ta về.” Thanh dì nói, phải để Dư Sinh tranh thủ thời gian tìm kiếm tấm gương.
Dư Sinh nhấc đũa, “Thành chủ đâu, sao không thấy Thành chủ?” Hắn cố ý hỏi.
“Thành chủ là người đứng đầu cao quý của một thành, lại là kiếm tiên, sao rảnh mà để ý đến tiểu tử nhà ngươi?” Thanh dì khoe khoang xong lại hỏi: “Ngươi tìm nàng có chuyện gì?”
“Không có gì lớn, chỉ là thoáng nhìn kinh hồng nên hơi nhớ nhung thôi.” Dư Sinh ra vẻ kinh diễm.
Thanh dì nhất thời không biết nên kiêu ngạo hay nên quở trách tiểu tử này.
Chưa kịp để nàng nói gì, Dư Sinh đột nhiên thâm tình nhìn nàng, “Nếu Thành chủ không phải là ngươi, ta nhất định sẽ tương tư, ngủ không yên.”
Dư Sinh còn muốn biểu đạt tình cảm ái mộ thì bị Thanh dì nhét một miếng đậu hũ vào miệng để chặn lại.
Ăn xong bữa cơm, Dư Sinh định thu dọn thì bị Thanh dì ngăn lại, “Để ta thu dọn cho.”
Nhưng nàng vừa đứng lên thì một thị nữ của Thanh dì vội vàng chạy tới.
“Chuyện gì mà hoảng hốt vậy?” Thanh dì hỏi.
“Thanh, Thanh cô nương, có người từ trấn trên đến, nói có việc gấp muốn tìm cô và Dư chưởng quỹ.” Thị nữ nói.
“Việc gấp?” Dư Sinh dừng lại, trấn trên hiện giờ đang rối ren, hẳn là có chuyện lớn gì xảy ra rồi.
Dư Sinh vội vàng đi theo thị nữ chạy ra ngoài. Đến cổng phủ Thành chủ, hắn thấy Thảo Nhi đang đứng dưới bậc thang, sốt ruột đi đi lại lại.
Nghe thấy tiếng bước chân, Thảo Nhi ngẩng đầu lên đón, lo lắng nói: “Nhanh, nhanh, Liễu Liễu xảy ra chuyện rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?” Dư Sinh hỏi.
Thảo Nhi giơ lên một mảnh lá liễu trong tay, “Ta cũng không biết, dù sao là có chuyện xảy ra, đây là lá liễu bồ câu đưa tới.”
Dư Sinh nhớ lại ước định “chim hòa bình” của các nàng: ba mảnh lá cây là bình an vô sự, hai mảnh là có địch tình, một mảnh là nguy hiểm đến tính mạng.
“Ngươi chắc chắn không phải Liễu Liễu tính sai chứ?” Dư Sinh nói. Về khả năng toán học của hai tỷ muội, Dư Sinh luôn không tin tưởng.
“Đương nhiên không phải.” Thảo Nhi thở hổn hển nói, “Buổi sáng còn đưa tới hai mảnh, chưa đến một canh giờ đã đưa tới một mảnh này rồi.”
Buổi sáng đã có cảnh báo trước, điều này khiến Dư Sinh cũng lo lắng, “Ngươi chờ đây, ta đi tìm người cùng đi tìm Liễu Liễu.”
Nói còn chưa dứt lời, Dư Sinh đã chạy về phủ Thành chủ tìm người đi cùng.