Chương 186 thân bất do kỷ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 186 thân bất do kỷ
Chương 186: Thân Bất Do Kỷ
“Yêu quái gì chứ, nghe tiếng kêu này là biết chó rồi.”
Nghe cô nương nói có yêu quái tới cửa, một giọng nói khàn khàn đáp lại, đồng thời “Phốc ~” một tiếng vang dài kéo đến.
Tiếng sột soạt vang lên, gò đất rung động, càng nhiều bóng dáng màu đỏ vàng tiến đến gần chỗ lưng gió của con chó.
“Đại gia, lão tử đang nhậu nhẹt đấy!” Giọng nói quen thuộc của Cẩu Tử vang lên.
Giọng này không ai khác, chính là con chồn hay lui tới khách sạn.
“Ta đại gia không phải đại gia của ngươi à?” Người đánh rắm lên tiếng.
“Ta vẫn luôn nghi ngờ hai người không phải là một đại gia.” Chồn nói, “Ta xưa nay chưa từng thất thố như vậy.”
“Đừng trách ta, đây là do hồi trẻ ăn trộm gà mà thành, cứ nghe thấy chó sủa là thân bất do kỷ, chỉ trách con chó kia thôi.” Người kia phân trần.
“Chó? Chó gì cơ?” Trong cơn say, chồn vẫn chưa nghe thấy tiếng Cẩu Tử sủa.
Người đánh rắm không đáp, tiến đến bên gò đất thăm dò nhìn Cẩu Tử.
Người này chừng 50 tuổi, mặc một thân áo vàng, để vài sợi râu lưa thưa, lấm la lấm lét, ngược lại có vài phần giống đạo sĩ ở khách sạn.
“Ta đại gia ơi, đây là chó á?” Hắn lùi lại một bước nhìn kỹ, “Thật đúng là một con chó.”
“Gâu gâu!” Cẩu Tử sủa lớn về phía hắn.
Người áo vàng ngồi xổm xuống, “Ngươi mà lớn lên được như thế này cũng thật khó cho ngươi.”
Không để ý đến tiếng sủa của Cẩu Tử, hắn quay sang nói với cô nương kia: “Vừa nãy con còn kêu đói muốn chết, giờ có mỹ vị đưa tới tận cửa rồi đây này.”
Cô nương ghét bỏ nói: “Con chó xấu xí thế này, ăn được à?”
Người áo vàng chần chừ một chút, thấy Cẩu Tử đề phòng nhìn bọn họ, ngắm nghía một hồi rồi nói: “Người xấu xí còn ăn được, chó thì tính là cái gì.”
“Trên trời thịt rồng, dưới đất thịt chó, thịt chó không chừng còn ngon hơn thịt người ấy chứ.” Hắn nói thêm.
“Cha ăn thịt rồng rồi à?” Cô nương hiếu kỳ hỏi.
“Chưa, nhưng thịt chó thì ăn rồi, thịt rồng còn xa sao?” Người áo vàng đáp, “Làm chồn phải có mộng tưởng, đừng có học mấy lão già không muốn phát triển.”
Nghe Cẩu Tử tiếp tục sủa loạn, người áo vàng không nhịn được nói: “Rơi vào ổ trộm cướp rồi mà còn dám sủa…”
Cô nương nhắc nhở cha: “Ổ trộm cướp không hợp lý lắm cha à?”
“À đúng, ổ sói.” Người áo vàng nói, “Hôm nay đừng hòng trở về, vừa hay báo mối thù năm xưa ta bị đuổi giết.”
Hắn quay sang thủ hạ chít chít ục ục vài câu, đám vỏ vàng đỏ vàng lập tức vây lấy Cẩu Tử.
Cẩu Tử nghi hoặc nhìn đám vỏ vàng. Lúc trước chồn nói đám này đều là vãn bối của nó, không dám bất kính với nó.
Một hổ khó địch quần sói, Cẩu Tử thấy đám vỏ vàng tiến đến gần thì có chút hoảng.
“Ô ~” Nó hạ thấp thân thể gầm gừ, đồng thời chậm rãi lùi về sau, cho đến khi lưng tựa vào một gốc cây du già, không còn đường lui, bị đám vỏ vàng vây quanh thành hình quạt.
Trong thời khắc nguy cơ, Cẩu Tử bỗng nhiên đổi giọng: “Meo ô, meo ô…”
“Phốc!” Người áo vàng lại xả ra một tràng dài, xông đến nỗi đám cỏ trên gò đất rạp xuống, không khí cũng biến sắc.
Đám vỏ vàng vây quanh Cẩu Tử run rẩy, sau đó chạy ra phía đầu gió mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cô nương kia thì gặp nạn, che mũi, nhắm tịt mắt vì bị xông cay mà chạy xuống.
Chồn ở đầu gió, cái rắm này vừa hay thêm vào một mùi vị cho rượu và xương cốt trong tay nó.
“Đại gia, đại gia!” Chồn ném đồ vật trong tay ra, “Đại gia!”
Người áo vàng nói: “Đừng trách ta, trước kia bị mèo đuổi nên thành thói quen thân bất do kỷ, sói hiền bị mèo lấn, không hung ác thì không ăn được gà…”
“May mắn mọi chuyện đã qua, giờ là lúc báo thù.” Người áo vàng thở dài rồi chỉ vào Cẩu Tử, “Giết nó cho ta!”
Một đám vỏ vàng tuân lệnh, căng người lao về phía Cẩu Tử.
Tục ngữ có câu, chó cùng rứt giậu.
Cẩu Tử thấy địch đông ta ít, quay người hai ba bước leo lên cái chạc cây thấp xù xì của cây du già.
“U ôi, con mẹ nó rốt cuộc là chó hay mèo đây?” Người áo vàng nói.
Rất nhanh hắn càng thêm nghi ngờ, Cẩu Tử đối mặt với đám vỏ vàng muốn bắt nó trên cây, lại đổi giọng phát ra một tràng tiếng kêu nửa giống nửa không giống tiếng hồ.
“Phốc!” Người áo vàng lại xả ra một tràng dài, lần này con chồn đang đứng bên cạnh hắn bị xông ngã lăn ra đất.
“Đại gia, ngươi nhất định là cố ý!” Chồn vừa nói vừa xả ra một mùi thối đáp lễ, “Đến đây, cùng nhau tổn thương nhau đi!”
“Cái này cũng đừng trách ta, ngươi cũng đâu phải chưa từng bị hồ ly đuổi.” Người áo vàng nói.
“Cha, hồi trẻ cha long đong quá.” Cô nương nhìn đám sương mù chậm chạp bất thiện trên gò đất mà cảm thán.
Người áo vàng bịt mũi nói: “Đều tại con chó quái quỷ này, ta muốn ăn sống nuốt tươi nó!”
“Gâu gâu!” Cẩu Tử ngoài mạnh trong yếu nhe răng trợn mắt.
Lúc này chồn say rượu mới nghe thấy tiếng chó sủa, nó nhô đầu ra khỏi gò đất, sờ sờ đôi mắt bị xông, tập trung nhìn rồi hét lớn: “Dừng tay!”
Đám vỏ vàng vẫn tiếp tục tiến lên, chồn vội vàng chít chít ục ục gọi vài tiếng, bọn chúng mới dừng lại.
Người áo vàng xoa đôi mắt cay xè nhìn chồn, “Ngươi làm gì đấy? Đây là con mồi của ta.”
Chồn nói: “Đây là huynh đệ của ta.”
Người áo vàng nói: “Nó là huynh đệ ngươi, vậy ta là ai? Chẳng lẽ ngươi là đồ chó?”
Chồn chế giễu lại: “Ngươi mới là đồ chó!”
“Ha ha, ngươi còn dám mắng ta, cái đồ chó nhận giặc làm anh!” Người áo vàng giơ chân đạp về phía chồn.
Chồn lăn xuống gò đất tránh thoát, “Ngươi lấy hạ phạm thượng, ngươi không biết lễ phép!”
Người áo vàng không buông tha, tiếp tục giơ chân đạp nó, “Để ngươi ăn nhờ ở đậu đã cho đủ mặt mũi rồi, ngươi còn dám mắng ta!”
“Kia… hai người cùng một mẹ.” Cô nương ở dưới gò đất nhắc nhở.
Người áo vàng dừng bước, tính ra thì hắn có vẻ không thiệt thòi.
“Tha cho ngươi lần này.” Người áo vàng phất tay với thủ hạ, “Bắt con chó kia cho ta!”
Đám vỏ vàng thờ ơ, người áo vàng chỉ có thể líu ríu dùng tiếng vỏ vàng nói lại một lần.
“Dừng tay!” Chồn đứng thẳng người nói, nhưng đám vỏ vàng không hiểu tiếng người của nó.
Trong tình thế cấp bách, Cẩu Tử lại tung ra đòn sát thủ, “Cạc cạc!”, hai tiếng kêu cao vút này có phần giống tiếng kêu uy phong lẫm liệt của Ngỗng Tướng Quân ở khách sạn.
“Phốc!” Người áo vàng lại xả ra một tràng dài.
Cô nương, chồn và đám vỏ vàng đều quay đầu lại, tiếng ngỗng kêu này sao cũng có thể dẫn ra thứ này vậy?
“Hồi trẻ không hiểu chuyện, cướp trứng ngỗng.” Người áo vàng giải thích rồi thẹn quá hóa giận, “Bắt nó cho ta!”
Chồn lao đến dưới gốc cây, dùng tiếng vỏ vàng quát bảo đám người dừng lại.
“Đây là chó của khách sạn, dám động vào nó, coi chừng bị lột da!” Nó quay sang nói với người áo vàng.
“Chó của khách sạn?” Cô nương khẽ giật mình.
“Đương nhiên, ta kết nghĩa huynh đệ với nó ở khách sạn, chỉ cần khách sạn có món ngon, nó liền đến mời ta.” Chồn nói.
Cô nương cẩn thận đi đến bên cạnh người áo vàng, lẩm bẩm một câu, chồn mơ hồ nghe được hai chữ “kiếm khí”.
“Một đạo kiếm khí liền phá được pháp thuật của ngươi?” Người áo vàng thấy cô nương gật đầu thì chần chừ.
“Mỹ vị ngay trước mắt, sao có thể không ăn?” Người áo vàng suy nghĩ một lát rồi nói, “Hơn nữa nó xấu xí như vậy, chắc ném đi cũng chẳng ai tiếc.”
Chồn nói: “Ngươi lầm to rồi, thằng nhóc ở khách sạn thích con chó này nhất đấy, ném đi chắc chắn nó sẽ tìm.”
Người áo vàng không tin: “Cái thằng đó chắc có bệnh, lại thích con chó xấu xí như vậy.”
“Ngươi còn thích gặm chân thúi của người ta, còn không cho người khác thích chó xấu à?” Chồn nói.
Thấy người áo vàng chần chừ, nó nói thêm: “Ngươi cứ khăng khăng làm bậy, đến lúc đó rước họa vào thân, đừng trách lão ca không nhắc nhở ngươi.”