Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 255 Độc nhãn trâu

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 255 Độc nhãn trâu
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 255 Độc nhãn trâu

Chương 255 Độc Nhãn Trâu

Chỉ là Dư Sinh quên mất, một trang sách cũng cần bôi máu mới thành.

Tiểu lão đầu thấy Dư Sinh không nhận, cũng không miễn cưỡng nữa.

Hắn quay người định đi ra ngoài, Dư Sinh ở phía sau hỏi: “Đi đâu đấy?”

“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, ta đi tìm hồn phách của Vu Chúc.” Tiểu lão đầu đáp, “Ta nhớ kỹ mùi vị của hắn rồi.”

Dư Sinh gọi bảng hệ thống ra, liếc qua rồi nói: “Không cần đâu, bị kiếm ảnh đâm trúng đã siêu độ rồi.”

Trên bảng hệ thống có ghi, siêu độ một linh hồn được 100 điểm công đức, Vu Chúc chính là bị siêu độ trực tiếp.

Tiểu lão đầu lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Dùng xong điểm tâm, tiểu nhị khách sạn đều bị Dư Sinh sai đi nhổ cỏ ngoài ruộng, còn Thảo Nhi và Quái Tai thì tự nguyện đi giúp thêm việc.

Dư Sinh thừa dịp đang có công đức, hối đoái hơn 500 điểm công đức đậu loại.

Chiều nay, Thiền cô nương vẫn còn yếu, đang ở trên lầu tu dưỡng, còn áo vàng cưỡi hạc thì ra ngoài tìm kiếm tấm gương.

Khách sạn nhất thời trở nên yên tĩnh.

Dư Sinh cũng không rảnh rỗi, đi ra phía sau dọn dẹp vườn rau, chuẩn bị trồng chút dưa.

Thanh dì cùng hắn ra phía sau, đứng trên sườn núi nhìn đám cỏ lau và hồ nước, thấy ánh nắng rải trên mặt hồ, tạo thành những gợn sóng vàng óng ánh.

Tiểu Bạch Hồ nằm dài trước hàng rào phơi nắng, thấy Thanh dì ngửa đầu nhìn cây táo, liền nhanh nhẹn chạy tới.

Cẩu tử có lẽ biết mình phạm lỗi, hôm nay không ra ngoài.

Nó đi theo Dư Sinh trong vườn rau, hết chạy tới chạy lui, thỉnh thoảng lại đuổi đám gà vịt chui vào vườn rau ra.

Rau xanh có linh khí, không chỉ người thích ăn, mà đám gà vịt ngỗng này cũng thích, may mà thường có Tiểu Bạch Hồ trông coi.

Hiện tại Tiểu Bạch Hồ không có ở đó, chỉ mình cẩu tử thì không ép được, mấy con gà trống choai choai xù lông, sẵn sàng bổ nhào lên người cẩu tử.

Dư Sinh không chịu nổi nó quấy nhiễu, bèn đá mấy con gà trống đi: “Cẩn thận tối nay ta thịt hết bây giờ.”

Thanh dì đứng dưới gốc cây, chỉ tay một cái, quả táo liền rụng xuống, tay trái bắt lấy rồi xoa xoa: “Ừm, vị cũng không tệ.”

Dư Sinh cũng bỏ dở việc, đi tới dưới gốc táo: “Cho ta mấy quả đi.”

Thanh dì nhẹ nhàng bắn hạt táo ra, một quả táo rơi trúng trán Dư Sinh.

“Ái da.” Dư Sinh cúi đầu, giơ tay bắt lấy quả táo.

Vị ngọt của táo lan tỏa trong miệng, Dư Sinh nói: “Phải đánh táo thôi.”

“Vậy chúng ta tới đúng lúc đấy.” Có người nói từ phía sau, thì ra là Sở Sinh đánh xe ngựa vòng ra hậu viện, Chu Đại Phú thò đầu ra khỏi xe.

“Sao các ngươi lại tới nữa rồi?” Dư Sinh hỏi. Khách sạn vừa mới yên tĩnh lại, để Dư Sinh có cơ hội ở riêng với Tiểu dì.

Sở Sinh buông roi ngựa xuống: “Thì là tối qua không về, hôm nay về chắc chắn bị phạt, dứt khoát trễ nải một hai ngày, về cùng nhau chịu phạt.”

Chu Đại Phú đồng tình nói: “Như vậy cùng nhau phạt cũng đáng.”

Thấy Thanh dì dẫn Tiểu Bạch Hồ đi xuống sườn núi ra phía hồ, Chu Đại Phú nhỏ giọng hỏi: “Tối qua có chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì cơ?” Dư Sinh bỗng nhiên tỉnh ngộ, “À, ngươi nói kiếm trận trên trời à?”

Sở Sinh và Chu Đại Phú im lặng nhìn Dư Sinh, thằng nhãi này còn giả bộ.

Quả nhiên, không đợi hai người hỏi thêm, Dư Sinh hờ hững nói: “Không có gì, chỉ là thử pháp bảo của mẹ ta thôi.”

“Pháp bảo của mẹ ngươi?” Sở Sinh hỏi.

“Pháp bảo của mẹ ngươi, ngươi mắng ai đấy?” Dư Sinh nói.

“À à, pháp bảo mẹ ngươi để lại?” Sở Sinh đổi cách nói.

“Không sai.” Dư Sinh đắc ý nói, “Pháp bảo tổ truyền, mà không chỉ một món đâu, còn có một bảo bối, có thể khiến người ta mơ mộng hão huyền.”

“Nằm mơ là ai?” Chu Đại Phú đột ngột hỏi.

Không khí bỗng nhiên im lặng đến đáng sợ, Sở Sinh và Dư Sinh nhìn nhau.

“Đánh.” Dư Sinh nhảy lên xe, cùng Sở Sinh đấm đá Chu Đại Phú.

“Ta sớm đã ngứa mắt ngươi rồi, dựa vào cái gì ngươi chọn Hỉ Nhi vừa mới tới tiếp khách, còn để mẹ nuôi của nàng lại cho ta.” Sở Sinh cũng không khách khí.

“Để ngươi phá hỏng hứng thú của ta, để ngươi không nhớ lâu.” Dư Sinh cũng ra tay.

Chu Đại Phú co ro người lại: “Có gì từ từ nói, Dư chưởng quỹ, tuyệt đối đừng dùng tuyệt chiêu của ngươi.”

Dư Sinh đương nhiên không dùng tuyệt chiêu, nếu không mấy ông chú của Chu Đại Phú chuyên đi tìm heo nái mang thai đến gây phiền phức thì không hay.

“Các ngươi đang làm gì đấy?” Một người đột nhiên hỏi.

Ba người dừng tay, Dư Sinh nhìn ra ngoài, thấy Tuần Cửu Chương và hai người nữa đang ngồi trên ngựa.

“Hiếm có, sao hôm nay các ngươi đều đi cửa sau vậy?” Dư Sinh hỏi.

“Vì phía trước không ai tiếp.” Tuần Cửu Chương đáp, “Các ngươi đang làm gì?”

Đánh em ngươi đấy à? Câu này khó nói, Dư Sinh bèn nói: “À thì, Sở Sinh đang đánh em ngươi, ta xem một chút thôi.”

Tuần Cửu Chương nghe xong, liền dùng roi chỉ vào xe: “Súc sinh, ngươi ra đây cho ta.”

Sở Sinh thò đầu ra, không vui nhìn Dư Sinh: “Ngươi đúng là cỏ đầu tường, gió chiều nào che chiều ấy.”

“Thao, trêu ngươi thôi.” Dư Sinh mượn danh ngôn của Thảo Nhi.

“Lại còn dám bắt nạt Chu Đại Phú.” Bốc Cư cũng nói, nhìn Sở Sinh: “Không sợ mấy ông chú nhà hắn đánh ngươi à?”

Tuần Cửu Chương không vui: “Chú ta sao lại động tay động chân với đám tiểu bối, có ai già mà không kính như vậy?”

“Đó là vì ngươi không được chú chào đón, bọn họ xưa nay không quản ngươi.” Sở Sinh nói, “Không thấy chuyện ăn uống cá cược chơi gái đều do Chu Đại Phú lo à.”

Tuần Cửu Chương nói: “Đâu phải chuyện tốt đẹp gì, chính vì coi trọng ta nên các chú mới không để ta dính vào những thứ đó.”

“Được rồi, được rồi.” Sở Từ nói: “Dư chưởng quỹ, vừa rồi thấy trên đường lớn có khách tới, chắc là muốn nghỉ chân trọ lại.”

“Thật à, không nói sớm, đúng là lãng phí tiền.” Dư Sinh nhảy xuống xe, dẫn cẩu tử đi về phía trước.

Lời này là sao, sao lại lãng phí tiền, cứ như bọn họ đến đây không trả tiền vậy.

Năm người vừa nói chuyện vừa định đi, thì thấy Thanh dì dẫn Tiểu Bạch Hồ từ sườn núi chậm rãi đi lên.

Bọn họ lập tức im lặng, biết thân phận của Thanh dì rồi, năm người không tự chủ được trở nên cung kính.

“Thành…” Sở Từ và hai người xuống ngựa chắp tay, bị Thanh dì đưa tay ngăn lại.

“Tiểu Ngư Nhi đâu?” Thanh dì hỏi, nông cụ vẫn còn ở vườn rau, người thì không thấy đâu, thằng nhãi này làm việc cũng quá hời hợt.

Sở Từ đi nói là ra phía trước chào đón khách, Thanh dì nghe vậy liền đi vào hậu viện.

Chu Đại Phú nói: “Dư chưởng quỹ còn chưa biết thân phận của thành chủ đâu, các ngươi đừng lỡ miệng.”

“Vậy thì thằng nhãi này đúng là đầu óc bã đậu.” Tuần Cửu Chương nói.

Không biết có người đang nói xấu mình sau lưng, Dư Sinh đi ra phía trước thì thấy một đám người đang đi tới từ trên cầu đá.

Những người này mặc đồ đen là chủ yếu, có trang trí hình tơ vàng, giống như màu vàng điểm xuyết trên thân hắc xà.

Điều khiến người ta ngạc nhiên là tọa kỵ của bọn họ, không phải ngựa, mà là trâu, nhưng cũng không phải trâu bình thường.

Loại trâu này rất lớn, một con trâu chở hai người, toàn thân đen như mực, chỉ có lông đầu và đuôi là màu trắng, đuôi rất xum xuê, gần giống đuôi ngựa.

Lông trên cổ giống như bờm ngựa, nhưng rậm rạp hơn, kéo dài đến tận đầu trâu, như thể đội một chiếc mũ.

Kỳ quái hơn nữa là, con trâu này chỉ có một mắt, một con mắt to không nằm ngang, mà mọc dọc trên trán, giống như con mắt thứ ba của Nhị Lang Thần.

Dư Sinh đứng trên bậc thang khách sạn ngơ ngác nhìn, đúng là đại hoang rộng lớn, không thiếu chuyện lạ, chỉ là không biết thịt trâu này có vị gì?

“Tiểu nhị, tiểu nhị.” Người tới gọi Dư Sinh ba lần mới kéo hắn từ trong mơ màng về món ngon trở lại.

Con trâu dẫn đầu tiến đến trước cửa khách sạn, người trên lưng trâu hỏi Dư Sinh: “Nơi này là Kiếm Nang trấn phải không?”

“Vâng.” Dư Sinh gật đầu.

Người kia thở phào nhẹ nhõm, quay đầu hô: “Đúng là chỗ này rồi.”

Người trên lưng trâu lúc này mới nhao nhao xuống, Dư Sinh đếm, tổng cộng sáu con trâu, mười hai vị khách.

Không đúng, đợi tất cả mọi người xuống hết, Dư Sinh thấy ở giữa đám trâu kéo một chiếc xe, bên cạnh xe chỉ có một người ngồi, trên xe chở một kiện hàng lớn.

Kiện hàng này được bọc kín bằng vải đen, Dư Sinh không biết bên trong là cái gì.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 255 Độc nhãn trâu

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz