Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 218 Đừng nói chuyện

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 218 Đừng nói chuyện
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 218 Đừng nói chuyện

Chương 218 Đừng nói chuyện

Dư Sinh an ổn ngồi trên lưng ngựa, khoác áo cẩm y ra ngoài, sau lưng đeo một thanh trường kiếm mượn được, tay nắm chặt chiếc roi ngựa bóng loáng.

Nghe Phú Nan tán dương, Dư Sinh nói: “Cái này còn cần ngươi phải nói chắc? Đúng rồi, lát nữa mời mấy huynh đệ Cẩm Y Vệ đi giữ thể diện.”

Phú Nan khó xử: “Chưởng quỹ, chuyện của Trấn Quỷ Ti mà mời Cẩm Y Vệ, có chút không thích hợp thì phải?”

Dư Sinh vuốt ve bờm ngựa: “Ngươi biết cái gì? Ta sợ không nhịn được ra tay, để cái danh tuyệt hậu chi nhân tái xuất giang hồ, phải có người ngăn cản một chút.”

“Thôi đi, chưởng quỹ là sợ Vu Viện người đông thế mạnh ấy mà.” Diệp Tử Cao cưỡi ngựa đi tới, nói.

“Chính ngươi thông minh.” Bạch Cao Hưng nói: “Lão cứ để chưởng quỹ khó xử, khó trách lĩnh không được tiền công.”

Dư Sinh không để ý tới bọn hắn, chỉ thấy Sở Sinh cưỡi ngựa chạy tới.

“Dư chưởng quỹ, các ngươi đi đâu vậy?” Sở Sinh ghìm cương tuấn mã, hỏi Dư Sinh, tay lấy ra một quyển sách từ trong ngực.

“Đi Vu Viện, ngươi đến có chuyện gì?” Dư Sinh hỏi.

Sở Sinh giơ cuốn sách lên để Dư Sinh nhìn bìa: “Ta cũng đi mua bản «Cửu Vĩ Quy», nơi này có chỗ nào khiến Chu Đại Phú kiêng kỵ?”

Trong những lần tranh đấu, Sở Sinh luôn ở thế hạ phong, hiện tại vì xoay người, hắn dùng bất cứ thủ đoạn nào.

“Cái này…” Dư Sinh liếc mắt nhìn mọi người, bọn họ thấy cuốn sách trong tay Sở Sinh thì ánh mắt trở nên dị dạng.

Đám nam nhân cười đầy ý tứ sâu xa, đám nữ nhân thì che mặt đi vòng. Chỉ là vị đại tỷ này, ánh mắt của ngươi nhìn đồng đạo là sao vậy? Đây rõ ràng là bản thanh lâu chỉ nam mà.

“Không thể nói, không thể nói.” Dư Sinh thúc ngựa muốn đi, Sở Sinh thấy ánh mắt mọi người thì vội vàng thu sách lại.

Nhưng vó ngựa còn chưa kịp nhấc lên, phía sau đã có người gọi Dư Sinh lại.

Là thị nữ của phủ thành chủ.

Nàng len qua đám người đi đến bên cạnh hắc mã, đưa cho Dư Sinh một phong thư: “Công tử, thành chủ bảo ta đem cái này giao cho ngài.”

Dư Sinh nhận lấy, lật ra xem qua một lượt rồi lập tức vui vẻ: “Tiểu dì vẫn thật quan tâm ta.”

Phú Nan ở bên cạnh rướn cổ nhìn, nhưng vì thân hình thấp bé, lại thêm con ngựa gầy nên không thấy được nội dung trong phong thư của Dư Sinh.

“Trên đó viết gì vậy?” Phú Nan tò mò hỏi.

Dư Sinh nhét thư vào trong ngực: “Lát nữa sẽ biết.”

Hắn bái biệt thị nữ, dẫn ba người giơ roi hướng Vu Viện ở Nam Thành tiến đến, Sở Sinh cũng theo tới xem náo nhiệt.

Trên đường đi, khi đi ngang qua chỗ Cẩm Y Vệ, bọn họ gặp Điền Thập đang bị muộn vì ngủ nướng.

Hắn đang lo lắng chỉ huy sứ trách phạt, nghe Dư Sinh muốn kéo người đi tráng thanh thế, lập tức coi đây là lý do đến muộn, lôi ra sáu bảy Cẩm Y Vệ.

Cẩm Y Vệ ai nấy đều có ngựa, trong chốc lát hơn mười con tuấn mã lao vụt trên đường cái, khiến đám người dừng chân quan sát, cho rằng Dương Châu lại có chuyện gì xảy ra.

Dư Sinh dẫn đầu đoàn người, khi đến gần cổng Vu Viện thì thấy rất đông người vây quanh ở đó, hắc mã mới chậm rãi dừng lại.

Vu Viện rất dễ dàng phân biệt, tường xanh mái ngói, đại môn hơi thấp, trên xà nhà ở chính giữa đại môn treo một mặt quỷ điêu khắc bằng hắc thạch, dưới mây đen tràn ngập vẻ quỷ dị và nghiêm túc.

Nhìn thấy Cẩm Y Vệ đến, trong đám người vây quanh ở cổng có người chỉ vào Dư Sinh: “Chính là hắn, chính là hắn giết Vương Vu Chúc.”

Quần tình xúc động phẫn nộ, đám người nghe xong liền nhao nhao vây lấy Dư Sinh, “Đền mạng, đền mạng!” Đám người hô hào.

Một số người mặc áo đen, tóc tai bù xù, lấy bùn bôi mặt. Thoạt nhìn, Dư Sinh suýt chút nữa tưởng là zombie vây thành.

Trong tín ngưỡng vu thuật, để ngăn ngừa người chết bị Quỷ Hồn nhận ra người thân, khi mai táng sẽ ăn mặc như vậy.

Dần dà, tập tục này cũng ảnh hưởng đến dân thường.

Khi thị trấn táng Lục đại gia, Dư Sinh cũng mặc một thân áo đen, nhưng không điên cuồng đến mức lấy bùn bôi mặt như vậy.

Dư Sinh ghìm chặt ngựa, dùng roi ngựa xua lui những người đang đưa tay ra: “Làm gì, làm gì? Cái gì đền mạng, thường ai mệnh?”

“Vương Nguyệt nửa, Vương Vu Chúc mệnh.” Trong đám người có một người chen ra, lớn tiếng nói: “Tiểu tử ngươi còn dám đòi Vương Vu Chúc mệnh tới à?”

Vu Chúc này chính là Vu Chúc mấy ngày trước bị Dư Sinh hết sức giẫm, cuối cùng không thể không hộc máu bỏ chạy.

“Hóa ra là ngươi.” Dư Sinh ở trên cao nhìn xuống, mặt không biểu cảm nói: “Ta còn đang muốn tìm ngươi đây, ngươi thế mà còn dám tự đưa tới cửa.”

Tại trước cửa Vu Viện, thế lực của Vu Chúc rất mạnh, hắn quay đầu nói với mọi người: “Lần trước ta đi chất vấn hắn, hắn còn muốn giết người diệt khẩu.”

Hắn lại hô lớn với Dư Sinh: “Tiểu tử, thiếu nợ thì trả tiền, giết người thì đền mạng, đừng tưởng rằng là thân thích của thành chủ thì có thể lạm sát kẻ vô tội.”

“Đền mạng, đền mạng!” Người phía sau ồn ào, một đám người xông về phía Dư Sinh.

Đám Cẩm Y Vệ phía sau thấy vậy vội vàng vây quanh, hắc mã há miệng cắn về phía Phương Vu Chúc đang chen tới, khiến hắn ta hoảng sợ lui lại.

“Nực cười, ta giết người, chứng cứ đâu?” Dư Sinh dùng roi ngựa vỗ nhẹ vào lòng bàn tay: “Ta còn chưa nói ngươi giết người đâu.”

Phương Vu Chúc nói: “Lúc ấy ngươi chính miệng thừa nhận, chẳng lẽ còn muốn chối cãi sao?”

Dư Sinh ngoáy ngoáy lỗ tai: “Ngươi lỗ tai nào nghe thấy ta thừa nhận?”

“Ngươi…”

“Phương Trình!” Dư Sinh hét lớn, giương roi quất xuống mặt hắn: “Ngươi cái đồ Vu Chúc bại hoại này, thế mà còn dám vừa ăn cướp vừa la làng.”

Phương Trình thấy roi đến thì vội vàng cúi đầu, một roi đánh trúng vào mặt một người dính đầy bùn phía sau hắn, “Ba” một tiếng giòn tan.

Người kia ngơ ngác nhìn Dư Sinh, vẻ mặt mê mang.

Dư Sinh không để ý đến hắn, thừa dịp tình hình bị ngăn chặn, hắn lớn tiếng nói: “Dọa dẫm không thành, mượn chuyện Vu Chúc mất tích để thừa cơ gây rối, ngươi thật to gan.”

“Thân là chỉ huy sứ Trấn Quỷ Ti, ta đau lòng vì Dương Châu có thứ bại hoại như ngươi, càng đau lòng hơn khi thanh danh của Vu Viện bị đám chuột nhắt các ngươi hủy hoại.”

Để biểu đạt sự bi phẫn, Dư Sinh dùng tay trái che mắt, tay phải che ngực.

“Mẹ kiếp, cái màn này diễn hơi quá rồi.” Dư Sinh thầm nói với hệ thống.

Hệ thống cổ vũ Dư Sinh: “Thiếu niên, mau bắt đầu màn biểu diễn của ngươi đi, ta không thể chờ đợi thêm được nữa.”

Dư Sinh buông tay xuống, đám người đang ồn ào lại tĩnh lặng đi mấy phần, chỉ vì mắt Dư Sinh đỏ bừng, thậm chí còn có nước mắt đang chực trào ra.

“Các huynh đệ.” Hắn nói với mọi người: “Cơ nghiệp to lớn của Vu Viện đâu phải dễ dàng mà có được, phải chữa bao nhiêu bệnh, thả bao nhiêu quỷ rồi lại bắt trở lại mới có thể gây dựng được thanh danh như vậy.”

“Nhưng chính là những kẻ bại hoại này.” Dư Sinh chỉ vào Phương Trình: “Bọn chúng giả mượn danh nghĩa Vu Viện, khắp nơi cưỡng đoạt lừa gạt.”

“Ngươi…” Phương Trình định mở miệng.

“Ngươi đừng nói chuyện.” Bạch Cao Hưng, Diệp Tử Cao, Sở Sinh cùng Phú Nan đồng thanh nói.

Dư Sinh nói: “Ở Kiếm Nang trấn của chúng ta, chẳng phải là do vu y dược con chuột không rửa tay, tự mình uống thuốc độc chết sao?”

“Chuyện này cũng có thể đổ lên đầu chúng ta? Nhưng Phương Vu Chúc nói, nếu không bồi thường tiền thì sẽ phong sát thị trấn, đáng hận hơn chính là, hắn thế mà còn bắt chúng ta phải truy nã hung thủ.”

“Ai mẹ nó biết là con chuột nào chứ.” Dư Sinh dùng kỹ năng trợn mắt, cùng với gầm thét: “Nhỡ bắt sai thì sao!”

Hắn cảm thấy kỹ năng diễn xuất của mình đang ở đỉnh cao, nếu ở kiếp trước, nếu thuận lợi, hẳn là sẽ đoạt được giải thưởng đại mãn quán.

“Chúng ta thực sự không có tiền để bồi thường, hắn trở mặt ngay tại chỗ, mượn cớ Vương Vu Chúc rời khỏi khách sạn rồi không về thành để vu oan giá họa.”

“Nếu ta không phải là thân thích của thành chủ, thì sớm đã bị hắn hại chết rồi.” Dư Sinh nói.

“Ta…”

“Ngươi đừng nói chuyện.” Cẩm Y Vệ cùng Bạch Cao Hưng, Diệp Tử Cao, Sở Sinh, Phú Nan đồng thời nói.

“Ngươi còn muốn giảo biện.” Dư Sinh vung xấp giấy vào mặt Phương Vu Chúc: “Đây đều là những tội trạng lừa gạt của ngươi trong những năm qua, giả mượn danh nghĩa Vu Viện, có muốn ta đếm cho ngươi nghe không?”

“Đại nương ở Tây Miếu vì sao bệnh khó chữa? Trương gia ở Thành Bắc vì sao nhiều lần gặp quỷ? Kỹ nữ nổi tiếng ở Nam Thành vì sao lấy nước mắt rửa mặt? Heo đực nhà Cẩu gia ở Thành Đông vì sao tinh tận heo vong…”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 218 Đừng nói chuyện

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz