Chương 161 ngàn ngày rượu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 161 ngàn ngày rượu
Chương 161: Ngàn Ngày Rượu
“Dễ uống, dễ uống.” Gã hán tử vội vàng nói.
Hắn bỗng ngửa đầu, tu một hơi cạn sạch vò Pháo Đả Đăng.
Khí thế kia, ngay cả Cố lão đại nuốt rượu cũng không bằng.
Cố lão đại nhìn những người còn lại, đám hán tử cũng bận bịu ngửa đầu nâng vò. Cố lão đại hài lòng gật gù, bưng lên một vò rồi cũng uống cạn sạch.
Uống xong, “Ba!”, mười cái bình rượu bị quẳng xuống đất ngay trước sự ngỡ ngàng của Dư Sinh.
Dư Sinh quay sang Thanh dì nói: “Ghi nợ vào, tiền cái bình này còn đắt hơn rượu đấy.”
Cố lão đại chẳng thèm để ý đến Dư Sinh, thống khoái nói: “Tốt, đây mới là huynh đệ của Cố lão đại ta, có nạn cùng chịu, có phúc cùng hưởng.”
Dư Sinh nhìn chín gã hán tử đầu óc choáng váng, trong lòng thầm nghĩ cái phúc này thật không phải người bình thường hưởng nổi.
Cố lão đại lúc này đã xiêu xiêu vẹo vẹo, nàng đẩy ghế ra, chân vẽ vời trên mặt đất như họa thiên thư, ngã trái ngã phải: “Đến, lại uống.”
“Lão đại, ngươi say rồi.” Tám gã hán tử mắt say lờ đờ mông lung, chỉ còn một gã còn tỉnh táo hơn chút.
“Có thật không, ta say rồi à?” Cố lão đại nhìn bước chân của mình, “Ta có hơi say thật, nhưng cái này không quan trọng.”
Nàng nắm lấy đôi đũa, “Quan trọng là chúng ta phải không say không về.”
Nói rồi nàng thấy một huynh đệ không nhịn được nằm sấp xuống bàn, bèn túm lấy hắn nói: “Sao ngươi không nhìn ta?”
“Ta…” Gã hán tử đã say đến nói không ra lời, có thể thấy Pháo Đả Đăng lợi hại đến mức nào.
“Ngươi thấy ta có xinh đẹp không?” Cố lão đại hỏi hắn.
“Xinh đẹp, xinh đẹp.” Gã hán tử kia giật mình, vội vàng gật đầu.
“Hảo huynh đệ, có mắt nhìn.” Cố lão đại vểnh một chân lên ghế, “Ở Dương Châu thành này, trong đám người đẹp nhất, ta đứng thứ năm, không ai dám đứng thứ tư.”
“Phụt,” Dư Sinh nhịn không được bật cười, thu hút ánh mắt của Cố lão đại.
“Ngươi cười cái gì? Dưới thành chủ, trừ Chu Cửu Phượng, Bốc tiểu muội ra, ai dám so ta xinh đẹp?” Cố lão đại vỗ bàn một cái nói.
“Không phải, ta cười là cười Bốc tiểu muội không biết lượng sức, ngươi phải đứng thứ ba mới đúng.” Dư Sinh nói.
Cố lão đại càng say càng hăng, “Ngươi đừng có nịnh hót, Bốc tiểu muội ta bái phục chịu thua, ai bảo nàng hung dữ hơn ta.”
“Các ngươi nói xem, ta có xinh đẹp không?” Cố lão đại chỉ vào đám người trong hành lang.
“Xinh đẹp, xinh đẹp.” Chu Đại Phú sợ thiên hạ chưa đủ loạn, đứng trên ghế vỗ tay.
“Có mắt nhìn, chỉ cần ngươi nói câu này, ta cho ngươi xem ta nhảy múa.” Cố lão đại nói.
“Ông trời của ta, say rượu kiểu này có hơi bị lợi hại.” Dư Sinh thầm nghĩ.
Cố lão đại cởi trường bào, lộ ra bộ quần áo lót bên trong, ống quần rộng thùng thình vung lên, lộ ra đôi chân thô kệch như chân voi.
“Nhanh, nhanh.” Dư Sinh phất tay gọi chín thủ hạ của nàng, “Mau đưa nàng dìu vào phòng đi.”
“A, ừ.” Mấy gã hán tử kia cũng ngơ ngác, bọn hắn thật sự chưa từng thấy Cố lão đại say rượu bao giờ.
Năm sáu gã còn tỉnh táo tiến lên đè Cố lão đại đang nhún nhảy lại, thử nhấc lên thì thấy tốn sức thật.
“Đừng mà, múa xong rồi nói.” Chu Đại Phú vẫn sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Dư Sinh bảo Bạch Cao Hưng cũng lên giúp, sợ khách khứa không thấy ngon miệng, ảnh hưởng đến việc làm ăn của khách sạn.
Đám thủ hạ của Cố lão đại cũng có chút men say, bọn hắn nhấc Cố lão đại xiêu xiêu vẹo vẹo lên lầu, đầu nàng không biết thế nào lại cúi xuống lan can.
“Ai da, ai đánh ta vậy?” Cố lão đại ôm đầu được đưa lên phòng.
“Nhớ lấy đôi đũa xuống.” Dư Sinh gọi với theo Bạch Cao Hưng.
Bạch lão đại lên lầu, tiện tay xách đôi đũa như xách bình rượu, đũa rơi đầy đất, hắn bảo là rượu vương ra.
Dư Sinh dọn dẹp tàn cuộc, nói với Thanh dì: “Bây giờ biết say rượu có hại rồi chứ, sau này bớt uống rượu đi.”
Thanh dì cười một tiếng, nói: “Thiên hạ này có thể khiến ta say đến mức này, đến giờ ta vẫn chưa thấy, nếu ngươi ủ được, ta từ nay kiêng rượu.”
Dư Sinh còn chưa kịp đáp lời, âm thanh lạnh băng của hệ thống đã vang lên bên tai: “Tiếp nhận khiêu chiến, nhiệm vụ thăng cấp khách sạn cấp ba mở ra.”
“Một say ngàn ngày, một chén say ngàn ngày, nghe khí say ba tháng, túc chủ mời tại hệ thống hối đoái rượu phương ngàn ngày rượu.”
“Nhiệm vụ ban thưởng túc chủ sau khi sản xuất thành công, khách sạn sẽ thăng lên cấp ba.”
“Chờ một chút.” Dư Sinh nghĩ ngợi trong đầu, “Ngươi nói là chỉ cần sản xuất thành công ngàn ngày rượu, khách sạn có thể lên thẳng cấp ba?”
“Không sai.” Hệ thống nói.
Dư Sinh mừng rỡ.
Trước kia khách sạn giới hạn trong một năm, lấy đao công làm trọng khiến Dư Sinh bị kẹt trên con đường thăng cấp hai.
Hiện tại thế mà có thể lên thẳng cấp ba, Dư Sinh mừng như điên, vội vàng mở hệ thống khách sạn ra.
Nhưng tìm tới tìm lui, Dư Sinh vẫn không thấy đơn thuốc ngàn ngày say rượu đâu.
“Đơn thuốc ở đâu?” Dư Sinh hỏi.
“Không tìm thấy sao?” Hệ thống hỏi một câu, “À, đơn thuốc ở trong hệ thống khách sạn cấp hai.”
“Đại gia ngươi.” Dư Sinh buột miệng thốt ra, hắn mừng hụt một trận, kết quả vẫn phải luyện đao công.
Hệ thống nói: “Có bệnh à, biết rõ ta không có đại gia.”
“Ngươi có thuốc không?” Dư Sinh chế giễu lại.
“Ngươi bây giờ uống thuốc đã muộn.” Hệ thống nhàn nhạt nói.
Dư Sinh khẽ nhếch môi, cuối cùng nói: “Ngươi thắng.”
“Tạ ơn.” Hệ thống lạnh lùng nhưng lộ vẻ đắc ý.
Có thể đấu võ mồm thắng nổi Dư Sinh không nhiều, cho nên Thanh dì đều trực tiếp động thủ, xưa nay không giảng đạo lý với Dư Sinh.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Thanh dì nhìn Dư Sinh ngẩn người.
“À, không có gì.” Dư Sinh nói, “Chẳng phải là muốn ta ủ loại rượu khiến ngươi say ngã à, ngươi chờ đấy, trong vòng 2 năm ta nhất định ủ ra.”
Dù Dư Sinh tràn đầy tự tin, nhưng Thanh dì không để trong lòng. Thân là kiếm tiên, trên đời này loại rượu có thể khiến nàng say ngã đếm trên đầu ngón tay, những loại rượu đó đều trân quý dị thường.
Trừ phi Dư Sinh đem bảo bối của nương hắn lấy ra, nhưng cái đó cũng không phải hắn ủ.
“Hai năm? Nói dối không phải là đứa trẻ ngoan.” Thanh dì nói.
“Liền hai năm.” Dư Sinh rất khẳng định, “Nếu ủ không ra, tiền ta gửi chỗ ngươi ta không cần.”
“Tốt, ta chờ.” Thanh dì cười một tiếng, nàng nghĩ, được hay không được đều không thiệt.
“Nếu ủ ra, ngươi phải đáp ứng ta một chuyện.” Dư Sinh bổ sung.
“Đáp ứng chuyện gì?” Thanh dì hỏi.
Dư Sinh nghĩ nghĩ, nói: “Không biết, đợi ta ủ chế thành công rồi nói.”
“Nói trước đi, không được là chuyện làm ta khó xử.” Thanh dì nói.
Dù chưa chắc Dư Sinh có thể ủ ra loại rượu đó, nhưng Thanh dì vẫn chừa đường lui, chỉ vì sợ bị hố.
“Chắc chắn không làm khó dễ.” Dư Sinh dứt lời, trong đầu hỏi hệ thống, “Đao công này phải luyện đến khi nào?”
Mấy ngày nay một mực cắt củ cải trắng, Dư Sinh cảm thấy đao công của mình rất có tiến bộ.
Hệ thống chậm chạp không đáp lại, “Hệ thống, hệ thống.” Dư Sinh liên tiếp kêu gọi, “Hệ thống đại gia ngươi.”
Hệ thống nói: “Luyện đến khi hệ thống hài lòng mới thôi.”
“Ngươi làm sao mới hài lòng, sẽ không bắt ta luyện một năm đấy chứ?” Dư Sinh nói, “Vậy ta thật muốn cho ngươi uống thuốc đại gia.”
“Không phải chính ngươi phải uống thuốc à?” Hệ thống nói.
“Đúng a.” Dư Sinh nói.
“Đại gia ngươi.” Hệ thống không thèm để ý đến Dư Sinh nữa, trực tiếp tung ra một nhiệm vụ:
“Túc chủ tiêu hao 100 điểm công đức để mở nhiệm vụ kiểm tra hạn lúc luyện đao công.”
“Nội dung nhiệm vụ: Bày giấy ở dưới thịt, thịt chặt thành cháo không làm rách giấy tức là thông qua.”
“Nhiệm vụ ban thưởng: Đầu bếp róc thịt trâu nhiệm vụ hoàn thành, mở ra con đường thăng cấp khách sạn.”
“Nhiệm vụ kỳ hạn một tuần.”
Dư Sinh khẽ giật mình, cái này có chút khó, “Ngươi trả điểm công đức lại cho ta, ta chuẩn bị trước một chút.”
Hệ thống nói: “Một khi khấu trừ, miễn hoàn trả.”
Dư Sinh biết 100 điểm công đức này là không đòi lại được rồi, cũng được, tạm coi như mua đáp án đề thi.
Hiện tại quan trọng nhất là luyện tốt đao công.
Chẳng qua nhiệm vụ này yêu cầu đao công cũng quá cao, Dư Sinh cảm thấy nếu mình làm được thật, cách trở thành cao thủ cũng không còn xa.