Chương 184 Đao chi cắt
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 184 Đao chi cắt
Chương 184 Đao Chi Cắt
Tiếng đao rơi xuống ngày càng nhanh.
Đao pháp của Dư Sinh tuy khó mà đạt tới mức không làm tổn hại đến thớt chút nào, nhưng hắn đã có thể khống chế để lại vết thương không quá lớn.
Đây là tay trái, nếu dùng tay phải thuận quen, Dư Sinh cảm giác tiến bộ sẽ còn thần tốc hơn nữa.
Khi nặn bánh được một nửa, Dư Sinh bỗng nhiên dừng lại, đảo mắt một vòng rồi vén rèm đi ra ngoài.
“Một trang sách có thể bị đao chém đứt không?” Dư Sinh vẫy vẫy con dao phay trong tay, hỏi Thanh dì.
Thanh dì ngẩng đầu, liếc hắn một cái đầy khó hiểu rồi nói: “Ngươi lấy một trang sách ra ta xem thử.”
Dư Sinh lấy một trang sách từ trong ngực ra đưa cho Thanh dì.
Thanh dì dùng tay sờ soạng trang sách rồi đặt lên bàn. Không đợi Dư Sinh hỏi thêm, nàng đã rút con dao phay trong tay hắn chém xuống.
“Ấy!” Dư Sinh giật mình đưa tay định ngăn cản thì đã không kịp, trên mặt bàn vang lên tiếng “phanh” trầm đục khi lưỡi đao cắm vào gỗ.
Thanh dì không để ý tới Dư Sinh, cầm trang sách lên xem xét. Chỉ thấy trên mặt bàn lưu lại một vết đao, còn trên giấy thì chẳng hề hấn gì.
“Vết đao không ăn thua.” Thanh dì khẳng định nói với Dư Sinh.
“Dì ơi, Tiểu dì ơi, dì làm con hết hồn.” Dư Sinh vội lấy lại trang sách, rồi thu đao về, vỗ nhẹ vào lồng ngực đang hoảng sợ.
Hắn vốn không nỡ dùng đao thử, nên mới thỉnh giáo Thanh dì kiến thức rộng rãi, ai ngờ nàng lại xác nhận theo cách này.
Thanh dì hỏi hắn dùng đao chém trang sách làm gì, Dư Sinh không đáp, cất trang sách “đao thương bất nhập” trở lại bếp.
“Ha ha.” Dư Sinh đắc ý trong lòng. Vết đao không làm gì được một trang sách, vậy là hắn hoàn thành nhiệm vụ “kiểm tra công phu đao” mà hệ thống giao phó trong tầm tay rồi.
Dù sao hệ thống chỉ nói chặt thịt thành cháo mà không làm tổn hại đến giấy là thông qua, chứ đâu có nói rõ là loại giấy gì.
“Đại gia ngươi!” Âm thanh của hệ thống vang lên bên tai Dư Sinh, “Ngươi đây là gian lận trắng trợn!”
Âm thanh băng lãnh của hệ thống có chút chấn động, hiển nhiên không ngờ Dư Sinh lại tìm ra một biện pháp vô lại như vậy.
“Gian lận nào có trắng trợn, đúng là không có kiến thức.” Dư Sinh nói, “Chẳng lẽ ngươi muốn thừa nhận quy tắc của hệ thống có sơ hở?”
Dư Sinh đến giờ vẫn còn nhớ chuyện Chu Cửu Phượng tìm ra sơ hở trong quy tắc, hệ thống đã chết cũng không chịu thừa nhận.
Quả nhiên, hệ thống lại trở thành con vịt chết cứng, “Hệ thống chưa bao giờ có sơ hở, quy tắc bên trong tức là cho phép.”
“Vậy chẳng phải sao, ngươi lại không quy định là giấy gì, trang sách này của ta cũng là giấy.” Dư Sinh dương dương tự đắc.
“Được, ngươi được lắm, đừng trách ta không nể nang.” Hệ thống đã nói năng lộn xộn, “Tính ngươi thông qua kiểm tra công phu đao.”
“Tốt vậy sao? Không cần ta bày giấy dưới thịt rồi chặt thịt thành cháo à?” Dư Sinh nói.
“Có phủ lên một trang sách, đại gia ngươi cũng có thể chặt thành bánh nhân thịt.” Hệ thống nói.
“Nhà lão Dư chúng ta mười tám đời đơn truyền, ta không có đại gia.” Dư Sinh đáp trả hệ thống.
“Ai nói không có, ta không phải sao?” Hệ thống nói.
“Đại gia ngươi!” Dư Sinh há miệng chào hỏi hệ thống, nhưng hệ thống đã không thèm để ý đến hắn, chỉ có âm thanh lạnh như băng vang lên bên tai:
Chúc mừng túc chủ thông qua kiểm tra công phu đao, hoàn thành nhiệm vụ đầu bếp róc thịt trâu.
Nhiệm vụ ban thưởng: Nhiệm vụ đầu bếp róc thịt trâu hoàn thành, con đường thăng cấp khách sạn mở ra.
Ghi chú: Xét thấy túc chủ đầu cơ trục lợi, thẻ thể chất ban thưởng sẽ bị trì hoãn đến sau khi hoàn thành nhiệm vụ thăng cấp mới được cấp.
“Ngươi…” Dư Sinh há mồm chào hỏi hệ thống, nhưng trong miệng lại phun ra một chuỗi âm thanh bị che đậy.
Âm thanh lạnh như băng của hệ thống tiếp tục vang lên: Hiện tuyên bố nhiệm vụ thăng cấp khách sạn, một trong số đó là “Đao chi cắt”.
Đao công tuy là kỹ xảo nhỏ mọn, nhưng lại là một ngưỡng cửa mà Bào Đinh không thể bỏ qua.
Nhiệm vụ: Đao chi cắt, một mình ngươi không được dùng thủ xảo, hãy làm ra một món “Đầu sư tử”.
Yêu cầu nhiệm vụ: Hệ thống tự có tiêu chuẩn đánh giá, đạt tới mười phần là thông qua.
Nhiệm vụ ban thưởng: Mở ra nhiệm vụ thứ hai của nhiệm vụ thăng cấp khách sạn.
Ghi chú: Xét thấy hành vi mưu lợi của túc chủ, lần này tuyên bố nhiệm vụ sẽ thu một trăm điểm công đức.
“Má, ngươi đây là cướp bóc trắng trợn.” Dư Sinh nói.
“Cướp bóc nào có…” Hệ thống định đáp trả Dư Sinh bằng câu cũ, nhưng nói được một nửa thì dừng lại, “Chính là cướp bóc, ngươi có thể làm gì?”
Dư Sinh lại “tích giọt” vài câu. Nghe thấy tiếng hương thân bên ngoài ngày càng nhiều, hắn vội vàng tiếp tục nặn bánh.
Sau khi băm thịt xong, hắn lại lấy củ cải trắng. Tuy tốc độ chậm hơn một chút, nhưng Dư Sinh vẫn kịp thời chuẩn bị xong nhân bánh sủi cảo.
Sủi cảo còn có các tên gọi khác như “Lao hoàn”, “Há cảo”, “Sủi cảo mồi”, “Phấn sừng”.
Tại thế giới đại hoang này, sủi cảo mới vừa xuất hiện trong mâm cơm của dân chúng Dương Châu, và khởi nguyên cũng là từ đám lang trung mà ra.
Đám lang trung Thảo Nhi, vào đầu mùa đông thường đem thịt dê, ớt và các dược liệu khu hàn nấu chung trong một nồi, sau đó dùng da mặt bọc lại để trị chứng đông lạnh.
Mọi người thấy món dược thiện này không tệ, dần dần xuất hiện món sủi cảo.
Cho nên, tuy Dư Sinh không biết làm sủi cảo, các hương thân trên trấn lại có chút ngượng tay, nhưng Thảo Nhi lại là một cao thủ trong việc này.
Dư Sinh mang nhân bánh sủi cảo sang thì Thảo Nhi đã nhào bột xong xuôi.
Vì khách sạn có nhiều khách, Dư Sinh mời các cô dì bác trên trấn đến cùng Thảo Nhi học làm sủi cảo, đồng thời giúp đỡ.
Trời vẫn còn mưa, các hương thân rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.
Thảo Nhi ngồi trên chiếc bàn dài lớn, Thanh dì ngồi bên trái nàng, bên phải lần lượt là Liễu Liễu và Quái Tai.
Thừa cơ làm quen với Quái Tai, Phú Nan và Chu Đại Phú rửa tay xong cũng gia nhập vào.
Các nàng vây quanh bàn dài chật như nêm cối, Dư Sinh chỉ có thể đứng sau lưng Thanh dì.
Thảo Nhi thân thể không cao, chỉ có thể ngồi xổm trên ghế, dạy mọi người dùng chày cán bột, cán mì sợi thành hình tròn.
Các hương thân trên trấn cả ngày quanh quẩn bên bếp lò, rất nhanh đã học được. Quái Tai và Liễu Liễu cũng làm theo dáng vẻ.
Phú Nan và Chu Đại Phú thì lại không ra hình thù gì, cái thì quá nhỏ, cái thì không đủ tròn, cái thì độ dày không đều, thậm chí còn có cái biến thành hình chữ nhật.
Về phần Thanh dì, Dư Sinh nhìn xuống, ân, Thanh dì một chưởng xuống dưới, trực tiếp đập miếng mì thành da mặt tròn xoe, độ dày đều tăm tắp.
Dư Sinh cảm thấy, khả năng khống chế chưởng lực của Thanh dì vẫn rất đáng khen ngợi.
Nhưng đến khi nặn sủi cảo, Thanh dì lại có chút vụng về, cái thì hở nhân, cái thì xẹp lép, khiến người ta chẳng muốn ăn chút nào.
Cái trò này khó hơn luyện kiếm nhiều, Thanh dì xoa xoa cái trán đổ mồ hôi.
Nàng thấy mọi người hăng hái nặn sủi cảo, không ai chú ý đến mình, bèn lén lút nhét những chiếc sủi cảo méo mó vào giữa đám sủi cảo đẹp mắt rồi chuẩn bị rời đi.
Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền thấy Dư Sinh đang đứng sau lưng cười không ngậm được miệng.
“Cười cái gì, coi chừng ta đánh ngươi.” Thanh dì dữ dằn nói.
“Không, không có cười gì.” Dư Sinh nhịn xuống, nhưng nhìn thấy chóp mũi của nàng thì lại bật cười.
Thanh dì lặng lẽ đá hắn một cái, “Ngươi còn cười, không biết lớn nhỏ.”
Dư Sinh miễn cưỡng nhịn xuống, “Ta thật không có cười ngươi.”
Hắn dùng tay quệt một vòng lên chóp mũi của Thanh dì, “Ta cười cái bột mì này thôi.”
“Ngươi cười nó làm gì?” Thanh dì thẹn quá hóa giận nói, giọng nói không khống chế được, khiến mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng.
Dư Sinh vội vàng giải vây cho nàng, nói sang chuyện khác: “Chu Đại Phú, ngươi nặn con vịt đó hả, đừng có ở đó thêm phiền.”
“Cái gì con vịt, đây rõ ràng là con chó.” Chu Đại Phú đắc ý giơ miếng bột của mình lên.
“Chó nhà ngươi dài như vậy à?” Dư Sinh nói.
“Chó dài như vậy thì sao, ” Chu Đại Phú chỉ vào con cẩu tử, “Chó nhà ngươi còn dài như vậy chứ.”
“Đại gia ngươi…” Dư Sinh nói.
“Con vịt, con vịt, đây là con vịt.” Chu Đại Phú vội vàng đổi giọng. Hắn biết, bây giờ ai cũng dùng “đại gia” để uy hϊế͙p͙ hắn.
“Phú Nan, sủi cảo của ngươi chuột cũng không thèm ăn, nhân bánh cũng quá ít.” Dư Sinh lại chỉ trích Phú Nan, để mọi người không còn để ý đến Thanh dì nữa.
Phú Nan nói: “Bọn chúng cũng muốn ăn, nhưng lại sợ tới gần ta rồi đói ch.ết.”
Dư Sinh đảo mắt một vòng rồi nói: “Tiểu dì cán da mặt thật tròn, đúng là nhân tài làm sủi cảo mà không được trọng dụng.”
Đám người nhìn những chiếc da mặt do Thanh dì làm ra, nhất trí tán đồng, “Thanh cô nương thật sự là khéo tay.” Mã thẩm nói.