Chương 171 lưỡng bại câu thương
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 171 lưỡng bại câu thương
Chương 171: Lưỡng Bại Câu Thương
Cẩu Tử từ hậu viện chui ra, “Uông uông” sủa về phía Bạch Cao Hưng.
“Ngươi xem, đúng là có chó đến dạy ngươi.” Diêu Trác vừa nói vừa quay đầu, tay chớp nhoáng chộp lấy trường kiếm, “Yêu quái!”
“Yêu quái cái đầu ngươi!” Bạch Cao Hưng đáp trả một câu, rồi bảo Diệp Tử Cao: “Ngươi đi lấy cho đằng sau một bầu rượu, Pháo Đả Đăng.”
“Đằng sau có khách à?” Diệp Tử Cao đang đi dạo xung quanh tìm Trành Quỷ hỏi.
Thấy Bạch Cao Hưng trừng mắt, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ: “À à, ta đi ngay.”
Hắn lấy một bầu rượu đi theo Cẩu Tử ra ngoài, tiến vào phòng chứa đồ phía sau thì thấy con chồn kia vẫn còn ở đó.
“Huynh đệ, ngươi đến rồi.” Chồn có chút say rượu, “Ngươi thấy ta giống người không?”
“Không giống.” Diệp Tử Cao không kịp suy nghĩ đáp.
“Cẩn thận ta bảo cháu gái quấn lấy ngươi.” Chồn nói.
Diệp Tử Cao nghe xong liền nhức đầu, “Giống, giống, ngươi tuyệt đối đừng để cháu gái tới tìm ta.”
“Vậy còn tạm được.” Chồn nâng chén mời Cẩu Tử, “Đến, huynh đệ, uống rượu.”
Diệp Tử Cao lắc đầu, hắn thật không ngờ Cẩu Tử cũng có ngày chiêu đãi khách nhân.
Trong đại sảnh, Diêu Trác đưa mắt nhìn Cẩu Tử đi ra ngoài, mới đặt trường kiếm lên bàn, “Xuy, con chó này mà thành yêu quái thì tiền đồ bất khả hạn lượng.”
“Vì sao?” Bạch Cao Hưng nâng cốc mời hắn.
“Tướng do tâm sinh, cái tướng mạo này xem xét ác vô cùng, ngày khác mà thành yêu thì dọa cũng hù chết một nhóm người.” Diêu Trác tự rót cho mình một chén rượu.
Hắn uống một ngụm, “Khách sạn thật không có phụ nữ mang hài tử nào tìm nơi ngủ trọ à?”
Bạch Cao Hưng vừa định nói chuyện thì Dư Sinh đi tới.
Hắn bưng cho Thanh dì một bát bánh ga-tô, lại gọi Bạch Cao Hưng, “Đi lên bưng bánh ga-tô cho khách nhân.”
Cô nương kia chỉ muốn Dư Sinh đưa cơm, nhưng bây giờ hắn bận không thoát thân ra được, chỉ có thể để Bạch Cao Hưng làm thay.
Liếc nhìn Diêu Trác một cái, Bạch Cao Hưng đáp một tiếng rồi đứng lên, bưng bánh ga-tô lên lầu.
Diêu Trác lại hớp một ngụm rượu, thừa dịp mọi người không chú ý, dẫn theo kiếm lặng lẽ đi theo.
“Bánh ga-tô nhắm rượu, đúng là khẩu vị quái dị.” Dư Sinh nói, “Hay lần sau ta làm cho ngươi rượu nếp bánh ga-tô nhé.”
“Không muốn.” Thanh dì nói, “Đây mới là tuyệt phối, làm cùng một chỗ ngược lại rối bời khó nuốt.”
Dư Sinh trở về đem cơm lên hấp, tranh thủ thời gian ra ngoài cười trên nỗi đau khổ của người khác hỏi thủ hạ của Cố lão đại, “Các ngươi đắc thủ rồi à? Nhanh vậy đã trở lại.”
“Đừng nói nữa.” Hán tử khoát tay, “Tính đi tính lại vẫn không đợi được, Cố lão đại đã uống say trước rồi.”
Thừa dịp mưa nhỏ, bọn hắn đã chuẩn bị sẵn rượu và giày cỏ ở đường xuống núi phía tây, khui vò rượu ra để dẫn Tính Tính tới.
Ai ngờ Tính Tính còn chưa tới thì Cố lão đại đã lên cơn thèm rượu, chờ không kiên nhẫn được nữa nên không để ý đám người khuyên can, cứ thế uống trước.
Rượu vào rồi, Cố lão đại say khướt, lảo đảo lung lay, Tính Tính cũng không bắt được, chín người bọn hắn chỉ có thể che chở Cố lão đại trở về.
Dư Sinh thất vọng, vốn cho rằng lời dặn dò của mình với vò rượu có hiệu quả chứ.
Hắn trở lại bếp sau, lôi kéo Diệp Tử Cao bưng đồ ăn đã làm xong cho khách nhân.
“Sao không thấy Thảo Nhi, Chu Đại Phú bọn họ?” Dư Sinh hỏi.
“Ở dược viên đó, giúp Thảo Nhi hái thuốc.” Diệp Tử Cao nói, “À phải, tiểu hòa thượng cũng ở đó.”
“Mưa lớn như vậy, lão hòa thượng thế mà yên tâm để hắn xuống núi.” Dư Sinh lắc đầu.
“Có lẽ là tiểu hòa thượng tự nhớ trần tục nên trộm đi xuống.” Diệp Tử Cao nói.
“Thôi đi, người xuất gia mà nói thế thì cẩn thận Phật Tổ gõ cửa sổ nhà ngươi đấy.” Dư Sinh đem rau xanh và mấy phần thức ăn chứa vào hộp cơm.
“Này đâu gọi là nói xấu, ngươi không thấy tiểu hòa thượng đi theo sau lưng Thảo Nhi vui vẻ thế nào à.” Diệp Tử Cao nói.
“Kia là tìm được bạn chơi thôi.” Dư Sinh vừa nói vừa xách hộp cơm lên lầu.
Mấy món thức ăn này có chút là bạch cốt, còn lại rau xanh là của Trành Quỷ.
Dư Sinh gõ cửa đi vào, Trành Quỷ và Nữ Quỷ quả nhiên ở trong phòng bạch cốt, “Tiểu lão đầu đâu, lại để ngươi lười biếng à?”
Lại một lần nữa hù dọa người thất bại, Nữ Quỷ dùng tay viết chữ: “Đói, luyện không nổi.”
“Nếu có thể đói chết ngươi thì đúng là gặp quỷ.” Dư Sinh nói, “Khách sạn hễ có cà lăm thì không có chỗ nào ngươi tìm không thấy.”
Bản lĩnh kia là Nữ Quỷ lặng lẽ giấu ở khách sạn rồi luyện thành.
“Ta chẳng lẽ không phải quỷ à?” Nữ Quỷ khoa tay.
“Ngươi thấy có con quỷ nào dọa không được người không?” Dư Sinh không khách khí nói.
“Thiên hạ có con quỷ nào hù sợ được ngươi?” Bạch Cốt cười nói.
“Có chứ, ngay trước mặt ngươi đây này.” Dư Sinh chỉ vào Trành Quỷ, “Còn suýt chút nữa bóp chết ta.”
“Gát ~” Trành Quỷ hướng Dư Sinh kêu lên không phục.
Dư Sinh đặt hộp cơm lên mặt bàn, đem đậu hũ Ma Bà, hành lá trộn đậu hũ, móng heo hầm bày ra.
Trành Quỷ cầm đũa đưa tay gắp thì bị Dư Sinh đánh rớt, “Đây mới là của ngươi.” Dư Sinh mang sang một bàn rau xanh.
Mặt Trành Quỷ lập tức tiu nghỉu xuống.
Bạch Cốt nói: “Không sao, những cái này chúng ta cùng nhau ăn.”
Cái này Dư Sinh không quản được, nhưng vẫn nói với Trành Quỷ: “Bàn rau xanh này ngươi nhất định phải ăn hết.”
Trành Quỷ biết đây là ranh giới cuối cùng không tránh khỏi, lập tức nhắm mắt lại, hạ quyết tâm bưng bàn rau xanh lên nuốt xuống.
Cái thế khí thôn sơn hà này dọa Dư Sinh giật mình, “Ngươi đừng nghẹn đấy.”
Nữ Quỷ ở bên cạnh khoa tay, “Yên tâm, dù sao nghẹn cũng không chết.”
Nghe nàng viết như vậy, Dư Sinh lập tức không lo lắng nữa.
Trành Quỷ chưa nuốt hết rau xanh đã vồ lấy một cái móng heo, vừa muốn khoe khoang với Dư Sinh thì nghe trên lầu truyền tới một tiếng “Ầm”.
“Chuyện gì xảy ra?” Dư Sinh và Bạch Cốt giật mình.
“Ừm, ân.” Trành Quỷ gõ ngực thu hút sự chú ý của bọn họ, thì ra dưới sự kinh hãi, Trành Quỷ thật bị nghẹn lại.
“Miệng quạ đen.” Dư Sinh đứng lên nói với Nữ Quỷ, “Các ngươi giúp nàng đi, ta lên xem một chút.”
Nữ Quỷ không hiểu ra sao, thấy Trành Quỷ điềm đạm đáng yêu nhìn mình, viết chữ nói: “Rõ ràng hắn nói, ta còn không biết nói chuyện được hay không nữa là?”
Đây chính là chỗ phiền phức của việc viết chữ, đợi nàng biểu đạt ra thì kẻ gây họa đã chạy mất tăm rồi.
“Giúp nàng trước đi.” Bạch Cốt vội vàng để Trành Quỷ uống rượu.
Dư Sinh đi ra ngoài lên lầu ba, thấy cửa phòng cô nương ôm hài tử mở rộng, bên trong truyền ra tiếng “Bốp bốp”.
Hắn ba chân bốn cẳng xông vào, thấy một nam tử mặc áo tơi đang huy kiếm đâm về phía người phụ nữ ôm đứa bé.
“Dừng tay!” Dư Sinh tiến lên đẩy cái bàn, ý đồ ngăn cản bước chân của nam tử.
Nam tử hành động rất nhanh, chân đá vào bàn, cái bàn lại đập vào cánh tay Dư Sinh.
Kiếm khựng lại một chút, để người phụ nữ có cơ hội thở dốc, tránh được nhát đâm kia.
“Tránh ra, đừng làm phiền Thiên Sư bắt yêu bắt yêu.” Nam tử nói.
“Yêu quái?” Dư Sinh khẽ giật mình, hắn quay đầu dò xét người phụ nữ này, thấy nàng toàn thân trên dưới toát ra tình thương của mẹ, đâu có giống yêu quái.
Nam tử vội vã bắt yêu, không đợi Dư Sinh hoàn hồn, tiến lên một bước đẩy mạnh Dư Sinh ra, rồi đánh về phía người phụ nữ.
Lực đạo này phi thường lớn, bị đẩy ngã thì Dư Sinh tuyệt đối không dễ chịu.
Dư Sinh tuyệt không phải người chịu thiệt, thân thể mất thăng bằng nên vội vàng nhấc chân đá về phía mông nam tử.
Nam tử có võ công phòng thân, nhấc chân quay người định đánh trả Dư Sinh.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp tốc độ của Dư Sinh.
Dư Sinh được “Chỉ là hạt gạo” thoải mái, thân thể cốt cách không phải ăn chay, lúc nam tử vừa nhấc chân thì chân hắn đã đá tới.
Chỉ có điều Dư Sinh đang bị đẩy ngã, cho nên một chân này của Dư Sinh giống như móc ngược câu, vừa lúc nam tử lại vì nhấc chân mà giang rộng ra, thế là một chân nhọn đá vào bộ vị cần gấp nhất trên mông hán tử.
“A ~” nam tử kêu đau.
Theo Dư Sinh ngã xuống đất, mũi chân không khỏi nhấc lên, khiến nam tử càng thêm đau khổ.
“Phù phù”, Dư Sinh ngã nhào trên đất, hắn vô ý thức dùng khuỷu tay chống đỡ thân thể, trong đầu hiện lên một ý niệm, “Cúc hoa tàn.”
Nam tử giơ chân đá người, bị mũi chân Dư Sinh đá trúng yếu điểm thì mất thăng bằng, quán tính mang theo hắn quay người đánh về phía Dư Sinh.
“A, cánh tay của ta.” Dư Sinh cũng kêu đau.