Chương 203 bánh bao
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 203 bánh bao
Chương 203: Bánh bao
Hôm sau, Tần Thủ Sinh giấu thanh quỷ đầu đao bên mình rồi rời nhà.
Đến nhà bạn cờ đến tận nửa đêm, Tần Thủ Sinh giả vờ say khướt, lảo đảo quanh quẩn gần miếu hoang.
Chẳng bao lâu sau, dưới ánh trăng mờ ảo, ông thấy hai đứa cháu trai từ hướng nhà đi tới. Thấy Tần Thủ Sinh say bí tỉ, chúng liền bước lên đỡ ông.
Tần Thủ Sinh biết rõ, dù bản lĩnh của mình có hơn hai con quỷ kia, nhưng muốn trừ khử chúng cũng không dễ dàng, ra tay nhất định phải thật nhanh.
Bởi vậy, khi chúng vừa áp sát, Tần Thủ Sinh liền vung kiếm đâm thẳng vào ngực một con quỷ. Chưa kịp con quỷ còn lại phòng bị, ông xoay người, một kiếm nữa lại đâm vào ngực nó.
Thanh kiếm này vốn là pháp khí, một khi đã đâm trúng ngực thì dù quỷ có chuyển từ thực sang hư cũng phải chết không nghi ngờ.
Nhưng Tần Thủ Sinh không ngờ, ngay khi ông mượn ánh trăng lờ mờ ngồi xổm xuống dò xét, ông lại sờ thấy máu còn ấm nóng và nhiệt độ cơ thể đang dần nguội lạnh trên thi thể.
Tần Thủ Sinh ngây người, cả người chết lặng tại chỗ, không còn chút sức lực nào để đứng lên, thậm chí mất cả dũng khí để thở.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thấm đẫm cả người.
Tất cả những điều này đều nói cho Tần Thủ Sinh biết, kẻ bị đâm chết không phải ác quỷ, mà là hai đứa cháu trai của ông.
“Hắc hắc…” Trong ánh trăng ảm đạm, Tần Thủ Sinh ngồi bệt nghe thấy tiếng cười quỷ dị, rồi hai bóng trắng biến mất sau bức tường đổ nát của miếu hoang.
Tần Thủ Sinh không đứng dậy đuổi theo, ông ngã xuống đất, ngã vào vũng máu, đầu óc trống rỗng.
Chỉ sau một đêm, tóc ông đã bạc trắng. Ông nằm bên cạnh thi thể cho đến tận bình minh mới được dân làng phát hiện.
Tần Thủ Sinh kể, hai đứa cháu trai sở dĩ đến đây là vì có người thấy ông say rượu quanh quẩn ở miếu hoang, nên đã đến nhà báo cho người Tần gia.
Nói xong, Tần Thủ Sinh chìm trong sự tự trách. Nhưng Dư Sinh hiểu rõ, kẻ đến báo tin cho người Tần gia rất có thể là Vu Chúc hoặc quỷ biến.
Từ đầu đến cuối, thứ chúng muốn giết không phải là Tần Thủ Sinh, mà là muốn ông tự tay giết chết người thân của mình.
Điều này tàn nhẫn hơn nhiều so với việc giết chết Tần Thủ Sinh.
Ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu lay lắt, Tần Thủ Sinh đập đầu vào bàn, trán va vào kêu “phanh phanh”, “Chỉ cần ta ngừng lại một chút thôi, dù chỉ là nói một câu, thì mọi chuyện đã không xảy ra rồi.”
Dư Sinh ngăn ông uống rượu, Tần Thủ Sinh lúc này mới dừng lại, “Thậm chí, chỉ cần ta sớm biết luyện được bản lĩnh nghe hương biết quỷ, thì mọi chuyện cũng đã khác.”
Tần Thủ Sinh ngửa cổ nuốt cạn một chén rượu, nhìn Dư Sinh rót rượu cho mình, “Những năm qua, hai đứa cháu trai luôn ở bên tai ta, trong giấc mơ.”
“Chúng không ngừng hỏi ta, ‘Gia gia, vì sao ông lại giết chúng con? Vì sao?'”
“Mỗi lần chúng hỏi, ta lại đau đớn một lần. Nỗi đau này như dao cùn cứa vào tim, khiến ta đau đớn tỉnh giấc hết đêm này đến đêm khác.”
“Ta chỉ có thể rời khỏi Cô Tô, ta nói với chúng rằng, gia gia sẽ báo thù cho các cháu, dù phải đi đến chân trời góc biển cũng phải tìm ra chúng.”
“Ta đi khắp các thành trì xung quanh Cô Tô, tìm mãi tìm mãi, càng tìm càng hiểu ra, kẻ thực sự hại chết chúng lại chính là ta.”
“Rời khỏi Cô Tô không phải là tìm kiếm, mà là lưu vong.”
“Ta dần đánh mất dũng khí để tiếp tục tìm kiếm và báo thù, ta chôn vùi chuyện này tận đáy lòng, không dám chạm vào hay nhớ tới dù chỉ một chút.”
“Ta biết, ta sẽ chết tha hương nơi đất khách, vĩnh viễn không thể quay về Cô Tô thành.”
Cảm xúc của Dư Sinh bị ông lôi cuốn theo, cậu lại kính ông một chén rượu, sau đó uống một hơi cạn sạch.
Cùng nỗi ưu sầu vào bụng, Pháo Đả Đăng không còn khó nuốt nữa, thậm chí còn có chút sảng khoái, chỉ vì cổ họng bỏng rát, luôn nhắc nhở cậu bi thương này đau đớn đến nhường nào.
Dư Sinh tửu lượng kém, rất nhanh đã say, hai mắt cậu mơ màng, nghe tiểu lão đầu không ngừng tự trách, thỉnh thoảng đáp lại một tiếng.
Cậu cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, chỉ muốn cho tiểu lão đầu biết, ông vẫn còn người bầu bạn, cùng nhau trút bỏ bi thương.
Tiểu lão đầu không ngừng uống rượu, rất nhanh đã bất tỉnh nhân sự.
Dư Sinh lúc này một tia thanh minh cũng biến mất, cả người mềm nhũn.
Cậu say rượu không phải ngủ thiếp đi, mà là nói năng lảm nhảm, giơ bát rượu không lên nói, “Đến, hai anh em ta lại uống, nhất túy giải thiên sầu!”
“Bốp!” Một bàn tay vỗ nhẹ vào đầu Dư Sinh, “Uống cái đầu ngươi ấy, tuổi còn nhỏ giải cái quỷ ngàn sầu!”
“Thiếu niên chưa biết sầu tư vị, nỗi ưu thương của ta ngươi hiểu cái cầu!” Dư Sinh còn làm thơ nữa chứ.
Bị nói “hiểu cái cầu”, Thanh dì bật cười, “Thật đúng là rượu vào thì gan lớn, dám cãi cả Tiểu dì rồi.”
“Sợ gì chứ, làm người nếu không để ý, làm sao có thể phát hiện ra những điều tốt đẹp trên thế gian này?” Dư Sinh nói.
“Ta nói không lại ngươi, đến đây, Tiểu dì đưa ngươi về phòng ngủ.” Thanh dì cẩn thận đỡ Dư Sinh, sợ làm đau cánh tay gãy của cậu.
“Ta không ngủ được, ngủ là không tốt.” Sau khi say rượu, Dư Sinh lắc đầu không phải lắc trên cổ, mà là cả cổ kéo theo thân thể lắc lư.
“Ngủ là lãng phí sinh mệnh, người ta đem thời gian ngủ tiết kiệm lại, vốn năm mươi tuổi có thể sống đến một trăm tuổi.” Dư Sinh nhất quyết không chịu đi cùng Thanh dì.
Thanh dì vỗ trán, thầm quyết định đợi ngày mai tỉnh rượu sẽ hỏi cho ra nhẽ xem cái sổ sách này là cậu tính thế nào.
“Ta sống vạn năm cơ mà, không chậm trễ một đêm này đâu, ngoan, cùng Tiểu dì lên lầu.” Thanh dì dìu cậu.
Dư Sinh tay trái bám chặt lấy bàn, “Không lên, dì gạt người, sống vạn năm kia là con rùa. Ta là người, một vạn năm quá dài, ta chỉ tranh thủ từng giây từng phút thôi.”
Thanh dì thầm nghĩ, lúc tỉnh táo mà ngươi có giác ngộ này thì tốt.
Nàng thấy Dư Sinh nắm chặt bàn không buông, liền gõ mạnh vào mu bàn tay cậu một cái, đau đến cậu lập tức buông ra.
“Tiểu dì, dì đánh ta, dì không thương ta!” Dư Sinh kêu lên.
“Tự ngươi đập đấy chứ.” Thanh dì đỡ Dư Sinh lên lầu.
“Dì làm sao lại dẫn ta đi leo núi thế này?” Cậu loạng choạng bước lên bậc thang gỗ, thấy Cẩu Tử đang nằm ngủ thì dừng lại, “Tiểu dì đi mau, lão hổ để ta đối phó!”
Vừa dứt lời, Dư Sinh nhấc chân đá con mãnh hổ, làm Cẩu Tử giật mình tỉnh giấc.
Chỉ là cậu đá không chuẩn lắm, một chân đá vào lan can, suýt nữa thì tự ngã.
Thanh dì giữ chặt người Dư Sinh, để cậu giãy giụa không được, tránh làm tổn thương cánh tay. Lại xua tay bảo Cẩu Tử đi nhanh, thằng nhóc này say rồi, đến Tiểu dì nó còn dám cãi.
Sau khi Cẩu Tử rời đi, Thanh dì mới phát hiện Dư Sinh trong ngực không động đậy.
Nàng cúi đầu xem xét, thấy Dư Sinh “hắc hắc” cười, mặt dụi vào ngực nàng, “Tiểu dì thơm quá!”
“Bốp!” Lần này Thanh dì không khách khí.
“Ai thất đức thế, lại ném đá vào ta!” Dư Sinh ngẩng đầu lên.
Thanh dì không để ý đến cậu, nửa đỡ nửa kéo cậu lên lầu, trong lúc này Dư Sinh cứ dính lấy người nàng, chỉ vì ngửi được mùi hương thơm ngát kia.
Thanh dì chỉ có thể không ngừng gõ vào đầu cậu, chỉ cảm thấy việc này còn khó hơn cả luyện kiếm.
Cuối cùng cũng vào được phòng, thấy giường, Thanh dì vừa định thở phào thì Dư Sinh lại giở trò yêu quái.
Tay phải cậu nắm chặt lấy cửa phòng, “Ta không ngủ được, dì đang lãng phí sinh mệnh của ta, đang mưu tài hại mệnh!”
Vì sợ làm đau cánh tay cậu, Thanh dì ôm lấy nửa thân trên của cậu, dùng sức kéo tay Dư Sinh đang bám cửa ra.
Lần này Dư Sinh ngã hẳn vào lòng nàng.
Chưa kịp để Thanh dì đỡ cậu đứng thẳng, Dư Sinh đã nghi hoặc hỏi, “Thanh dì, dì lại còn giấu cả bánh bao à?!”
“Chỉ là hơi nhỏ, không đủ ăn, hôm nào…”
“Phanh!” Cả người Dư Sinh bị ném từ cửa lên giường, góc độ vừa vặn, không chạm vào cánh tay cậu, chỉ làm đầu cậu đập vào cột giường.
Cú va chạm này khiến Dư Sinh thấy cả sao vàng.
“Vàng!” Dư Sinh ngạc nhiên nói, “Mau tới đây, ta cho dì!”
Thanh dì thẹn quá hóa giận bật cười, thôi được, không đáng để tức giận với thằng nhóc này.
Nàng bước tới đắp chăn cho Dư Sinh, sờ sờ chỗ bị đập trên đầu cậu, nơi đó đã nổi lên một cục u lớn.
Nàng nhẹ nhàng xoa xoa, dịu dàng nói: “Ngủ đi.”
“Không, ta sợ ngủ sẽ có lỗi với dì.” Dư Sinh lắc đầu.
“Có lỗi với ta?”
“Lần trước ta nằm mơ còn cưới dì làm vợ cơ.” Dư Sinh áy náy nói.
Thanh dì bật cười, nàng xoa cục u trên đầu Dư Sinh, “Cưới thì cưới thôi, mộng là ngược.”
“A, dì nói là dì sẽ cưới ta?”
“Bốp ~”