Chương 181 tiến bộ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 181 tiến bộ
Chương 181: Tiến bộ
Một đêm này, Dư Sinh chỉ thoáng qua một cái đã hết, nhưng với Quỷ Điểu lại dài như cả một đời.
Tựa như gối đầu lên khúc gỗ, chìm vào giấc mộng dài đến 50 năm, Quỷ Điểu đã trải qua những chuyện như thành thân, yêu nhau, sinh con, già yếu rồi lìa đời.
Những vụn vặt đời thường, nhìn con cái từng ngày khôn lớn, dù Quỷ Điểu biết rõ đó chỉ là mộng, vẫn không kìm lòng được mà đắm chìm vào.
Mặc cho biển cạn nương dâu, thế sự đổi thay, đến khi mọi người sinh ly tử biệt, nàng bỗng nhiên buông tay, Quỷ Điểu mới hiểu được chân thực cảm thụ của một người mẹ.
Đến lúc con cháu quây quần bên gối, cùng tiếng khóc nghẹn ngào khi trút hơi thở cuối cùng, Quỷ Điểu bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nước mắt không khỏi thấm ướt cả khuôn mặt.
Trong thất vọng mất mát, nhìn đứa bé đang ngủ say bên cạnh, nàng rốt cục dứt bỏ được si niệm bấy lâu nay.
Có những thứ vốn dĩ không thể cưỡng cầu, ví như sự gắn kết máu mủ ruột thịt, ví như được nghe tiếng hắn thở đều đều, ví như hứa cho hắn một đời bình an.
Quỷ Điểu dời ánh mắt khỏi đứa bé, một vũng nhu tình trào dâng, ôn nhu lấp đầy khoảng thời gian.
Nàng quay người lấy bọc hành lý mang tới, “Đây là thù lao cho mấy ngày nay quấy rầy.” Quỷ Điểu đưa 5, 6 quan tiền cho Dư Sinh.
“Nhiều… nhiều quá.” Dư Sinh vội nói.
“Cứ nhận lấy đi, ta cũng không cần đến nữa.” Quỷ Điểu nói rồi đặt tiền lên bàn.
Nàng lại lấy ra từ trong bọc mấy bộ quần áo trẻ con cùng một cái trống bỏi, một cái vòng cửu liên.
“Đây là cho con bé mặc và chơi.” Quỷ Điểu đưa cho Diêu Trác, nàng vốn định ẩn cư sơn lâm rồi nuôi nấng đứa bé khôn lớn.
“Tốt.” Quỷ Điểu cười vỗ tay, “Ta cũng nên rời đi thôi.”
“Rời đi?” Diêu Trác khẽ giật mình, rồi thở dài: “Phải, cũng nên rời đi rồi.”
Quỷ Điểu dường như đã từ bỏ đứa bé, Diêu Trác cũng không có lý do gì để giữ nàng lại.
Từ trấn bên cạnh, một đường truy tung Quỷ Điểu đến khách sạn này, hắn cùng Quỷ Điểu đấu trí đấu dũng mấy ngày mấy đêm, giờ đến lúc ly biệt, Diêu Trác lại cảm thấy mất mát.
Chỉ là, Quỷ Điểu rời đi, lại không giống như những gì hắn nghĩ.
“Ngươi là một Thiên Sư bắt yêu giỏi.” Quỷ Điểu lại trêu đùa đứa bé một hồi, rồi vẫy tay với Diêu Trác, thân thể dần dần trở nên trong suốt.
Si niệm đã tan, Quỷ Điểu lại trở về làm quỷ, chỉ có Dư Sinh nhìn thấy được.
“Ngươi đi đâu vậy?” Dư Sinh hỏi.
“Luân hồi, tìm kiếm hạnh phúc ở kiếp sau.” Quỷ Điểu cười nhìn Dư Sinh, hóa thành những hạt ánh sáng trắng noãn rồi tan biến trong không khí.
Dư Sinh đưa tay định nắm lấy những hạt ánh sáng, phát hiện một hạt gạo nhỏ còn lưu lại trong lòng bàn tay.
Thanh âm lạnh lùng của hệ thống vang lên bên tai:
“Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ‘Quỷ Điểu chi hạ’, ban thưởng 200 điểm công đức, giếng nước tăng lên một cấp.”
Chưa kịp để Dư Sinh vui mừng, hệ thống lại nói: “Chúc mừng túc chủ thu hoạch được đạo cụ trân quý ‘Chỉ là hạt gạo’, ban thưởng thêm 100 điểm công đức.”
Ngay khi hệ thống vừa dứt lời, hạt gạo hòa tan vào lòng bàn tay, một cỗ dòng nước ấm dồi dào từ cánh tay lan tỏa khắp toàn thân.
Thoải mái nhất là cánh tay bị gãy xương, vết thương dường như đang khép lại, có chút ngứa ngáy.
“A…” Dư Sinh phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái, khiến Diêu Trác và Bạch Cao Hưng phải liếc mắt nhìn.
“Nhìn cái gì, ta đang giãn gân cốt thôi.” Dư Sinh trừng mắt nhìn Diêu Trác rồi xách tiền đi ra khỏi phòng.
Trên đường đi, Dư Sinh cảm thấy khác hẳn so với trước, thân thể tràn đầy sức mạnh, cảm giác cũng trở nên linh mẫn hơn, dường như mọi vật xung quanh đều có thể dễ dàng nhận biết được.
Loại cảm giác này không chỉ giới hạn trong ngũ quan, mà còn là sự lan tỏa cảm xúc đối với thế giới bên ngoài, khiến Dư Sinh đột nhiên có ảo giác nắm chắc cả thế gian trong tay.
Thanh dì từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Dư Sinh thì kinh ngạc dừng bước, nàng cảm thấy Dư Sinh có chút khác biệt, nhưng lại không thể nói rõ được.
“Thân thể ngươi có chỗ nào khó chịu không?” Thanh dì hỏi Dư Sinh.
Dư Sinh hoàn hồn, “Không, không có, ta hiện tại toàn thân tràn ngập lực lượng.”
Hắn nắm chặt nắm đấm, “Cái cột kia giờ trong mắt ta cũng yếu ớt không chịu nổi.”
“Ngươi muốn phế luôn cánh tay còn lại à?” Thanh dì tiến tới nắm chặt tay hắn, xem xét kinh mạch rồi lại đưa tay về phía dưới sườn của Dư Sinh.
“Ngứa.” Dư Sinh cười, hơi rụt người lại.
“Đừng lộn xộn, cẩn thận cánh tay.” Thanh dì dặn dò rồi lại dò xét hắn từ trên xuống dưới.
“Sao vậy, chẳng lẽ thân thể ta có bệnh gì à?” Dư Sinh hỏi.
“Không có.” Thanh dì đáp, nàng vừa rồi chỉ là đang cảm thán sự biến hóa trên cơ thể Dư Sinh.
Chỉ trong một đêm, thân thể Dư Sinh đã cường tráng hơn rất nhiều, có thể sánh ngang với một võ sư luyện võ ba năm.
Nàng quy công tất cả cho thân thế của Dư Sinh, cho rằng Dư Sinh đã trưởng thành chỉ sau một đêm.
Chỉ là, vì sao lại là đêm nay mà không phải dần dần trưởng thành? Thanh dì vắt óc suy nghĩ rồi đưa mắt nhìn cánh tay bị thương của Dư Sinh.
“Chẳng lẽ phải đánh một trận mới có thể khiến hắn trưởng thành?” Thanh dì thầm nghĩ, nhất thời cảm thấy kích động.
“Không có bệnh gì thì ngươi còn nhìn cái gì?” Dư Sinh cảnh giác lùi lại một bước.
“Đợi cánh tay lành hẳn rồi tính sau.” Thanh dì nghĩ rồi nói: “Ngươi đang cầm cái gì trong tay vậy?”
Dư Sinh nhìn số tiền trong tay trái, có chút hiểu ra vì sao Thanh dì lại nhìn mình, hóa ra là đang đợi hắn nộp lên trên.
“À, tiền Quỷ Điểu đưa.” Dư Sinh đưa cho nàng, “Nàng đã đi luân hồi rồi.”
Thanh dì nhận lấy, có chút không thoải mái sờ sờ búi tóc sau đầu.
“Ngươi búi lệch rồi.” Dư Sinh lúc này mới để ý, đẩy nàng vào căn phòng trống bên cạnh.
Trong những căn phòng này đều có gương đồng sáng bóng, Dư Sinh để Thanh dì ngồi xuống rồi giúp nàng tháo búi tóc ra.
Thấy hắn một tay cũng thuần thục vô cùng, Thanh dì hiếu kỳ hỏi: “Ngươi học được chiêu này từ đâu vậy, chẳng lẽ lén lút tự búi cho mình à?”
“Ta là người như vậy sao?” Dư Sinh luồn tay qua mái tóc xanh, “Ngươi không thấy luồn tay qua mái tóc mềm mại của cô nương rất dễ chịu à?”
Thanh dì tự nhiên không hiểu, chỉ có thể cho rằng Dư Sinh dở hơi, đưa tay giúp Dư Sinh chải vuốt mái tóc dài.
Nhất thời, không gian trở nên an bình, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Một cỗ mập mờ khó tả dâng lên trong tĩnh lặng, Thanh dì có chút không được tự nhiên.
Để xua tan bầu không khí này, nàng hỏi: “Quỷ Điểu cứ vậy mà cam tâm luân hồi à?”
“Ừm.” Dư Sinh đáp, “Một giấc mộng mấy chục năm, để nàng hiểu ra những chấp nhất của mình, không phải kiếp này có thể có được.”
“Một si niệm thành quỷ thành yêu.” Thanh dì cảm thán.
Vì Dư Sinh chỉ có một tay, nên tốn khá nhiều thời gian, lóng ngóng mãi, những người khác trong khách sạn cũng lục tục rời giường.
Dư Sinh cùng Thanh dì đi xuống cầu thang gỗ, Thảo Nhi vội vàng từ trên lầu đi xuống, đi ngang qua Dư Sinh lại lùi trở lại.
Nàng dùng tay so sánh trán mình với vai Dư Sinh, “A, sao chỉ một đêm mà ngươi cao lớn thế này?” Thảo Nhi kinh ngạc nói.
“Ngươi nhìn xem có rõ không kìa.” Dư Sinh nói rồi cúi đầu, thấy ống quần ngắn đi không ít, nhưng sáng nay lúc rời giường vẫn chưa như vậy.
Thanh dì đứng sau lưng cũng nhìn thấy, nhớ đến lúc đến có mang theo một tấm vải tốt, có thể may cho Dư Sinh một bộ y phục.
“Đó là đương nhiên, vượt qua ngươi là mục tiêu của ta, như vậy ta mới không phải là người thấp nhất.” Thảo Nhi ủ rũ nói: “Nhưng sao ngươi lại cao lớn ra được chứ?”
Dư Sinh đáp: “Ta ăn nhiều rau xanh, nên lớn nhanh, ngươi cũng biết mà, rau xanh linh lực sung túc nhất.”
“Thật á?” Thảo Nhi do dự, chẳng lẽ thật sự phải từ bỏ báo thù, không ăn thịt nữa, tự tay đâm tên phản đồ, mà thay vào đó là ăn rau để cao lớn?
Trành Quỷ cũng vui vẻ nhảy xuống cầu thang, nhìn thấy Dư Sinh thì trợn mắt trừng một cái, rồi lại vẫy tay với Diệp Tử Cao, lão tẩu hầu hạ hai Mộc huynh.
Diệp Tử Cao lập tức tươi rói, hắn lén lút hỏi Dư Sinh: “Chưởng quỹ, âm nhân sinh con trai ra thì có bị câm không ạ?”
“Cút.” Dư Sinh quát.
Thằng nhãi này, vừa cho hắn chút thể diện, hắn đã tính đến chuyện sinh con rồi.
Còn muốn thị nữ của hắn sinh con, cũng quá ngông cuồng rồi.
Diệp Tử Cao bĩu môi, vừa quay người đi thì bị Dư Sinh gọi lại, “Chúng ta ra giếng nước xem sao.”
“Giếng nước có gì hay mà xem?” Diệp Tử Cao đi theo Dư Sinh ra ngoài.
Mưa phùn vẫn còn rơi, bọn họ đi về phía giếng, thấy Mao Mao nằm dưới máng ăn của trâu nước, con lừa mặt mày ngơ ngác thò đầu ra từ giữa những tảng đá, toe toét miệng cười với Dư Sinh.
“Hôm qua ngươi cho nó uống say rồi à?” Dư Sinh hỏi.
“Cái vò rượu kia sớm muộn gì cũng là của nó, một lần uống cho đã đời cũng không tệ.” Diệp Tử Cao đáp.