Chương 286 nháo quỷ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 286 nháo quỷ
Chương 286: Náo Quỷ
Sau khi Lưu chưởng quỹ đáp ứng, Dư Sinh cùng những người khác men theo góc tường rời khỏi Trích Tinh Lâu.
“Nếu Ma Bà thua thật thì sao?” Phú Nan vừa hỏi vừa che lỗ thủng trên quần.
“Thì bảo ả ta là cộng tác viên thôi.” Dư Sinh thuận miệng đáp.
Phú Nan ngơ ngác nhìn Dư Sinh, “Ngươi định quỵt thật à?”
“Ta vô liêm sỉ vậy sao?” Dư Sinh vừa rồi chỉ nói đùa một chút.
Lá, Trắng, Giàu đồng thanh đáp: “Có!”
Dư Sinh còn chưa kịp nói gì thì một gã sai vặt đã chạy tới đón, “Các vị công tử…”
Thấy bọn hắn đi về phía hậu viện, Dư Sinh nói: “À, nghe nói bên trong có Ma Bà so tài trù nghệ, chán chết đi được.”
“Đúng vậy, nhìn mà buồn ngủ, chi bằng ra sau tìm mấy cô nương nâng chén tiêu sầu còn hơn.” Diệp Tử Cao cười nói.
Phải nói, nụ cười này của hắn rất sống động, ý tứ dâm đãng lộ rõ mười mươi.
Gã sai vặt cười đáp lại, “Hiểu rồi, mời các vị công tử đi theo ta.”
Bọn hắn vòng qua Trích Tinh Lâu, Dư Sinh lấy từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, “Tìm cho ta một cái viện tử yên tĩnh nhất phía sau, cô nương cũng phải tìm loại tốt nhất.”
Gã sai vặt thấy là một trăm xâu tiền thì eo lại cúi xuống thêm mấy phần, “Gia cứ yên tâm, vì phía trước đang so tài nên hiện tại rất nhiều cô nương đều đang nghỉ ngơi, đảm bảo ngài hài lòng.”
Dư Sinh nhét ngân phiếu trở lại vào trong ngực, thứ này là hắn mượn của Tiểu dì, đến lúc đó phải trả lại.
Tuy là ban ngày, lại thêm phía trước đang có so tài, nhưng phía sau thanh lâu sở quán vẫn tấp nập người qua lại.
Có điều sau một đêm hoan lạc, tinh khí thần đều hao tổn không ít, ai nấy đều trông có vẻ mệt mỏi rã rời.
Dư Sinh còn thấy mấy công tử ca mặt mày trắng bệch, bước chân xiêu vẹo, không biết tối qua đã chơi bời kiểu gì.
Cũng có người tinh thần phấn chấn, hơn nữa nhìn quen quen, không phải người của Cố lão đại thì cũng là người từ nam bắc tới.
Những người này đều là do Dư Sinh hôm qua đi mời đến giúp đỡ. Nam bắc thì không dám không đáp ứng, còn Cố lão đại thì bị hắn dùng một vạc Pháo Đả Đăng hạ gục.
Phú Nan tối qua chưa từng đến đây, hôm nay bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoa mắt chóng mặt, đến nỗi quên cả việc che lỗ thủng trên quần, khiến một đám cô nương lười biếng cười khúc khích.
Dư Sinh thừa lúc gã sai vặt quay đầu đi thì nghiêm mặt nói: “Đây là người hầu nhà ta, chưa thấy qua việc gì lớn.”
Thật khéo, gã sai vặt lại dẫn bọn hắn tới đúng cái viện tử hôm qua, cô nương ra đón cũng chính là tiểu Thi, người tình cũ của Chu Đại Phú.
Cô nương bồi Diệp Tử Cao hôm qua cũng có mặt.
“Ồ, hóa ra là Lục công tử.” Tiểu Thi lên tiếng.
“Đúng vậy, sau khi về nhà hôm qua ta cứ nhớ mãi không quên, nên hôm nay lại tới.” Dư Sinh đáp.
Tiểu Thi có chút kỳ quái, vị Lục công tử này hôm qua đi ra ngoài cả đêm, có gì đáng nhớ mãi không quên chứ?
Dư Sinh giữ tiểu Thi cùng mấy cô nương hôm qua ở lại, ném cho gã sai vặt một xâu tiền, “Ta thích yên tĩnh, ngươi dẫn hết người ra khỏi viện tử, không ai được phép tới quấy rầy.”
“Vâng.” Gã sai vặt lập tức dẫn người rời đi.
“Lục công tử, hôm qua…” Tiểu Thi vừa định tiến tới thân mật thì Phú Nan cùng ba người kia đồng loạt ra tay, đánh ngất xỉu các nàng.
“Trói lại, chúng ta đi.” Dư Sinh phân phó.
Bọn hắn nhanh chóng xuống lầu, đi theo con đường hôm qua tới chỗ giả sơn mà hôm qua hắn cùng phụ nhân quỷ đàm Đông Hoang Vương đoạt tiền kho.
Đoạn hành lang phía trước vẫn được canh phòng cẩn mật như hôm qua.
Dư Sinh cùng đồng bọn kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã, “Nhanh lên, theo ta, có người đang gây sự trong phòng!”
“Sao vậy, người phía trước không đủ à?”
“Gây sự tận mấy băng nhóm lận, mà còn phải giữ người cho cuộc so tài ở Trích Tinh Lâu nữa nên thiếu người lắm.” Người báo tin nói.
Một đám người lập tức rời đi, người báo tin vẫn cảm thấy không đủ, “Để lại một hai người là được rồi, phía trước là Cố lão đại cùng người của nam bắc đ·ánh nhau.”
Đợi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Dư Sinh cùng đồng bọn thăm dò nhìn, quả nhiên chỉ còn lại hai người.
Bọn hắn giả vờ như bị lạc đường, khi hỏi đường thì Dư Sinh đột nhiên nổi dậy, đánh ngất xỉu hai người kia.
“Ba tiền Võ sư.” Dư Sinh tiện tay lấy đi đồng tiền treo trên cổ bọn hắn, “May mà ta là năm tiền.”
Diệp Tử Cao đang trói người thấy Dư Sinh nhét tiền vào trong ngực thì lên tiếng, “Chưởng quỹ, tiền này mà ngươi cũng đoạt, thất đức quá đó.”
“Tích tiểu thành đại không biết à? Một cái ba tiền, mười cái là ba mươi tiền rồi.” Dư Sinh nói.
Vượt qua hành lang, Dư Sinh đi tới chỗ giả sơn mà hắn đã hẹn với Chân Tử, nhưng không thấy bóng dáng con quỷ đâu.
Đang thắc mắc thì hắn nghe thấy tiếng nói chuyện phía trước.
“Ngươi mới tới?” Chân Tử hỏi, “Ta trước kia chưa thấy ngươi, đây không phải chỗ ngươi có thể tự tiện xông vào.”
“Dạ, là Hứa tổng quản bảo ta tới lấy sổ sách.” Một gã sai vặt đáp.
“À, ra vậy.” Chân Tử nói, “Vậy ngươi cẩn thận…”
Mặt gã sai vặt lập tức trắng bệch, “Cái, cái này… trong này… có thật là có quỷ không?”
Vì không mở cửa cho người ngoài nên trong vườn rất ít người, gã sai vặt dù là ban ngày cũng cảm thấy sợ hãi.
“Sao có thể, ta sống ở đây ba bốn trăm năm rồi còn chưa thấy con quỷ nào.” Chân Tử nói.
“Vậy thì tốt…” Gã sai vặt vừa thở phào một hơi thì đột nhiên ý thức được điều gì, trợn tròn mắt nhìn Chân Tử, “Ngươi…”
Chân Tử, một cô nương khoảng hai mươi tuổi với mái tóc dài óng ả, cất giọng âm trầm, “Ta làm sao…”
Nàng còn chưa dứt lời thì gã sai vặt đã sợ đến ngất xỉu.
“Chán phèo.” Chân Tử lẩm bẩm.
“Ngươi cũng rảnh thật.” Dư Sinh từ sau hòn giả sơn bước ra, “Không sợ xà trận lại vây khốn ngươi à?”
Chân Tử khôi phục lại vẻ thanh tú, “Hôm qua vất vả quá độ, mấy con trùng kia còn đang ngủ say.”
Dư Sinh nhớ lại, tối qua có nam hồ đi bồi mấy con trùng kia, hai chữ “vất vả” này dùng thật là vừa uyển chuyển lại hình tượng.
“Cô nương, ta cũng chán.” Diệp Tử Cao vượt qua Dư Sinh, “Một người chán là chán, hai người chán là lãng mạn.”
Hắn chống tay lên hòn giả sơn, hất mái tóc dài, “Hay là chúng ta lãng mạn một chút đi.”
Chân Tử nhìn hắn mỉm cười, ném một cái mị nhãn câu hồn đoạt phách, rồi ngẩng đầu hỏi Dư Sinh: “Hai tên hề này là ai vậy?”
Dư Sinh đáp: “Tiểu nhị của khách sạn ta, đừng để ý đến hắn, chúng ta mau đi thôi.”
Chân Tử đi phía trước, “Tên hỏa kế này của ngươi đến quỷ cũng không tha, quá, quá…”
Nhất thời không tìm được từ hình dung.
“Phát rồ.”
“Đúng, phát rồ.” Chân Tử gật đầu.
“Đến heo hắn còn không tha, chúng ta quen rồi.” Dư Sinh nói, “Nhưng mà người cũng được đó, hay là ngươi thử với hắn xem?”
Diệp Tử Cao vừa được Bạch Cao Hưng vỗ vai an ủi lập tức xông lên, “Đúng đó, thử xem.”
“Thôi đi, khi còn sống ta đã chơi chán rồi, ch·ết rồi vẫn là hưởng chút thanh nhàn đi.”
Chơi, chơi chán rồi? Lời của Chân Tử thật khiến người ta kinh ngạc đến chết mới thôi.
“Đúng vậy, cả đống đàn ông dùng tiền để ta chơi. Nếu không nghĩ như vậy thì cả một đ·ời sao mà qua được?” Chân Tử vừa nói vừa dẫn bọn hắn tới một hòn giả sơn khác.
Nàng leo lên trên, đợi Dư Sinh cùng đồng bọn leo lên theo thì lại bay tới giữa một khối đá lớn lõm xuống, chỉ vào một cái hang nhỏ hẹp nói: “Đây chính là cửa hang.”
Dư Sinh đem đồ vật trên lưng lấy xuống, ngồi xổm xuống chuẩn bị chui vào.
Chân Tử thấy đó không phải là kiếm thì hiếu kỳ hỏi: “Ngươi vác cái gì trên lưng vậy?”
Dư Sinh mở bọc vải ra, lộ ra một đầu cá ướp muối, một con cá ướp muối nguyên vẹn.
Chân Tử nhìn Dư Sinh như nhìn một tên ngốc, chui vào trong hang không mang theo kiếm mà lại mang theo cá ướp muối?
Dư Sinh cũng không biết tại sao mình lại phải mang theo con cá ướp muối này, đây là Tiểu dì đưa cho hắn.
Lúc ra khỏi nhà, Dư Sinh định xin Thanh dì cho một cái h·ộ thân pháp bảo, ai ngờ Tiểu dì lại ném cho hắn con cá ướp muối này.
“Có thứ này ở đây, đảm bảo tính mạng của ngươi không lo.”
Dư Sinh im lặng, trong lòng đã dự cảm được cảnh tượng lúc đ·ánh nhau, thậm chí còn nghĩ ra cả chiêu thức đối phó với yêu thú nữa chứ.