Chương 223 quýt rượu cùng vịt muối
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 223 quýt rượu cùng vịt muối
Chương 223: Quýt Rượu Cùng Vịt Muối
Tiểu dì chẳng để Dư Sinh kịp nghiêm túc suy ngẫm hay cẩn thận vạch ra kế hoạch tương lai, đã vội đẩy hắn ra ngoài.
Thanh dì đỡ Dư Sinh xuống ngựa, nhắc nhở: “Ta đã bảo ngươi đừng để nó thấy Mao Mao rồi mà.”
Dư Sinh ngồi trên lưng ngựa xóc nảy một quãng đường dài, vừa đặt chân xuống đất vẫn còn ch·út đứng không vững, đành phải vịn vào cánh tay Thanh dì để giữ thăng bằng.
“Ai mà ngờ được thằng cháu trai Mao Mao này lại xuất hiện cơ chứ.” Dư Sinh khó chịu nói.
Thanh dì vỗ vai hắn, “Nhận Mao Mao làm cháu trai, không sợ làm xấu mặt mình à?”
Mao Mao lúc này cũng dừng lại, cúi đầu chậm rãi tiến về phía Thanh dì.
“Chờ đó, lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi.” Dư Sinh hung dữ nói với Mao Mao.
Hắn có ch·út choáng váng, ngũ tạng lục phủ như muốn trào ra ngoài.
Thấy bên cạnh có một trà bày, Thanh dì dìu hắn vào nghỉ ngơi, rót cho hắn một ly trà, lúc này cơn khó chịu mới dịu đi đôi chút.
Thở dốc một lát, Dư Sinh nhìn ra bên ngoài trà bày, nơi một ngựa, một lừa đang giằng co, bèn hỏi: “Hai con đó có thâ·m cừu đại hận gì à? Chẳng lẽ râu ông nọ cắm cằm bà kia, vì yêu sinh hận?”
Thanh dì lại rót cho hắn một ly trà, “Đứng đắn một ch·út.” Ngựa và lừa bên ngoài trà bày cũng nhìn Dư Sinh trừng trừng.
Dư Sinh trừng lại, “Đó chính là kì thị chủng tộc, không biết chúng nó nghĩ gì về con la nữa.”
Thanh dì lại rót một ly trà, Dư Sinh vừa muốn đón lấy thì Thanh dì đã tự mình uống cạn, “Còn tâ·m tư nói đùa, xem ra cũng đỡ nhiều rồi.”
Dư Sinh nằm sấp trên bàn, “Còn kém xa, tim ta giờ vẫn còn đập thình thịch đây này, không tin dì sờ thử xem.”
Hắn đưa tay nắm lấy tay Tiểu dì, chỉ vì ngón tay thon dài xanh nhạt kia đang quơ qua quơ lại trước mắt, trông thật mê người.
Thanh dì lập tức gạt tay hắn ra, “Đi đi, không nhảy thì mới là lạ.”
Nghỉ ngơi thêm một lát, Thanh dì thấy đã gần trưa, bèn đứng dậy nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
“Hồi phủ ạ?” Dư Sinh đứng lên hỏi.
“Không, đi Nam Thành bên ngoài, cảnh trí ở đó cũng không tệ.” Thanh dì trả tiền rồi nói.
Bọn hắn vừa ra khỏi quán trà, Dư Sinh mới để ý đã gần đến phía đông cửa thành, trên tường thành có thể thấy rõ ràng thân ảnh Cẩm Y Vệ.
Dọc theo đường cái hướng đông, Mao Mao và hắc mã theo sát phía sau, thỉnh thoảng lại giở trò, nhưng vì có Tiểu dì ở đó, hai súc sinh không dám làm càn.
“Hắc Tử vừa đến đã muốn chiếm chuồng ngựa, bị mẹ con Mao Mao khi dễ nên mới kết thù. Về sau có con lừa bỏ đi, cái chuồng ngựa mới về tay Hắc Tử.” Thanh dì kể.
Dư Sinh quay đầu nhìn nàng, “Hắc Tử, thành chủ đặt tên dở tệ.”
Thanh dì không cao hứng liếc hắn, “Vì chó đặt tên cẩu tử thì người ngoài mới chê cười đấy.”
Dư Sinh nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Dì không hiểu rồi, cái tên này là ta nghĩ sâu tính kỹ mới đặt đấy, nếu đặt là Hổ Tử thì người ngoài càng không nhận ra nó là chó.”
“Ngươi nói cũng có lý.” Thanh dì kéo hắn tránh một người bán hàng rong đang vẩy gánh, “Dù sao cái tên này cũng đâu phải thành chủ đặt.”
“Vậy ai đặt?”
“Đông Hải tiên sơn chi chủ.”
Thanh dì vỗ vai Dư Sinh, “Giỏi đấy, ngươi dám nói thẳng trước mặt nàng là bản lĩnh không được không? Ngươi mà dám thì ta sẽ nói với tất cả mọi người rằng ngươi là người anh tuấn nhất trên đ·ời.”
Ở chung lâu ngày, Thanh dì đã thăm dò được tính nết của Dư Sinh, biết hắn chẳng quan tâ·m đến chuyện gì khác, duy chỉ có dung mạo của bản thân là để bụng.
Mà lời nàng nói, bảo thế nhân rằng Dư Sinh anh tuấn nhất, không thể nghi ngờ là chuyện khó làm nhất, che giấu lương tâ·m nhất.
Dư Sinh không nhận ra ý trêu chọc, chỉ cảm thấy danh hiệu tiên sơn chi chủ này rất lợi hại, vì vậy nói: “Chúng ta phải khiêm tốn, chuyện ta anh tuấn thì chỉ hai ta biết là được rồi.”
Thanh dì véo má hắn, “Da mặt dày cỡ nào vậy, chẳng lẽ dưới da toàn là xương cốt?”
Dư Sinh đang giãy dụa thì chợt thấy ba người Sở Từ, bọn hắn trợn mắt há mồm nhìn hai người đang đùa giỡn.
Ba người này đứng trên đường cái, không biết định đi đâu chơi bời.
Dư Sinh vẫy tay với bọn hắn, Thanh dì tự giác buông tay ra.
Sở Từ ba người liếc nhau, trong mắt đều là vẻ chấn kinh, Dư Sinh vẫy gọi xong vừa định qua chào hỏi thì đã thấy Thanh dì kéo Dư Sinh lôi kéo thành chủ lừa gạt đến trong ngõ nhỏ đi.
Trong ba người chỉ có Tuần Cửu Chương từng gặp Thanh dì, nhưng nhờ Chu Cửu Phượng ban tặng, hiện tại cả ba đều biết Tiểu dì của Dư Sinh là thành chủ.
“Có nên theo sau không?” Tuần Cửu Chương hỏi.
“Theo sau làm gì, muốn ăn đòn à.” Sở Từ nói, “Chúng ta ra cửa ngõ ngẫu nhiên gặp đi.”
Ba người nói xong liền men theo đồ v·ật hướng đường cái bước nhanh, từ quảng trường tượng đá thành chủ rẽ về hướng nam, đi về phía đầu phố.
Dương Châu thành ở Đông Hoang tuy không phải lớn nhất, nhưng cũng không hề nhỏ.
Chiều dài bắc nam xuyên thành là 80 dặm, trong thành có hai đại lộ, xe cộ như rồng uốn lượn, ngựa xe như nước chảy, người người tấp nập.
Ngoài hai đại lộ ra, còn có mấy trăm ngõ nhỏ, tuy không ồn ào náo nhiệt bằng đại lộ, nhưng cũng không hề vắng vẻ.
Người bán hàng rong, trà bày và tiểu cô nương vác giỏ bán hoa qua lại, tiệm sách, tửu quán và quán trà luôn có thể bắt gặp, tăng thêm nhiều niềm vui thú.
Dương Châu thành phồn vinh như vậy, đều nhờ thành chủ anh minh. Dư Sinh nói với Thanh dì như vậy.
Câu nói này khiến Thanh dì Dư Sinh tâ·m hoa nộ phóng, đến mức sau đó khi Dư Sinh xin tiền tiêu vặt, nàng hào phóng ném cho hắn tận 20 đồng tiền.
Dư Sinh dùng tiền trong tay gọi một người bán hàng rong lại, mua một ít măng khô và bánh ngọt nhuyễn hương.
Ngõ hẻm này hơi hẹp, cành hoa mộc trong sân nhà dân hai bên chìa ra ngoài bức tường trắng, hoa nở rộ, sau cơn mưa càng thêm tươi thắm.
Thanh dì chậm rãi bước đi, chờ Dư Sinh phía sau đuổi kịp.
Vừa đi qua khóm hoa mộc, nàng vừa mới quay người muốn xem Dư Sinh đang lề mề cái gì thì đã thấy Dư Sinh đưa tới năm sáu cành hoa tươi.
“Tặng dì.” Dư Sinh nói, “Ta thấy tiểu cô nương bán hoa kia đáng thương quá, nên mua ủng hộ mấy cành.”
Nghe Dư Sinh nói vậy, Thanh dì mới nhận lấy.
Ra khỏi hẻm nhỏ, rẽ trái đi một đoạn rồi lại tiến vào một hẻm nhỏ khác, hai người nhàn nhã ra khỏi Nam Thành.
Nam Thành khác với các cửa thành khác, nơi này phồn hoa nhất, thương khách không ngớt.
Đà thú, trâu mập… không được vào thành, lại có một con sông lớn ở gần cửa thành, cửa Nam ngoài thành vì vậy trở thành nơi tập kết hàng hóa.
Dần dà, cửa Nam ngoài thành cũng phồn hoa không kém gì trong thành, thậm chí cảnh trí còn đẹp hơn một bậc.
Thanh dì dẫn Dư Sinh lên một nhà ăn ven sông, tiểu nhị tiến lên hỏi món, Thanh dì gọi một tô mì, quýt rượu và v·ịt muối nhắm rượu.
Tiểu nhị đề cử món cá trắm cỏ say, nói cá vừa mới câu lên, rất tươi ngon, nhắm rượu rất hợp.
Nếu là ngày thường Thanh dì đã gọi, nhưng hôm nay thấy Dư Sinh nuốt nước miếng ừng ực, nàng bật cười từ chối.
Quýt rượu và v·ịt muối rất nhanh được bưng lên, Dư Sinh gắp một miếng, th·ịt v·ịt nhỏ mà chắc, vừa thơm vừa mềm, rất có độ dai.
Quýt rượu cũng không tệ, mát lạnh ngọt ngào, dùng chung với v·ịt muối nhắm rượu thì càng hợp.
“Không tệ chứ?” Thanh dì thấy Dư Sinh gật đầu, cười nói: “Ta thích nhất món v·ịt muối ở quán này đấy.”
Dư Sinh nói: “Ta nhất định sẽ làm ra món ngon hơn cả món này.”
“Được thôi, ta chờ.” Thanh dì nói.
Bọn hắn vừa ăn vừa trò chuyện, ánh mắt hướng ra bên ngoài, ngắm cảnh sông nước qua khung cửa sổ.
Nước sông rất êm đềm, chảy từ trong hồ ra, hướng về Đông Hải, Dư Sinh cảm thấy trong nước sông có cả nước mưa từ khách sạn cũng không chừng.
Nghĩ vậy, mặt sông xa lạ bỗng trở nên thân thuộc hơn.
Có lẽ vì gần Dương Châu thành nên không sợ trong sông có yêu quái, trên mặt sông có không ít du thuyền qua lại.
Trên du thuyền đặt một chiếc bàn vuông nhỏ, trên bàn bày biện rượu và thức ăn, hoặc là trà. Ven bờ cũng có không ít sạp hàng bán rượu, trà và thức ăn thịnh soạn.
Dư Sinh đang ngắm nhìn mặt sông thì bỗng thoáng thấy ba gương mặt quen thuộc, thấy Sở Từ ba người đang ngồi trên du thuyền, ra vẻ lơ đãng nhìn về phía bên này.