Chương 283 cực phẩm nữ quỷ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 283 cực phẩm nữ quỷ
Chương 283: Cực Phẩm Nữ Quỷ
Trong tiểu lâu không còn dấu vết của rắn.
Sau khi trò chuyện xong với nữ quỷ tóc dài, Dư Sinh vừa quay đầu định hỏi thăm về những thi thể thì thấy nữ quỷ đang vây quanh Thanh dì, nàng ta cất giọng: “Công tử, cưới vợ chưa?”
Thanh dì khẽ mỉm cười, đáp: “Chưa có.”
“Vậy ngươi có ngại cưới ta không?” Nữ quỷ ném cho Thanh dì một ánh mắt lả lơi.
Đừng thấy quần áo nàng ta thanh tú, chỉ cần nhìn cái liếc mắt đưa tình này là biết xuất thân từ thanh lâu, vô cùng quyến rũ.
“Tránh ra, đây là Tiểu dì của ta.” Dư Sinh chắn giữa hai người.
“Ồ, nữ à?” Nữ quỷ lùi lại một bước, đánh giá Thanh dì từ trên xuống dưới, rồi dần lộ vẻ hiểu rõ.
Dư Sinh tưởng nàng ta hết hy vọng, ai ngờ nữ quỷ suýt chút nữa khiến hắn vẹo cả eo với câu nói tiếp theo: “Ta không ngại, dù sao trai còn có nam hồ mà.”
Nàng ta lại định tiến lên, Dư Sinh giơ ngón tay ra, cảnh cáo: “Còn tới gần nữa thì cẩn thận ta dùng huyết điểm ngươi.”
Khí tức nguy hiểm lại ập đến.
Nữ quỷ vội che mặt, nói: “Có gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân.”
Dư Sinh cạn lời, cái may mắn Tiểu dì này mà nhìn thấy thì dù nhảy xuống Đông Hải cũng không rửa sạch được.
Đợi hắn hạ tay xuống, nữ quỷ đột nhiên hỏi: “Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi thích Tiểu dì của ngươi à?”
Trong khoảnh khắc, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
“Không thích Tiểu dì ta thì chẳng lẽ lại thích ngươi?” Dư Sinh thản nhiên đáp.
Nữ quỷ vừa định mở miệng, Dư Sinh đã cắt ngang: “Sao các ngươi không bị đám thi xà này ăn thịt?”
“Ăn ta á, nằm mơ đi,” nữ quỷ ngạo nghễ nói, “Ta vẽ một vòng tròn…”
“Ngươi dùng nguyền rủa?”
“Không cần nguyền rủa, ta chỉ cần vẽ một vòng tròn, chỉ cần có quỷ lực chống đỡ thì con rắn nào cũng không vào được.” Nữ quỷ chỉ vào vòng tròn vây quanh xác rắn.
Dư Sinh kinh ngạc, đây chẳng phải là pháp thuật của Đại Thánh sao? “Ngươi, ngươi học được bản lĩnh này ở đâu?”
“Không biết, trời sinh đã biết.” Nữ quỷ đáp.
Một vài con quỷ thỉnh thoảng sẽ ngộ ra một chút pháp thuật do gặp gỡ hoặc chấp niệm khác biệt, chuyện này cũng không có gì lạ.
Bên ngoài bóng rắn trùng điệp, nữ quỷ cũng tò mò không biết Dư Sinh và bọn họ đã vào bằng cách nào.
Dư Sinh giơ ngón giữa lên.
“Nếu không biết trên tay ngươi có máu, ta đã sớm vẽ vòng tròn nguyền rủa ngươi rồi.” Nữ quỷ trợn mắt nói.
“Được rồi, đừng luyên thuyên nữa, nói chuyện chính đi.” Thanh dì nhắc nhở Dư Sinh.
“Đúng, chính sự,” nữ quỷ liên tục gật đầu, “Cô nương, thật ra giữa giới tính…”
Dư Sinh nhấc chân định đạp nàng ta, nữ quỷ nhanh chóng né tránh, “A, chính sự giữa hai ta à? Ta không ưa ngươi, ngươi quá…”
“Không phải mấy chuyện lung tung rối loạn đó!” Dư Sinh cắt ngang lời nàng ta, không biết con quỷ này từ đâu chui ra mà cực phẩm đến vậy.
“Vậy là chuyện gì, trên đời còn có chuyện gì quan trọng hơn mấy chuyện đó sao?”
“Ta hỏi ngươi, những thi thể mà ngươi dùng để làm loạn ở Nghĩ Lai Trai lấy từ đâu ra?”
Nữ quỷ không trả lời mà hỏi ngược lại Dư Sinh hỏi chuyện này để làm gì, “Mấy thi thể đó là của ta.” Nàng ta trừng lớn mắt, đề phòng nhìn Dư Sinh.
Bộ dạng này cứ như Dư Sinh muốn cướp bảo bối của nàng ta vậy.
Nhưng thật ra cũng là bảo bối của nàng ta, sau khi đi khắp Nghĩ Lai Trai mà không tìm được cây trâm, nàng ta liền mượn thi thể ra để hù dọa người.
“Biết đâu có một ngày mèo mù vớ được chuột chết, dọa được cái con tiện nhân trộm trâm của ta thì sao.” Nữ quỷ nói.
Chỉ vì một cây trâm thôi sao? Dư Sinh hỏi cây trâm đó là bảo vật gì.
“Bảo vật gia truyền mẹ ta cho.” Nữ quỷ trừng mắt nói, “Mất nó là mất nhà.”
“Nhà ngươi ở đâu?”
“Lôi Trạch.”
Dư Sinh biết nàng ta bị bán đến Dương Châu thành, liền kể lại chuyện truy tra thi thể.
“Thảo nào dạo này lại có nhiều thi thể hơn.” Nữ quỷ giật mình.
Nàng ta nói với Dư Sinh, những thi thể đó đều là nàng ta leo ra từ đáy hồ phía trước tường cao.
Dư Sinh và Thanh dì liếc nhau, quả nhiên đúng như dự đoán, Lưu chưởng quỹ ở viện tử chính là nơi bọn chúng tạo quỷ.
Về phần nữ quỷ vào bằng cách nào, nàng ta nói với Dư Sinh, trong hòn non bộ ở viện ngoài có một cửa hang ẩn nối thẳng đến giả sơn trong sân.
“Cái cửa hang đó dùng để đào mệnh, nếu không phải ta lang thang ở Nghĩ Lai Trai nhiều năm, thật sự không phát hiện ra được.”
“Trong đó có yêu thú không?”
“Có, rất dữ, hại ta mỗi lần ra ngoài chỉ có thể đợi đến đêm khuya hoặc là cho nó ăn no.”
Nữ quỷ ghé sát Dư Sinh, nói: “Súc sinh đó ăn thịt người, làm hỏng của ta không ít thi thể đấy.”
Dư Sinh bắt đầu lo lắng, có con yêu thú này ở đó, ngày mai hành động chắc chắn sẽ gặp nhiều trắc trở.
Nói thêm vài câu, sau khi ước định ngày mai nữ quỷ sẽ dẫn đường, Dư Sinh hỏi: “Chúng ta ra ngoài, còn ngươi?”
Nữ quỷ đáp: “Đương nhiên là phải ra ngoài rồi, chẳng lẽ ở lại để bị nguyền rủa bắt đi à?”
Nghe nữ quỷ nói, kẻ nguyền rủa coi trọng pháp thuật của nàng ta, nên dùng xà trận vây khốn nàng, muốn hao hết quỷ lực rồi bắt nàng.
“Quỷ mới thèm đi với hắn, nói cái gì ăn ngon uống sướng, mà ngay cả một cây trâm cũng không muốn tìm.” Nữ quỷ khinh bỉ.
Bọn họ đẩy cửa ra ngoài, Dư Sinh đứng ở giữa, Thanh dì dẫn đường phía trước.
“À phải, ta tên là Chân Tử.” Nữ quỷ nói với Dư Sinh từ phía sau, khiến Dư Sinh suýt chút nữa ngã nhào vào bầy thi xà.
Hắn không thèm quay đầu lại mà nói: “Cái tên này, trời sinh là để làm quỷ rồi.”
“Thật không?” Chân Tử tưởng Dư Sinh khen mình, một lúc sau mới phản ứng được, “Ngươi trời sinh vẫn là để làm mồi cho cá đấy.”
Ra khỏi bầy rắn, nối liền với phụ nhân quỷ đi ra phía ngoài, Chân Tử và Dư Sinh tụt lại phía sau, “Này, ngươi thật sự thích Tiểu dì của ngươi à?”
Thấy Dư Sinh không đáp, Chân Tử hùa theo: “Ta cũng thích, mặc dù ta phản đối các ngươi ở bên nhau, nhưng nàng…”
“Chúng ta là một đôi trời sinh, đến phiên ngươi, một con quỷ, phản đối sao?” Dư Sinh cắt ngang lời nàng ta.
Chân Tử làm mặt quỷ, “Này, cho ta một giọt máu của ngươi đi.”
“Không cho.” Làm gì có chuyện trừ tà chi vật lại cho tà ma.
“Keo kiệt, thôi vậy, dù sao ngày mai ngươi đấu với yêu thú cũng sẽ chảy máu thôi.” Lúc chia tay, Chân Tử nói.
Trở lại lầu nhỏ, Diệp Tử Cao và bọn họ đã uống gần xong.
Sợ Dư Sinh bận việc bên ngoài, bọn họ không dám quá trớn, bởi vậy cũng không có ai say đến mức không nhận ra.
Đợi thêm một lát uống rượu giải khát, Dư Sinh đứng lên bảo mọi người ai về nhà nấy.
Đêm nay vốn tưởng phải tìm vận may, có lẽ sẽ đụng mặt nữ quỷ, ai ngờ dưới sự dẫn dắt của phụ nhân quỷ, mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
Phụ nhân quỷ cũng mãn nguyện trở về cửa hàng bồi chưởng quỹ kia đi chơi.
Hiện tại việc duy nhất Dư Sinh phải làm, chính là ngày mai vạch trần giao dịch dơ bẩn giữa Vu Viện và Lưu chưởng quỹ của Nghĩ Lai Trai trước mặt mọi người.
Lần này không biết sẽ được bao nhiêu điểm công đức đây.
…
Hôm sau, buổi sáng.
Tin tức Quy Nhất Đao so tài trù nghệ với thân thích của thành chủ đã lan khắp Dương Châu thành.
Không ít dân chúng sáng sớm đã tụ tập ở Nghĩ Lai Trai, ngày thường không nỡ đến Nghĩ Lai Trai, hôm nay cũng dẫn cả nhà già trẻ đến xem náo nhiệt.
Nhất thời khiến Nghĩ Lai Trai chật như nêm cối, kín cả mấy tầng của Trích Tinh Lâu.
Quy Nhất Đao cũng sớm chuẩn bị ở trù phòng phía sau, người hầu của hắn hỏi: “Dư chưởng quỹ không đến sao?”
Quy Nhất Đao cười một tiếng, đáp: “Vì sao nói hắn là thân thích của thành chủ? Bởi vì hắn không đến ứng chiến, thua thì không chỉ là chuyện của riêng hắn.”
…
Dư Sinh đương nhiên cũng đang chuẩn bị.
Hắn sáng sớm đã đến bếp sau của thành chủ chọn loại thịt bò ngon nhất, lại dùng điểm hệ thống đổi lấy gia vị tốt nhất.
Về phần đậu hũ, là do Mao Mao sáng sớm từ khách sạn vận đến.
Loại đậu hũ này được làm từ loại đậu đặc biệt, xay bằng nước giếng của khách sạn, vô cùng mỹ vị, ăn sống cũng khiến người ta nuốt cả lưỡi.
Dư Sinh chỉ vào Tuần Cửu Chương và mấy người khác, nói với Ma Bà: “Ta không đi đâu, bọn họ sẽ đi cùng ngươi, nếu dùng những nguyên liệu này mà còn thua thì ngươi thật có lỗi với mấy cái sẹo mụn trên mặt đấy.”