Chương 196 trấn quỷ ti
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 196 trấn quỷ ti
Chương 196: Trấn Quỷ Ti
Tuy có kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm gì, Dư Sinh đặt chó Tử lên ghế, dạy dỗ nó đạo lý làm chó.
“Ai cho ngươi lá gan mà dám cản đường đám người kia? Bọn chúng chỉ cần xả một hơi cũng đủ hun ch.ết ngươi rồi.” Dư Sinh chỉ vào trán chó Tử nói.
Mèo đen và cảnh sát trưởng thì lại kéo nhau cắn xé con cá ướp muối trên mặt đất, khiến Dư Sinh vô cùng bực mình. “Nếu còn lần sau nữa, ngươi cứ mang hai đứa nó đến đây, bọn chúng có tuyệt chiêu rùa quyền đấy.”
“Còn có thạch tín nữa, vừa hay luyện cho nó chút cước lực, khỏi phải ở khách sạn ăn không ngồi rồi.”
Dư Sinh còn đang lải nhải thì ngoài đường cái vọng vào tiếng vó ngựa dồn dập, bỗng nhiên dừng ngay trước cửa khách sạn.
Sau tiếng ngựa hí vang, một đám người đội nón rộng vành, khoác áo tơi, lưng đeo đao, kéo theo đám nha dịch mặc áo khoác thêu hình con lừa đen xông vào đại sảnh.
Áo khoác ngoài ướt sũng nước, rũ xuống không buồn nhấc lên.
Nhưng đám nha dịch này vẫn uy phong lẫm liệt, vừa bước vào cửa đã đảo mắt như điện, nhanh chóng khóa chặt Dư Sinh.
“Ngươi là chưởng quỹ khách sạn này?” Nha dịch dẫn đầu nghiêm giọng hỏi.
“Ta không phải.” Dư Sinh quả quyết đáp.
Nha dịch đánh giá hắn từ trên xuống dưới, thấy hắn đeo khăn trên cổ thì nói: “Ngươi chính là chưởng quỹ khách sạn.”
“Ta không phải chưởng quỹ, ngươi có chứng cứ gì chứng minh ta là chưởng quỹ?” Dư Sinh cãi.
Mẹ ngươi là mẹ ngươi còn khó chứng minh, huống chi là chưởng quỹ khách sạn.
Dư Sinh cố ý kéo dài thời gian, liếc mắt ra hiệu cho Thanh dì, nào ngờ Tiểu dì lại làm ngơ.
“Ta nói ngươi là thì ngươi là.” Nha dịch dẫn đầu mất kiên nhẫn vung tay lên, “Bắt hắn lại.”
Đám nha dịch phía sau xông lên áp giải Dư Sinh, hắn vội vàng trốn sau lưng Thanh dì.
Đám nha dịch kia muốn vòng qua Thanh dì để bắt Dư Sinh, nhưng dường như có một bức tường vô hình chắn ngang trước mặt, khiến bọn chúng không thể tiến lên được.
Dư Sinh tưởng Tiểu dì dọa bọn chúng sợ, bèn thò đầu ra, lý lẽ hùng hồn nói: “Ngươi nói ta là chưởng quỹ thì ta là chưởng quỹ, ta còn nói nó là chưởng quỹ đấy.”
Dư Sinh chỉ vào chó Tử đang cúi đầu chịu phê bình trên ghế.
Chó Tử thấy Dư Sinh chỉ mình, liền sủa “Uông uông” về phía đám nha dịch.
Nha dịch bật cười, “Chẳng lẽ chưởng quỹ khách sạn là con chó?”
Dư Sinh lúc này mới cảm thấy không ổn, “Ngươi mới là chó.”
“Giờ thì nhận rồi à?” Nha dịch lại lạnh mặt xuống, “Có người tố cáo ngươi sát hại Vu Chúc, theo chúng ta về nha môn một chuyến đi.”
“Nhận thì sao, các ngươi cũng nên đi hỏi thăm một chút, ta…”
Nha dịch cắt ngang lời hắn, “Được, ngươi thêm một tội danh nữa là giả mạo danh nghĩa thành chủ để lừa gạt khắp nơi.”
“Ai giả mạo danh nghĩa thành chủ? Ta thật sự gọi thành chủ là Tiểu dì mà.” Dư Sinh nói.
Thanh dì bất đắc dĩ, không biết Dư Sinh làm sao mà đổi xưng hô này, người không biết còn tưởng thân phận nàng bại lộ rồi ấy chứ.
“Thành chủ là Tiểu dì của ngươi? Đừng đùa, thành chủ còn là mẹ vợ ta đấy, ngươi tin không?” Nha dịch dẫn đầu nói.
Thanh dì nhíu mày, nghe Dư Sinh nói: “Ta tin ngươi cái rắm, ai là mẹ vợ ngươi? Coi chừng ta mách thành chủ.”
“Chờ ngươi gặp được thành chủ rồi nói sau.” Nha dịch nói, “Giờ ta dẫn ngươi đi xem nha môn mở ở đâu trước đã.”
“Nha môn bát tự hướng Nam khai, có lý không có tiền chớ vào đây.” Dư Sinh nói.
Nha dịch bị chọc cười, “Tiểu tử ngươi cũng lanh mồm lanh miệng đấy, cái gì mà có tiền vô lý? Yên tâm, chỉ là dẫn ngươi đi tra hỏi thôi.”
“Nếu ngươi không làm gì sai thì đến lúc đó ta sẽ tự mình trả ngươi về.”
Nhưng mấu chốt là Dư Sinh hắn thật sự đã làm, đến nha môn thì không dễ gì mà qua mặt được.
“Vậy ta cũng không đi.” Dư Sinh nói.
Nha dịch khoát tay, “Mang đi, mang đi.”
Đám nha dịch tiến lên bắt Dư Sinh khổ sở nói: “Lão đại, cái này…” Bọn chúng chỉ Thanh dì.
Người này dù bất động, nhưng lại như núi, dựng lên một bức tường vô hình trước mặt bọn chúng, khiến bọn chúng không thể bắt được Dư Sinh chỉ cách một chút.
“Sao vậy?” Nha dịch dẫn đầu kinh ngạc tiến lên một bước, đúng lúc này, ngoài đường cái lại vọng vào một trận tiếng vó ngựa dồn dập.
Móng ngựa chạy nhanh, tóe lên bọt nước tung tóe, rồi dừng lại chỉnh tề trước cửa khách sạn.
Một nha dịch chạy ra cửa, ghé tai nói nhỏ với nha dịch dẫn đầu mấy câu, hắn ngạc nhiên nói: “Bọn họ sao lại tới? Cũng đến bắt hắn sao?”
Dư Sinh nghe vậy, tay trái ôm chặt lấy cánh tay Thanh dì. Hắn quyết định, hôm nay ai cũng đừng hòng mang hắn đi.
“Phanh, phanh,” Dư Sinh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề giẫm lên bọt nước, rồi người đó bước vào khách sạn từ màn mưa, đứng ngay cổng che khuất cả ánh sáng.
“Ha ha, Sinh chưởng quỹ, đã lâu không gặp.” Người tới cởi mở nói.
“Phượng tỷ.” Dư Sinh buột miệng thốt ra, người có vóc dáng này, lại gọi cái tên như vậy thì chỉ có thể là nàng ta.
Phượng tỷ tiến lên mấy bước, phía sau là đám hán tử khoác áo tơi, đội nón rộng vành, mặc cẩm y thêu hình con lừa bay, tay lăm lăm nhạn linh đao nối đuôi nhau đi vào.
Trong lòng Dư Sinh hơi hồi hộp, không ngờ thành chủ không thấy, lại gặp phải Cẩm Y Vệ còn lợi hại hơn.
“Chu Thống lĩnh.” Nha dịch dẫn đầu chắp tay với Chu Cửu Phượng.
“Lý bổ đầu.” Chu Cửu Phượng đáp lễ.
“Ngươi cũng đến bắt tiểu tử này?” Lý bổ đầu thấp giọng hỏi, hắn cho rằng Vu Viện đã tố cáo lên Cẩm Y Vệ.
“Bắt tiểu tử này?” Chu Cửu Phượng khẽ giật mình, quay đầu nhìn trận thế của bọn họ mới hiểu ra.
“Các ngươi xảy ra chuyện gì?” Nàng nhỏ giọng hỏi, “Tiểu tử này có địa vị lớn đấy.”
Lần này đến lượt Lý bổ đầu hồi hộp, “Lai lịch gì?”
Dư Sinh thấy hai người bọn họ nói thầm, con ngươi đảo một vòng, cất cao giọng nói: “Phượng tỷ, ngươi đến tìm Chu Đại Phú và Sở Sinh à?”
“Ha ha,” Chu Cửu Phượng đang định trả lời Lý bổ đầu thì cười ha hả.
Tiếng cười kia khiến Lý bổ đầu vô thức bước sang trái một bước dài, dù vậy, lỗ tai vẫn ong ong.
Nàng cười lớn không ngừng, vang vọng khắp đại sảnh, Thanh dì quay đầu trách cứ nhìn Dư Sinh một cái.
“Đừng cười.” Nàng nhàn nhạt nói.
“Dạ.” Chu Cửu Phượng lập tức im bặt, hiệu quả này còn hơn cả Trang Tử Sinh.
Dư Sinh kinh ngạc nhìn Tiểu dì, Chu Cửu Phượng cũng kỳ quái, không lẽ thành chủ ở đây?
Đợi nàng tiến lên một bước, ánh mắt lướt qua đám nha dịch, nhìn thấy Thanh dì đang ngồi thì lập tức nhận ra.
Cẩm Y Vệ chính là thân quân của thành chủ, thân là thống lĩnh, Chu Cửu Phượng có rất nhiều cơ hội được nhìn thấy thành chủ ở khoảng cách gần.
Thành chủ trước mắt dù đã cải trang, nhưng khí chất và ánh mắt kia không thể che giấu được.
“Thành…” Chu Cửu Phượng mở miệng rồi lại ngập ngừng, thành chủ cải trang tự nhiên có lý do của nàng.
Là thống lĩnh Cẩm Y Vệ, Chu Cửu Phượng vẫn phải có chút cơ linh. Đương nhiên, nếu không thì cũng không thể trở thành một trong lục đại thống lĩnh.
“Sinh chưởng quỹ, vị này là…” Chu Cửu Phượng giả vờ không biết hỏi.
“Tiểu dì của ta, có quan hệ không nhỏ với thành chủ.” Dư Sinh nhanh miệng nói, để tránh đám Cẩm Y Vệ này cũng đến bắt mình.
Chu Cửu Phượng cung kính chắp tay với Thanh dì, sau đó lùi lại giữ chặt Lý bổ đầu, “Nghe thấy chưa, đây là chuyện cá nhân.”
Lý bổ đầu nửa tin nửa ngờ.
Phú Nan thấy cửa khách sạn có Cẩm Y Vệ, liền lặng lẽ tiến vào, thấy có nha dịch thì càng thêm kinh ngạc.
“Ngươi xem, cái này giả được sao?” Chu Cửu Phượng nói xong, liếc nhìn Phú Nan rồi lấy ra một tờ giấy đóng dấu đỏ từ trong ngực.
“Thành Chủ lệnh.” Chu Cửu Phượng vừa đọc ba chữ, nha dịch và Cẩm Y Vệ đều đứng thẳng người.
“Khách sạn Dư Sinh có yêu khí, niệm tình ngươi hàng yêu trừ quỷ có công, nay đặc biệt bổ nhiệm làm chỉ huy sứ Trấn Quỷ Ti Cẩm Y Vệ, chưởng quản hết thảy công việc trấn quỷ ở Dương Châu.”
Chu Cửu Phượng còn chưa dứt lời, cả đại sảnh im phăng phắc.
Đừng nói Phú Nan kinh hãi đến há hốc mồm, Dư Sinh cũng ngơ ngác không nói nên lời.