Chương 1534 vương giả trở về
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1534 vương giả trở về
Chương 1534: Vương Giả Trở Về
Tiểu Bạch Hồ thở phào nhẹ nhõm: “Thế mà cũng tìm được một gò núi nhỏ.”
“Tê…”
Bạch Cao Hưng đau đến hít một ngụm khí lạnh.
“Mấy chuyện này là do Dời Núi Thành Chủ làm đó.”
Tuyết lớn bất ngờ ập xuống, làm trầy xước đầu Bạch Cao Hưng.
Hắn lúc đầu đã gần đất xa trời, nhưng được La Sát Điểu xòe cánh bảo vệ.
Sau đó, lão Hoàng tìm được một chỗ trũng, cả đám người chui vào tránh, rồi dùng thi thể chắn gió.
Nhưng đây không phải là kế lâu dài.
Ngay lúc bọn họ sắp không trụ nổi, sắp bị tuyết đao chém chết thì Dời Núi Thành Chủ phụng mệnh Dư Sinh đến bảo vệ họ.
Dời Núi Thành Chủ quả không hổ danh là Dời Núi Thành Chủ.
Hắn tay trái ôm một tảng đá lớn, tay phải vác một cây đại thụ chạy tới.
Hắn ném đá tạo hố trước, để Bạch Cao Hưng và những người khác trốn vào, lại dùng gỗ chống đỡ, đặt tảng đá lên trên.
Cùng với việc tuyết rơi càng lúc càng lớn, mới có được gò núi nhỏ này.
“Vậy Dời Núi Thành Chủ đâu?” Tiểu Bạch Hồ mừng rỡ hỏi.
Bạch Cao Hưng chỉ lên đỉnh đầu.
“Cuối cùng, Dời Núi Thành Chủ sợ không chống đỡ nổi tuyết, đành biến lớn ra, nằm đè lên tảng đá.”
Tiểu Bạch Hồ đầy vẻ kính trọng: “Người tốt nha!”
“Ngươi đừng có mà nâng cao uy phong của người khác, dập tắt chí khí yêu quái của chúng ta, Dời Núi Thành Chủ là yêu quái đó.” Răng Cửa Lớn nhắc nhở.
Tiểu Bạch Hồ liền nhe răng với hắn.
“Đương nhiên, chúng ta đều là người của Dư chưởng quỹ, hắn tốt thì chính là Dư chưởng quỹ tốt, Dư chưởng quỹ tốt thì chính là người tốt.” Răng Cửa Lớn vội vàng chữa cháy.
Bạch Cao Hưng thúc giục bọn họ mau chóng đào thông sang bên kia.
“Nhớ dẫn Thảo Nhi tới, lão La sắp không xong rồi.” Bạch Cao Hưng giục giã.
Tiểu Bạch Hồ gật đầu: “Yên tâm đi, đám thỏ yêu đang đào rồi.”
Vừa dứt lời, Thiên Diện Yêu Hồ cũng sai Răng Cửa Lớn đi theo: “Ngàn vạn lần cẩn thận, đừng để sập đấy.”
Đầu gỗ đỡ tảng đá lớn, vốn không được chắc chắn lắm.
“Nếu ngươi làm sập, Yêu Yêu tỷ sẽ ăn tươi ngươi đó.” Tiểu Bạch Hồ rất biết cách uy hϊế͙p͙ Răng Cửa Lớn.
Quả nhiên, Răng Cửa Lớn run rẩy cả người, vỗ ngực đảm bảo, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì.
“Đánh nhau thì thỏ yêu chúng ta không được, nhưng đào hang thì chúng ta lợi hại nhất!”
Răng Cửa Lớn không quên liếc xéo đám yêu quái kia.
Hừ, để bọn chúng xem thường thỏ yêu, giờ thì biết thỏ yêu lợi hại thế nào rồi chứ gì.
Tìm đúng phương hướng, đám thỏ yêu rất nhanh đã đào được đến chỗ hang động của Bạch Cao Hưng.
Thảo Nhi và Vu Y đã chờ sẵn ở đó.
La Sát Điểu được đưa ra ngoài trước.
Thân thể nàng hư tổn nghiêm trọng, máu tươi đầm đìa, gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Vừa rồi vì cứu Bạch Cao Hưng, nàng đã hứng chịu quá nhiều tuyết.
Sờ Long A Quá, Bạch Cao Hưng và lão Hoàng theo sát phía sau, đằng sau là đám yêu quái may mắn sống sót dưới trướng lão Hoàng.
Máu trên đầu Bạch Cao Hưng chảy xuống tận cổ.
Thiên Diện Yêu Hồ tiến lên một bước, ân cần nhìn hắn.
Bạch Cao Hưng thấy Thiên Diện Yêu Hồ ở đây thì hơi giật mình.
“Ngươi, ta…”
Hắn chất phác, nhất thời không nói nên lời.
“Ai nha, Yêu Yêu tỷ vì cứu ngươi, đã xuyên qua toàn bộ chiến trường đó.”
Nàng chỉ vào những vết thương trên mặt Thiên Diện Yêu Hồ: “Ngươi xem đi, đây đều là vì tìm ngươi mà bị tuyết làm trầy xước đó.”
Bạch Cao Hưng khẽ giật mình.
Hắn có chút đau lòng, vươn tay muốn xem xét vết thương của Thiên Diện Yêu Hồ, lại ngượng ngùng dừng giữa không trung.
“Ngươi, sao ngươi ngốc vậy, nếu vì vết thương mà không dễ nhìn thì…”
Bạch Cao Hưng trước nay chưa từng ăn nói vụng về như vậy.
“Vậy ngươi thấy Yêu Yêu tỷ bây giờ có đẹp không?”
Tiểu Bạch Hồ ở bên cạnh nghe sốt ruột, không khỏi phải giúp hắn một tay.
“Khụ khụ.” Bạch Cao Hưng có chút ngượng ngùng.
Thiên Diện Yêu Hồ dũng cảm hơn hắn nhiều.
Nàng vươn tay, sờ lên vết thương trên trán Bạch Cao Hưng: “Đau không?”
“Cũng được, không đau lắm, mới đầu thì đau.” Bạch Cao Hưng gãi gãi ót.
“Nói gì đi chứ.”
Lão Hoàng ở phía sau thúc giục.
Đến cả một lão yêu quái độc thân cả trăm năm như hắn cũng biết Bạch Cao Hưng nên nói gì.
Bạch Cao Hưng lại vò đầu: “Vậy, vậy cái, vết thương trên mặt ngươi có sao không?”
Thiên Diện Yêu Hồ khẽ cười: “Thấy ngươi rồi thì đều ổn cả.”
Lão Hoàng ở phía sau nhếch mép.
Hắn thấy chua xót.
“Đứng gần vậy làm gì, ta giờ thấy ta là người, còn ngươi mới là khúc gỗ đấy.” Lão Hoàng đẩy Bạch Cao Hưng một cái.
Bạch Cao Hưng vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức áp sát vào người yêu hồ phía trước.
Một mùi hương thấm vào ruột gan xộc thẳng vào mũi.
Mùi hương này, trước kia hắn ngửi rất nhiều lần, nhưng chưa từng thấy đặc biệt.
Giờ ngửi lại, lại thấy an tâm lạ kỳ.
Thiên Diện Yêu Hồ đỡ lấy hắn, nắm chặt lấy ống tay áo của hắn không buông.
“Trở về rồi, tốt quá.” Nàng khẽ nói.
Bạch Cao Hưng gật đầu.
“Còn ra ngoài nữa không?”
“Không đi.” Bạch Cao Hưng cười.
Hắn giờ đã hoàn toàn buông bỏ chấp niệm rồi.
Trên đường đi, hắn hiểu ra rất nhiều, minh bạch rất nhiều, cũng dần dần thoải mái hơn.
Chấp niệm chỉ là một kiểu sống mà hắn từng hướng tới.
Khi hắn cũng trở thành một kẻ có chấp niệm, nếm trải sự trống rỗng và cô độc, hắn mới phát hiện, cùng bạn bè nói chuyện phiếm mới là điều thích hợp với hắn nhất.
“Uy, hai người đừng có sến súa vậy chứ.”
Thảo Nhi cắt ngang bọn họ: “Vị huynh đệ kia, vết thương của bằng hữu ngươi…”
Nàng lắc đầu: “Không cứu được.”
Bạch Cao Hưng đau lòng: “Ý ngươi là…”
Lão Hoàng thương tâm: “Lão La, ngươi không thể bỏ ta mà đi như vậy được, ngươi độc thân, ta cũng độc thân, ta còn muốn…”
“Ai, ngươi thương tâm cái gì?”
Thảo Nhi khó hiểu: “Nàng là quỷ hóa yêu, thân thể bị phá hủy, nhưng quỷ hồn vẫn còn đó.”
“Đúng rồi.” Lão Hoàng nhớ ra: “Lão La là quỷ mà.”
Nhìn lại thân thể lão La, đang trở nên càng lúc càng trong suốt.
“Ngươi nói sớm đi.” Bạch Cao Hưng thở phào nhẹ nhõm.
“Ai, đúng rồi.”
Hắn nhớ ra: “Thảo Nhi, ngươi không nhớ ta rồi à?”
Thảo Nhi mê hoặc nhìn hắn: “Ngươi là ai vậy?”
“Khụ khụ, ngươi thiếu ta ba văn tiền, ngươi nhớ không…”
“Đại gia ngươi!”
Thảo Nhi giơ ngón giữa lên với hắn: “Bọn họ đều bảo ngươi là người thật thà nhất trong khách sạn, xem ra ta sai rồi.”
Tiểu Bạch Hồ ở bên cạnh tiếp lời: “Không thể nói như vậy được, mới có ba văn tiền thôi mà, có thể coi là thật thà nhất rồi.”
Mọi người cười ồ lên.
Vì Thiên Diện Yêu Hồ vẫn nắm chặt lấy ống tay áo của hắn không buông, Bạch Cao Hưng lặng lẽ tiến lại gần nàng một chút.
“Dư chưởng quỹ đâu?” Hắn sợ người khác nhìn ra, vội vàng tìm chủ đề.
“Vẫn đang ở ngoài thành, đối đầu với tên điên kia đó.”
Bạch Cao Hưng rất tán thành: “Bắc Hoang Vương, đúng là điên thật.”
…
Bắc Hoang Vương điên cuồng, dốc hết thần lực, Dư Sinh có chút chống đỡ không nổi.
Đặc biệt là khi bên ngoài thành một màu trắng xóa, sau khi Bắc Hoang Vương phẫn nộ dọn sạch những mụn ghẻ kia, hắn bắt đầu toàn lực đối phó Dư Sinh.
Dư Sinh ban đầu còn gắng gượng chống cự.
Về sau, hắn không trụ nổi nữa, phòng tuyến mây trắng không ngừng lùi lại.
Cho đến khi rút lui đến trên không thành tường.
Hô ~
Gió cuốn tuyết, đánh về phía Dư Sinh.
Dư Sinh phân ra một tia thần lực, biến tuyết đao thành mưa, đảm bảo mình không bị thương.
Nhưng hắn vừa phân tâm, đã tạo cơ hội cho Bắc Hoang Vương.
Mây đen lần nữa tiến lên, vượt qua phòng tuyến mây trắng trên tường thành.
Hô hô ~
Cùng lúc đó, gió lớn kèm tuyết, như đao chém vào tường thành.
Trong nháy mắt, lỗ châu mai, lầu canh phía sau, gạch ngói vụn, cột trụ đều xuất hiện vết đao chém.
Tuyết như đao, từng đao từng đao phá hủy.
Rất nhanh, thành bên trong cũng bị tuyết đao tấn công.
Điều duy nhất đáng mừng là bách tính, Thanh dì và những người khác đã sớm trốn vào khách sạn, tạm thời không lo đến tính mạng.
Nhưng mặc cho Bắc Hoang Vương điều khiển tuyết lớn tàn phá bừa bãi như vậy, sớm muộn gì Đại Thủ Thành cũng bị san thành bình địa.
Dư Sinh cũng không chịu nổi.
Để bảo vệ mình, hắn chỉ có thể bỏ qua mây trắng, liên tục bại lui.
Một lát sau, trên mặt đất, chỉ còn mình hắn đứng, đang khổ sở đối phó với tuyết đao.
Ngay khi Dư Sinh quyết định bỏ qua Đại Thủ Thành, lấp lóe đến khách sạn để trốn thì…
Bỗng nhiên, một tiếng chim hót vang vọng chân trời.
Dư Sinh ngẩng đầu, phía trên mây đen, có một ánh lửa sáng lên.
Nó đang cố gắng xuyên thấu mây đen, chậm rãi hiện ra một cái bóng ba chân.