Chương 229 thần nông điện
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 229 thần nông điện
Chương 229: Thần Nông Điện
Để Thảo Nhi dẫn hai con quỷ ra hậu viện, Dư Sinh bèn kéo một chiếc ghế đến ngồi đối diện chúng.
Hắn vừa ngẩng đầu định mở miệng, chợt nhận ra có gì đó không ổn, liền quay sang nói với Thảo Nhi: “Bảo chúng ngồi xuống đi, chứ ngươi có cao đâu.”
“Ngươi cũng có cao gì cho cam!” Thảo Nhi liếc xéo Dư Sinh một cái, rồi bảo hai con quỷ ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.
Nàng tuy không nhìn thấy hai con quỷ, nhưng với một cọng cỏ, một hồ lô trong tay, hai con quỷ kia chẳng còn chỗ nào mà trốn trước mặt nàng.
Giờ phút này, hai con quỷ không dám mảy may trái ý Thảo Nhi, chỉ sợ nàng búng tay một cái, toàn thân chúng sẽ chẳng còn nghe theo sự điều khiển nữa.
Dư Sinh thấy hai con quỷ ngoan ngoãn như vậy, không khỏi đánh giá Thảo Nhi thêm lần nữa.
“Thiên Sơn Đồng Lão, Sinh Tử Phù? Còn hạt giống nào không đấy, ta mà thấy ai ngứa mắt cũng cho hắn trồng một cái.”
Thảo Nhi trợn mắt: “Người thường không chịu nổi uy lực của hạt giống đâu, trồng xuống là bị hút khô ngay, chỉ có mấy thứ linh thể như quỷ mới được thôi.”
“Ta trồng chính là quỷ mà.” Dư Sinh liếc xéo con quỷ cái đang không ngừng múa may bên cạnh, khiến hắn thấy rất phiền.
Quỷ nữ Phượng Nhi lập tức dừng tay, giơ nắm đấm về phía Dư Sinh rồi quay người đi đẩy cối đá.
“Cũng không cho đâu, hạt giống quý lắm, ta cũng chỉ mang được mấy cái từ Thần Nông Điện đi thôi.” Thảo Nhi nói.
Dư Sinh liếc nhìn nàng, hóa ra cô nàng này đã từng vào Thần Nông Điện rồi.
Hắn đưa tay gảy nhẹ vào hồ lô, con quỷ rùng mình một cái, Thảo Nhi liền vuốt ve tay hắn: “Đừng nghịch ngợm, coi chừng xấu đấy.”
Hắn bèn rụt tay lại: “Hai ngươi biến thành bộ dạng Vu Chúc cho ta.”
“Vu Chúc nào cơ?” Hồ lô quỷ hỏi.
“Còn giả ngơ.” Dư Sinh đạp cho nó một cái: “Tách ra mà biến, Thảo Nhi dẫn hồ lô đi kho củi, nếu không giống, ta đem các ngươi chiên dầu.”
Thảo Nhi dẫn hồ lô quỷ đi.
Dưới sự bức bách, cỏ quỷ biến thành bộ dạng Vu Chúc, có điều Vu Chúc này che mặt, vẫn không nhìn rõ diện mạo thật.
Dư Sinh bảo Thảo Nhi dẫn hồ lô quỷ ra, hai con quỷ biến giống nhau như đúc, đều là Vu Chúc che mặt.
Chỉ là một con thì đội hồ lô trên đầu, một con thì mọc cỏ trên đầu, giúp Dư Sinh liếc mắt là phân biệt ra ngay.
Dư Sinh dựng thẳng lông mày: “Hai ngươi thông đồng với nhau đấy hả? Tiểu Bạch, nhóm lửa đốt dầu, hôm nay ta cho ngươi nếm thử bánh quẩy.”
Diệp Tử Cao ôm thạch tín đứng bên xem náo nhiệt: “Tiểu Bạch chuẩn bị cỏ khô tươi mới cho gia súc đi kìa.”
Dư Sinh ghét bỏ nhìn Diệp Tử Cao: “Giờ thì biết vì sao tiền tháng của ngươi cao hơn rồi chứ gì?”
Diệp Tử Cao vội vàng lái chủ đề: “Nói bánh quẩy, bánh quẩy cơ mà.”
“Đúng, bánh quẩy.” Dư Sinh nhìn hai con quỷ: “Các ngươi muốn nếm thử không?”
Hai con quỷ không biết bánh quẩy là cái gì, nhưng bị ném vào chảo dầu thì chắc chắn chẳng dễ chịu gì rồi.
Hồ lô quỷ vội xin tha: “Chưởng quỹ, chúng tôi thật không có làm bộ đâu.”
Hắn ôm đầu kêu oai oái: “Chúng tôi chỉ từng thấy Vu Chúc bộ dạng này thôi.”
Thế mà lại vì lý do đó, Dư Sinh quay sang ghét bỏ nhìn Diệp Tử Cao: “Ngươi xem kìa, quỷ biến thành bộ dạng ngươi đều bỉ ổi như vậy.”
“Chuyện này có liên quan gì đến ta.” Diệp Tử Cao nói: “Ta sống rất chính trực đấy.”
“Lời này đến con thạch tín của ngươi cũng không tin.” Dư Sinh nói.
“Con của ngươi.”
“Đại gia ngươi.” Dư Sinh đáp trả.
Diệp Tử Cao vừa định chế giễu lại thì nghe thấy bên ngoài tiếng la lớn: “Nhanh, các ngươi đi chặn cửa hậu viện lại, không thể để nó chạy thoát.”
Giọng nói này thanh thúy êm tai, nghe là biết của Cố lão đại rồi: “Chuyện gì xảy ra vậy?” Dư Sinh đứng lên.
Trong lúc hắn còn đang nghi hoặc thì tính tính từ đại đường xông vào hậu viện, thấy Dư Sinh thì thân thể khẽ run rẩy, tay chân luống cuống trên mặt đất.
“Phanh, phanh”, tiếng bước chân của Cố lão đại từ phía trước truyền đến: “Đừng để ta bắt được con tính tính kia.”
“Ngươi trốn vào kho củi đi.” Dư Sinh nói với tính tính. Kho củi không ở bên hắn, tính tính vội vàng bỏ chạy.
Dư Sinh lại bảo hồ lô quỷ trốn đi, cuối cùng chỉ vào cỏ quỷ nói: “Ngươi, biến thành hình dạng của nó.”
“Ta, nó.” Cỏ quỷ còn đang do dự, thấy Thảo Nhi định búng ngón tay thì vội vàng biến thành bộ dạng tính tính.
Rèm đại đường vén lên, Cố lão đại xông tới, nhìn thấy Dư Sinh thì trách móc: “Dư chưởng quỹ, tính tính của ta đâu?”
Đám huynh đệ của nàng xách nhạn linh đao đứng ở cửa hậu viện, con tính tính chạy đến kho củi chậm một bước, đứng ở cổng cứng đờ thân thể không dám quay đầu lại.
Dư Sinh nói: “Ôi chao, Cố lão đại nóng tính thật đấy.”
“Ngươi không biết đâu, con súc sinh này đem tổ tông mười tám đời nhà ta ra điểm danh chửi hết, ta còn không biết tổ tiên ta từng làm vịt. . .”
Cố lão đại ngớ người, nàng chỉ tay trái rồi lại chỉ tay phải: “Cái này, sao lại có hai con tính tính?”
“À, ta mới mua một con từ Dương Châu về.”
Dư Sinh chỉ vào con ở kho củi quát lớn Diệp Tử Cao: “Bảo ngươi khóa trong kho củi, sao lại để nó chạy ra rồi?”
“À, dạ.” Diệp Tử Cao đi qua, đá con tính tính về kho củi.
Cố lão đại nghi hoặc nhìn, giờ tính tính bắt đầu xuất hiện thành đàn rồi ư? Không đúng, nơi này đâu phải quê hương Nam Hoang của tính tính.
Dư Sinh chỉ vào con trước mặt: “Cố lão đại, con này là của ngươi chứ?”
Cố lão đại mỉm cười: “Dư chưởng quỹ, ta thấy con tính tính trong kho củi của ngươi kia.”
Vu Chúc từng dặn nàng, nói con tính tính này thường đến quán rượu uống rượu, điều này khiến nàng cảm thấy con trong kho củi mới là tính tính của mình.
Chỉ là, con tính tính trong viện giải thích thế nào đây?
“Được thôi.” Dư Sinh nói: “Vừa hay hai ta đổi, con này trên đầu còn mọc cỏ, xem ra cũng không phải phàm phẩm.”
Dư Sinh dùng ngón tay ấn xuống đám lông trên đầu con tính tính đang ngồi xổm trên mặt đất, hai mảnh lá lộ ra.
Cỏ không cao, Cố lão đại lúc này mới nhìn thấy, nàng hỏi đám huynh đệ bên cạnh: “Tính tính của chúng ta có mọc cỏ trên đầu không?”
Đám người làm sao nhớ được chuyện này, toàn lắc đầu.
Tính tính lại bị Diệp Tử Cao lôi ra từ kho củi, thấy Dư Sinh thì rụt về phía sau ở ngưỡng cửa không dám nhúc nhích, ánh mắt không khỏi kinh hãi.
Dư Sinh chỉ vào con tính tính trong kho củi: “Cố lão đại, con kia về ngươi.”
Cố lão đại lại suy nghĩ, lời đồn tính tính thường đến quán rượu uống rượu, nhất định là không sợ Dư Sinh mới phải.
Con tính tính trong kho củi sợ Dư Sinh đến nỗi lộ rõ trên mặt.
Người phía sau nhỏ giọng nói: “Lão đại, con tính tính này có phải giống nhân sâm, trên đầu mọc cỏ lâu năm, dược hiệu tốt không?”
“Đem nó xách qua đây.” Dư Sinh phân phó Diệp Tử Cao xách con tính tính thật.
“Thôi, thôi.” Cố lão đại khoát tay: “Chúng ta bị người nhờ vả, vẫn là không muốn đổi.”
“Đừng mà.” Dư Sinh kiên trì: “Đổi đi, giống nhau như đúc, ngươi lại không thiệt.”
Cố lão đại càng thêm kiên trì: “Không được, không được, thật không thể đổi.”
Nàng bảo người đi lên đè lại con tính tính mọc cỏ, con kia hơi giãy dụa một chút rồi liền chịu trói.
Cố lão đại tự mình xem xét, đúng là một con tính tính, tuyệt đối không giả được.
Dư Sinh lại dây dưa với Cố lão đại một hồi, thấy nàng không hé răng, tiếc nuối nói: “Haizz, đáng tiếc, con tính tính mọc cỏ này rất khó có được.”
Cố lão đại vỗ vai Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, đừng nản chí, con của ngươi không chừng rất nhanh sẽ mọc ra thôi.”
“Đúng rồi, cái mọc cỏ này có gì đặc biệt?” Cố lão đại hỏi.
“Cũng chỉ là trên đầu có chút màu xanh, để sinh hoạt không có trở ngại, không có gì tốt, hai ta vẫn là đổi đi.” Dư Sinh lại cầu Cố lão đại: “Ta cho ngươi một vò Pháo Đả Đăng.”
Cố lão đại do dự, khiến Dư Sinh hận không thể tát mình một cái.
May mắn Cố lão đại lắc đầu: “Thôi đi, ta cũng thích trên đầu có chút màu xanh.”
Nàng vốn không tin chỉ vì trên đầu có chút màu xanh mà Dư Sinh lại dùng một vò rượu ngon để đổi.
“Vậy chúc ngươi hạnh phúc.” Dư Sinh giả bộ không cam tâm, trong lòng tự nhủ quỷ mới thích trên đầu có chút màu xanh.
Cố lão đại bảo thủ hạ trói con tính tính lại rồi thả vào phòng mình, để tránh Dư Sinh lại dây dưa.
Nàng lại phân phó Dư Sinh lấy hai vò Pháo Đả Đăng, bọn họ chuẩn bị ăn mừng một chút rồi khải hoàn mà về.
Lần này tất cả huynh đệ của Cố lão đại đều mặt mày ủ rũ.