Chương 169 ngư yêu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 169 ngư yêu
Chương 169: Ngư Yêu
“Đau nhức, cẩn thận làm hỏng dù.” Dư Sinh ôm đầu kêu lên.
Thanh dì lúc này mới thu dù lại, “Suốt ngày nằm mơ giữa ban ngày, theo ta thấy không bằng để ngươi nằm mơ luyện chữ còn hơn.”
Dư Sinh đáp: “Nằm mơ cũng luyện chữ ư? Không hay, vẫn là nằm mơ luyện đao c·ông đi, cái này tương đối thú vị.”
“Chỉ cần không lãng phí thiên phú của ngươi là tốt rồi, nên biết thứ này có ít người muôn đ·ời luân hồi cũng cầu không được.” Thanh dì nói.
“Thiên phú? Ngươi nói cái nào?” Dư Sinh hỏi.
Diệp Tử Cao chen vào: “Cứ như ngươi chỉ có một thiên phú vậy.”
“Vốn dĩ không ít mà, nấu đồ ăn, cất rượu, viết chữ, làm thơ.” Dư Sinh nắm chặt các ngón tay, đếm, “Ngươi còn kém ta xa đấy.”
“Đừng có mà khoác lác, chúng ta đi thôi.” Thanh dì đi một vòng quanh phòng rồi nói.
Dư Sinh vẫn không yên lòng, lôi kéo Diệp Tử Cao dạo thêm một vòng trong trúc lâu nhã xá, xác nhận không còn đồ v·ật gì bỏ sót mới chịu đi ra.
Dọc theo đường đi ngang qua hồ nước, Dư Sinh dừng bước, “Mang cá về có được không? Không thể để mặc chúng tự sinh tự diệt như vậy.”
“Yên tâ·m đi, bọn chúng ở đây không ch.ết được đâu.” Thanh dì đáp, “Mang về khách sạn mới thật sự nguy hiểm.”
“Được thôi, được thôi.” Dư Sinh có ch·út không nỡ.
Đi tới cửa, hắn quay đầu nhìn lại trúc lâu nhã xá, “Đột nhiên có thêm gian phòng nhỏ, ta cảm thấy nơi này sắp thành Dương Châu đệ nhất thành nhà giàu rồi.”
“Một cái lầu nhỏ rách nát, cũng đâu phải làm bằng vàng.” Diệp Tử Cao nói.
“Ngươi không hiểu được khát vọng có một mái nhà của ta.” Dư Sinh vừa nói vừa định bước ra ngoài, bỗng nhiên lại dừng lại.
Hắn đẩy Diệp Tử Cao trở lại trúc lâu, Thanh dì ở phía sau thấy lạ, hỏi: “Ngươi lại quay về làm gì?”
“Cái bàn này ta luôn có thể chuyển về được chứ.” Dư Sinh để Diệp Tử Cao cõng cái bàn lên, “Đây chính là một bộ đấy.”
“Dựa vào cái gì mà ta phải cõng? Muốn cõng thì ngươi cõng ta ấy.” Diệp Tử Cao càu nhàu.
“Hôm qua ai hỏi ta về thân phận của cô nương kia?” Dư Sinh hỏi ngược lại.
Hôm qua sau khi chuột hí, trành quỷ bồi tiếp nữ quỷ lên lầu tìm nữ quỷ bạch cốt mới đến để liên lạc t·ình cảm.
Diệp Tử Cao tìm khắp nơi không thấy, chỉ có thể hỏi Dư Sinh về thân phận của trành quỷ, Dư Sinh cố ý treo hắn, không chịu hé răng nửa lời.
“Ta cõng, ta cõng, sao có thể làm phiền chưởng quỹ được.” Diệp Tử Cao vội vàng ôm lấy bàn gỗ, “Chẳng qua đã nói rồi đấy, về phải giới thiệu cho ta làm quen.”
“Yên tâ·m.” Dư Sinh vỗ ngực một cái, “Ta tuyệt đối không gạt người.”
Dư Sinh dẫn Diệp Tử Cao đi tới, lúc quay người đóng cửa, hắn thấy rõ ràng con rắn vẫn còn treo trên cây trúc.
Con chuột trúc lớn đã làm cây trúc đổ xuống đất, nhưng nó vẫn nằm rạp run lẩy bẩy, như thể vừa lạnh vừa bị điện giật.
Dư Sinh hỏi Thanh dì: “Hai con đó sẽ không xông vào phá phách chứ?”
“Bọn chúng vào không được đâu, nơi này có trận pháp.” Thanh dì đáp.
“Vậy thì tốt.” Dư Sinh khoát tay với chúng, “Phải trông coi cẩn thận đấy.”
Dọc theo đường núi đi xuống, mưa vẫn tí tách tí tách không ngừng rơi, đ·ánh vào lá trúc tạo nên những âm thanh êm tai.
Thỉnh thoảng gặp những mầm măng nhú lên khỏi mặt đất, Dư Sinh lại dừng lại hái, cứ như vậy Diệp Tử Cao cõng bàn gỗ, còn hắn thì đi phía trước.
Bóc lớp vỏ ngoài của măng, đặt vào gùi, Dư Sinh nói: “Dám bảo lão nương đoạt gối tiên bách mộc ngủ thì sẽ bị cá giết ch.ết, các ngươi gạt ta à?”
“Đâu phải ta bảo ngươi đâu, có bản lĩnh thì đi tìm lão gia tử nhà ngươi mà hỏi.” Thanh dì nói.
“Ta đi đâu mà tìm ông ấy.” Dư Sinh than thở. Lão Dư đã xuống mồ từ lâu, đến cả chuyện luân hồi hắn cũng đã chứng kiến rồi.
Dư Sinh lại hỏi: “Vậy mẹ ta đâu?”
“Bị cá mang đi rồi.” Thanh dì đáp.
“Còn gạt ta?” Dư Sinh nói.
“Nói đúng ra là bị cá bắt đi.” Thanh dì đảo đôi mắt trong veo, nói.
Cái người này cũng thật, trước khi đi cũng không bịa cho cái lý do nào tròn trịa, khiến nàng chỉ có thể tùy tiện bịa theo.
“Bị cá bắt đi rồi?” Dư Sinh không tin, “Trong hồ có con cá nào lợi hại đến vậy?”
“Núi sao sánh được với biển lớn, Thủy Tộc vô số kể, có cá ngang ngược thì có gì kỳ quái?” Thanh dì nói, “Đừng quên, Đông Hoang chi vương tiền thân cũng là một con cá đấy.”
Dư Sinh bị thuyết phục, nhưng lập tức lại khó hiểu hỏi: “Vậy cá bắt mẹ ta làm gì?”
“Cái này… ngươi cũng biết đấy, mẹ ngươi là đại mỹ nhân nổi tiếng gần xa mà.” Thanh dì nói.
“Cái đó thì đúng.” Dư Sinh gật đầu, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Chẳng lẽ có ngư yêu nào đó coi trọng mẹ ta?”
“Không sai, là một con cá yêu, hơn nữa còn là một con ngư yêu có lai lịch lớn.” Thanh dì nói, “Nghe đồn nó là thủ hạ đắc lực của Đông Hoang chi vương.”
“Thủ hạ của Đông Hoang chi vương?” Dư Sinh hít một hơi hơi lạnh.
Đông Hoang chi vương, đây chính là nhân v·ật tầm cỡ ngang hàng với Tây Vương Mẫu, chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Chỉ cần nghe danh hiệu thôi cũng đủ biết, ở cái đại hoang mà thành chủ còn nhiều hơn quân lính này, có mấy ai dám xưng vương?
Thấy Thanh dì gật đầu, Dư Sinh hỏi: “Mẹ ta giờ thế nào rồi?”
Thanh dì vừa định nói thì Diệp Tử Cao ở phía trước hô: “Nhanh lên đi, hai người lề mề cái gì vậy?”
“Ngươi tự đi một mình chẳng phải được sao.” Dư Sinh đang nghe đến đoạn quan trọng.
“Ta cũng muốn chứ.” Diệp Tử Cao nói, “Nhưng lũ chuột trúc vây tới thì sao? Không đau lòng ta thì cũng phải đau lòng cho cái bàn của ngươi chứ.”
“Vậy ngươi nghỉ ngơi một lát đi.” Dư Sinh khoát tay với hắn, rồi bảo Thanh dì nói tiếp.
Thanh dì thở dài, “Mẹ ngươi thề sống ch.ết không theo, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn dưới sự bức bách của ngư yêu.”
Dư Sinh hồ nghi nhìn nàng, “Thật không?”
Thanh dì vội lau nước mắt, “Đương nhiên là thật rồi, hiện tại lão Dư cũng đi rồi, người có thể báo thù cho nương ngươi chỉ còn lại mình ngươi thôi.”
“Bây giờ ta có thể giết cá chưa?” Dư Sinh oán hận nói, “Đời này ta sẽ giết hết cá dưới tứ hải…”
“Thôi đi.” Thanh dì vội ngăn lại, “Mẹ ngươi ở trên trời có linh thiêng, tuyệt đối sẽ không để ngươi vi phạm gia huấn đâu.”
Nàng thở dài một hơi, sử dụng hết vốn liếng, “Đông Hoang chi vương cũng không phải người ngươi có thể đ·ánh bại, sống an ổn lớn lên mới là báo đáp tốt nhất cho nàng.”
“Sao lại lôi cả Đông Hoang chi vương vào rồi?” Dư Sinh hỏi.
“Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ, giết ngư yêu chẳng lẽ ngươi không phải nói với Đông Hoang chi vương một tiếng?” Thanh dì nói.
“Cũng đúng.” Dư Sinh gật gù, “Có người đ·ánh chó của ta, cũng phải nói với ta một tiếng chứ.”
“Vậy Đông Hoang chi vương là chúa tể cao quý một phương, chắc chắn sẽ giảng đạo lý chứ?” Dư Sinh hỏi.
“Đông Hoang chi vương giảng đạo lý ư?” Thanh dì vừa còn lau nước mắt, giờ lại nói: “Nếu mà Đông Hoang chi vương biết giảng đạo lý thì Đông Hoang đã sớm tan rồi.”
“Đông Hoang chi vương là người ngang ngược nhất, không bao giờ nói đạo lý, nàng…” Thanh dì dừng lại, “Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa.”
Thanh dì lại lau nước mắt, “Là tỷ muội tốt, không cần phải nói, ta nhất định sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”
“Đợi ngươi lớn lên, Tiểu dì sẽ giúp ngươi tìm một người vợ tốt…”
“Ừm?” Dư Sinh đ·ánh gãy nàng.
“Tìm một nàng dâu tốt.” Thanh dì vội vàng sửa lại, vừa rồi lỡ miệng, đem lời thoại trong kịch nam ra nói.
“Nhất định phải cưới một người xinh đẹp.” Dư Sinh nói.
“Ngươi muốn xinh đẹp đến mức nào?” Thanh dì hỏi.
“Xinh đẹp như thành chủ ấy.” Thấy Thanh dì nhíu mày, hắn vội nói: “Đẹp tương tự thôi, không phải thành chủ, ngươi đừng ăn dấm.”
Thanh dì nói: “Đẹp như nàng ấy ư? Vậy thì khó đấy, trên đ·ời này hiếm có lắm.”
“Thật đúng là trong mắt người t·ình hóa Tây Thi, nàng ấy có đẹp bằng mẹ ta không?” Dư Sinh hỏi.
“Mẹ ngươi cũng còn kém ba phần.” Thanh dì ngạo nghễ đáp.
Trên trời sấm chớp vang rền, một luồng sấm sét xẹt qua bầu trời, mưa lại sắp trút xuống lớn hơn.
Thanh dì vội vàng giương ô giấy dầu lên, “Ta nói thật đấy.”
“Ngươi cứ lên trời mà nói, ta có phản bác gì đâu.” Dư Sinh nói, “Vậy thì tìm người nào kém ch·út thôi, xinh đẹp như ngươi chẳng hạn.”
“Bốp.” Thanh dì nhẹ nhàng gõ vào đầu Dư Sinh một cái, “Cái gì mà kém ch·út?”
“Không kém, không kém.” Dư Sinh qua loa nói, “Đúng rồi, chúng ta đang nói chuyện báo thù mà, ngươi đừng có mà đánh trống lảng.”
“Vì sao khách sạn lại không được ăn cá?” Dư Sinh hỏi.
“Cái này thì phải hỏi lão gia tử nhà ngươi rồi, ta không biết đâu.” Thanh dì chối bay.