Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 273 trói buộc

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 273 trói buộc
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 273 trói buộc

Chương 273: Trói Buộc

Đại đạo khó tả, bởi vậy Lạc Văn Thư bày ra rất nhiều từ ngữ, nhưng những từ ngữ này vẫn không đủ để hình dung.

Thế là Lạc Văn Thư hớp một ngụm rượu rồi nói: “Ngươi nghe nói qua ‘Quỷ Nước Tất Nhiên Luật’ chưa?”

Dư Sinh gật đầu. “Quỷ Nước Tất Nhiên Luật” hắn không chỉ biết, mà còn từng gặp qua, thậm chí không chỉ một lần bị quỷ nước lôi xuống nước.

“Quỷ Nước Tất Nhiên Luật là một loại pháp tắc, chỉ tồn tại ở thế tục. Mà chữ ‘pháp tắc’ tồn tại ở thế gian này, mặc cho thần, yêu, quỷ, nhân, ai cũng không thể trốn thoát.” Lạc Văn Thư nói.

“Chữ ‘pháp tắc’?” Dư Sinh có chút mê hoặc. Đối với chữ thì hắn hiểu vô cùng, nhưng trong chữ lại có pháp tắc gì?

Thấy Dư Sinh khó hiểu, Lạc Văn Thư hỏi: “Vậy cái gì là pháp tắc?”

Trên đời này, thứ khó giải nhất chính là những thứ nhìn quen mắt. Cái “pháp tắc” này, Dư Sinh nhất thời thật sự không trả lời được.

Lạc Văn Thư bèn giải thích giúp hắn: “Cái gọi là pháp tắc, chẳng qua chỉ là một loại trói buộc.”

“Đúng, đúng, là trói buộc!” Dư Sinh gật đầu.

Từ sinh tử luân hồi, cho đến cưới vợ sinh con, như cá bơi trong biển, chim bay trên trời, tất cả đều có một loại quy tắc trói buộc.

“Vậy chữ, cũng là một loại trói buộc?” Dư Sinh càng thêm mê hoặc.

Lạc Văn Thư nhấp rượu, rồi viết hai chữ “Dư Sinh” lên bàn: “Hai chữ này chỉ ngươi.”

Dư Sinh gật đầu, loáng thoáng cảm thấy đáp án có thể chạm tới, nhưng lại không nắm bắt được suy nghĩ ấy.

“Đây chính là một loại trói buộc. Chữ trói buộc ngươi, ‘Dư Sinh’ chỉ chính là ngươi.”

Lạc Văn Thư lại liên tục viết xuống bốn chữ “hoa, chim, cá, sâu”: “Bốn chữ này đối với bốn dạng vật cũng là trói buộc.”

Dư Sinh càng thêm khó hiểu: “Cái này sao lại là trói buộc? Ta cũng có thể đổi tên gọi là Đồ Biển, không đúng, Dư Thắng.”

“Danh tự trói buộc ngươi, không chỉ đến từ xưng hô, mà còn ở phương diện khác. Nơi này hết thảy đều là Dư Sinh.” Lạc Văn Thư chỉ vào xung quanh khách sạn.

“Nếu ngươi thật dứt bỏ, từ nay rời xa tất cả những gì quen thuộc về ngươi, đổi tên thành Dư Thắng, thì ‘Dư Sinh’ liền biến mất.” Lạc Văn Thư nói.

Có chút đạo lý chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời. Lạc Văn Thư dừng lại một chút, rồi tiếp tục chấm rượu viết lên bàn “núi, biển, cỏ, cây”.

“Trên đời vốn không có những chữ này, nhưng bây giờ ngươi biết những chữ này chỉ vật gì, mặc kệ chúng có thừa nhận hay không.”

Dư Sinh có chút minh bạch. Những chữ này quả nhiên là một chút trói buộc, không lấy bất luận kẻ nào, thậm chí ý chí của trời mà chuyển dời.

Lạc Văn Thư vui mừng nói: “Ngươi có thể xem việc thánh nhân tạo chữ là một loại pháp thuật, ngài đã đem vạn vật trên đời trói buộc trong chữ.”

Nhưng thánh nhân tạo chữ không phải không có căn cứ, ngài đã tận mắt nhìn Khuê Tinh vòng khúc, sông núi mạch lạc, chim thú trùng cá, cỏ cây khí cụ, dê dấu vó ngựa.

“Thánh nhân lấy hình thần của vạn vật trên thế gian mà tạo chữ, nói cách khác, chữ cùng bản nguyên là có liên hệ.”

Lạc Văn Thư vừa nói vừa viết xuống ba chữ “Núi Lớn Người”: “Khi trước ta đã dùng ba chữ này trói buộc, định trụ ‘Núi Lớn Người’.”

Dư Sinh mở to mắt, chữ bên trên trói buộc còn có thể dùng như vậy sao?

Lạc Văn Thư nói: “Ta chỉ là thêm chút lợi dụng pháp tắc, không gọi được là tiên nhân. Chân chính đắc đạo tiên nhân, trên giấy có thể đàm binh, Sinh Tử Bộ cắn câu nhân mạng.”

Đàm binh trên giấy, lấy bút vạch khắp nơi, cái này không phải là đám “anh hùng bàn phím” thường thấy ở kiếp trước sao? Dư Sinh rất am hiểu.

“Chẳng qua chữ thành tiên cũng chẳng có gì ghê gớm.” Trong giọng nói của Lạc Văn Thư mang theo sự khinh thường.

Hắn nói với Dư Sinh: “Người chân chính lợi hại, là thánh nhân tạo chữ.”

Lạc Văn Thư nói tiếp: “Thánh nhân có thể sáng tạo pháp tắc, cho dù không biết quái vật tên là ‘Núi Lớn Người’, ngài tạo ra chữ cũng có thể trói buộc nó.”

Nói cách khác, thánh nhân là người sáng tạo pháp tắc, còn chữ tiên là người lợi dụng pháp tắc.

“Chữ có thể nói là pháp thuật đơn giản nhất mà thánh nhân ban cho người.”

Lạc Văn Thư ngửa mặt lên trời thở dài: “Tiếc thay thánh nhân đã qua đời, hậu nhân lánh đời, trên đại hoang này rốt cuộc không còn ai tinh thông đạo này nữa, người lấy chữ thành tiên cũng rất ít.”

Trong lúc Dư Sinh đang trầm tư, Lạc Văn Thư vỗ nhẹ vai Dư Sinh: “Đủ thấy thư pháp tiền đồ vô hạn, tiểu huynh đệ phải cố gắng thật tốt.”

Dư Sinh gật đầu. Lạc Văn Thư cười lớn: “Phòng ở đâu? Ta lên nghỉ ngơi một chút, đi ba ngày đường rồi, cơm tối cứ đưa lên phòng.”

Dư Sinh hiện tại có một đống suy nghĩ cần chỉnh lý, bèn hô Diệp Tử Cao dẫn Lạc Văn Thư lên.

Chưa nghe Diệp Tử Cao đáp lời, Dư Sinh ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang nằm sấp trên khung cửa, trong lỗ tai nhét viên giấy.

Dư Sinh tức giận: “Đi, dẫn Lạc tiên sinh lên lầu nghỉ ngơi.”

“Nha.” Diệp Tử Cao lật đật chạy theo.

Tiếng hát của Hành Ca từ trên cầu đá vọng lại, Dư Sinh nghe được một câu thì thân thể khẽ run rẩy, vội vàng quay trở lại.

Trong khách sạn thanh tĩnh, Tiểu dì từ trên cầu thang gỗ bước xuống, thấy Dư Sinh ngồi trên ghế ngẩn người thì đi tới vỗ hắn một cái: “Đang nghĩ gì vậy?”

“Chữ.” Dư Sinh chống tay lên má, chỉnh lý những suy nghĩ trong đầu.

Hiện tại trong đầu hắn như một mớ bòng bong. Những lời Lạc Văn Thư nói rất sinh động, nhưng để Dư Sinh thực sự lý giải thì vẫn cần tốn nhiều công sức.

Ví dụ như làm thế nào để chữ dưới ngòi bút cùng bản nguyên đạt được luyện tập, từ đó lợi dụng chữ để trói buộc hoặc tạo quy tắc?

“Thánh nhân tạo chữ, lấy nó thần vận mà thành.”

Lời nói tương tự mà Lạc Văn Thư đã nói với lão giả qua đường lúc trời mưa lại vang lên trong đầu Dư Sinh.

Thần vận, sinh động… Dư Sinh bỗng bừng tỉnh.

“Chữ có gì hay mà nghĩ, mau đi nấu cơm đi kìa!” Thanh dì lay đầu Dư Sinh, đến khi hắn hoàn hồn mới thôi.

“Đừng có lay loạn, trong này đựng toàn là thông minh tài trí đấy!” Dư Sinh nói.

“Thông minh tài trí?” Thanh dì khịt mũi coi thường, đầu óc của Dư Sinh là thứ kỳ lạ nhất mà nàng từng thấy.

Ánh tà dương ngả về phía tây, Dư Sinh vào bếp rồi bảo Thạch Đại Gia và những người khác dừng tay, mời họ ra phía trước nghỉ ngơi.

Lý Chính lúc này đi tới: “Tiểu Ngư Nhi, cái gã khổng lồ đứng ở ngoài ruộng thì sao?”

Quên mất cái gốc rạ này! Dư Sinh rót rượu cho Thạch Đại Gia và những người khác, rồi quay đầu tìm Bạch Cao Hưng để bày mưu tính kế, nhưng tìm mãi không thấy bóng dáng đâu.

“Tiểu Bạch đâu?” Dư Sinh hỏi Diệp Tử Cao, người đang giám sát Hành Ca.

“Hả?” Diệp Tử Cao hé miệng, lấy bông bịt tai ra: “À, bọn họ về rồi không thấy nữa.”

Bạch Cao Hưng là người dắt trâu về. Dư Sinh tìm ra phía sau viện, nghe thấy tiếng bọn họ nói chuyện bên ngoài chuồng bò.

“Thành chủ nhất định đã chỉ điểm cho hắn, tiểu tử này tiến bộ thần tốc.” Tuần Cửu Chương nói.

“Không sai.” Trang Tử Sinh nói: “Ta hỏi Thái Minh rồi, tháng trước bọn họ tranh đấu trước cửa khách sạn, Dư Sinh còn ngang tài ngang sức với hắn.”

Dư Sinh bĩu môi, cái gì mà ngang tài ngang sức, hắn một chiêu chế địch có được không, suýt chút nữa đã khiến tiểu tử kia không thể “tự xử” được nữa.

“Một tháng, chỉ dùng một tháng mà hắn đã có thể địch nổi ‘Núi Lớn Người’.” Tuần Cửu Chương vừa ước ao vừa ghen tị: “Thành chủ đã cho hắn ăn bao nhiêu ‘tiểu táo’ (ý chỉ được ưu ái, bồi dưỡng đặc biệt).”

“Chưởng quỹ Tiểu dì là thành chủ!” Bạch Cao Hưng rốt cục cũng nghe rõ.

Tất cả mọi người im lặng. Thì ra không chỉ Dư Sinh, mà còn có một người không biết thân phận của Thanh dì.

Đám người liếc nhau, cảm thấy nếu thân phận của thành chủ bị lộ ra vì bọn họ thì chắc chắn sẽ bị ăn đòn.

Mấy người hô nhau xông lên, đè Bạch Cao Hưng xuống, khiến hắn sợ hãi cho rằng bọn họ muốn diệt khẩu.

“Bạch huynh đệ, coi như ngươi không biết gì đi, nếu không chúng ta chỉ có đường chết.” Sở Từ nhỏ giọng nói.

“Chỉ cần không diệt khẩu, ta cái gì cũng đáp ứng.” Bạch Cao Hưng vội nói. Lúc này Sở Từ và những người khác mới buông hắn ra.

“Thảo nào chưởng quỹ bình thường không đùa nghịch kiếm, nhưng khi ra tay lại lợi hại như vậy, thì ra là có thành… cao nhân chỉ điểm.” Bạch Cao Hưng nói.

“Ta cũng muốn được chỉ điểm một phen.” Tuần Cửu Chương nói.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 273 trói buộc

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz