Chương 1491 một màn trò hay
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1491 một màn trò hay
Chương 1491: Một Màn Trò Hay
“Không, lão Ngưu ở ngay sau lưng ngươi kìa.” La Sát chim mười phần chắc chắn.
“Cái quái gì?”
Lão Hoàng vô thức quay người lại, nhưng sau lưng lại trống trơn.
“Chỗ nào? Ta có thấy gì đâu.” Hắn nghi hoặc hỏi.
“Hắn hiện tại là quỷ, ngươi làm sao thấy được.” La Sát chim đáp.
“Cái gì? Quỷ á! Quỷ thật hả!”
Lão Hoàng hoảng sợ, thân thể bật lùi về sau, nhảy thẳng vào lòng La Sát chim, “Ta… ta sợ quỷ nhất đấy.”
“Tránh ra.”
La Sát chim đẩy hắn ra, “Chẳng phải người ta nói kiếm gỗ đào khắc quỷ sao? Sao đến chỗ ngươi lại thành ra ngươi sợ quỷ thế này?”
“Thì… thì nó khác chứ, kiếm gỗ đào cũng phải xem ai dùng nữa.” Lão Hoàng cãi.
“Cũng đúng.”
La Sát chim gật đầu, rồi nhắc nhở hắn: “À phải, nói cho cẩn thận thì ta cũng là quỷ đấy.”
“Cái gì!”
Lão Hoàng lập tức nhảy xa La Sát chim ba bước, “Ngươi… ngươi trông có giống đâu. Ta cứ tưởng chúng ta là đồng loại chứ.”
“Ta là người đường đường chính chính, ai thèm đồng loại với ngươi.”
“Quỷ thật mới là đồng loại với ngươi.” Lão Hoàng lẩm bẩm.
“Được rồi, im đi.”
Bạch Cao Hưng ngăn bọn họ lại, “Lão La, ngươi hỏi lão Ngưu xem, chuyện gì đã xảy ra?”
La Sát chim gật đầu.
Nàng đi đến bên cạnh lão Ngưu, chỉnh lại tư thế ngơ ngác của lão, để hắn nhìn mình, “Lão Ngưu, còn nhớ ta là ai không?”
“Ngươi… ngươi là lão… lão La?” Lão Ngưu mở miệng, giọng nói khàn khàn.
“Đúng, là ta.” La Sát chim hỏi hắn, “Ngươi có nhớ ai đã giết ngươi không?”
Lão Ngưu có chút hoảng hốt, “Ta… ta không nhớ rõ lắm.”
“Ngươi nghĩ kỹ lại xem, nhất định sẽ nhớ ra.” La Sát chim an ủi.
Nàng quay đầu nói với Bạch Cao Hưng: “Mọi người đừng nóng vội, người sau khi chết, ký ức thường trở nên hỗn loạn, phải suy nghĩ kỹ mới có thể nhớ lại chuyện cũ.”
Bạch Cao Hưng gật đầu, “Quả không hổ là người từng làm quỷ.”
“Ta nhớ ra rồi, có một Khô Lâu, ả… ả nói chỉ có hận thù mới biến thành quỷ được, ả nói, ả giết người là vì tương lai của nhân loại.”
Lão Ngưu đứt quãng nói.
Bỗng nhiên, hắn nhớ lại một câu:
“Ta quyết định mở cho ngươi một con đường sống, đợi ngươi thành quỷ rồi, có thể chọn về cố hương, không cần đi theo ta.”
Lão Ngưu lập tức bật dậy, “Về nhà! Ta muốn về nhà! Ta có vợ, có con, ta muốn về nhà!”
La Sát chim đè hắn xuống, “Ngươi yên tâm, lão Bạch nhất định sẽ đưa ngươi về bình an vô sự.”
Bạch Cao Hưng gật đầu.
Hắn nhìn thi cốt của lão Ngưu, thầm nghĩ may mà A Quá đã cõng xác về.
“Không sai, lão Ngưu, ta nhất định sẽ bảo chưởng quỹ cho ngươi sống lại.”
Về phần những gì lão Ngưu vừa nhớ lại, Bạch Cao Hưng không cần đoán cũng biết là ai nói.
“Đây là những lời Mạnh Bà hay nói trước kia.”
Đương nhiên, bây giờ kẻ nói những lời này chính là Khô Lâu.
Mạnh Bà hiện tại đã ở khách sạn, bị phạt đi quét dọn từng cái nhà xí.
Cùng làm bạn với nàng còn có giao nhân Thất Muội.
Việc Khô Lâu làm ác tuy rằng không liên quan đến Mạnh Bà, nhưng nếu không phải nàng đi làm thứ bỏ đi của quỷ thánh nhân, thì làm sao có chuyện Khô Lâu phạm tội ác.
Mặt khác, Mạnh Bà nói không làm ác, nhưng khuyên người ta tìm đến cái chết thì không hề thiếu.
Ví dụ như vị thư sinh tự tay đâm chết cha mẹ ruột và muội muội, chính là do Mạnh Bà mê hoặc.
Dư Sinh hiện tại không thể dùng nguyện vọng để trói buộc Mạnh Bà, để nàng chuộc tội.
Hắn chỉ có thể dùng biện pháp quét dọn nhà xí này để trừng phạt nàng.
“Dư chưởng quỹ truyền tin đến, nói con Khô Lâu kia đã đầu nhập Bắc Hoang Vương.”
Lão Hoàng trầm ngâm, “Cái Vu Viện này lại là Bắc Hoang Vương, nói như vậy, việc làng vô cớ bị tàn sát, việc giúp Vu Viện đứng vững gót chân ở các thành Trung Nguyên, thật đúng là một màn tự biên tự diễn của Vu Viện.”
“Bọn chúng có ý gì đây, muốn biến Trung Nguyên thành Đông Hoang thứ hai à?” Hắn hỏi.
“Có lẽ bọn chúng biết mình không phải đối thủ của Dư chưởng quỹ, nên sớm tính đường lui chăng?” La Sát chim nói.
“Ngươi nói cũng có lý.” Lão Hoàng gật đầu.
“Chỗ này, chính là chỗ này!”
Bọn họ đang thảo luận trong khách sạn thì bên ngoài bỗng nhiên ồn ào.
“Ai, có khách đến.”
Lão Hoàng vui vẻ nghênh ra cửa, đồng thời ra hiệu cho Bạch Cao Hưng nhanh chóng giấu thi cốt của lão Ngưu đi.
“Có người hỏi cái mùi thối này, cứ bảo là mùi chao.” Lão Hoàng dặn dò rồi bước ra ngoài.
“Khách quan, mời vào…”
Lão Hoàng sững người, đứng trước mặt hắn là Vu Chúc tóc xám và Vu Chúc trẻ tuổi.
Phía sau là con trai hắn, Tiểu Nhị và Tiểu Tam, cùng mấy thành vệ.
Vu Chúc trẻ tuổi cầm một la bàn trong tay, chỉ vào khách sạn, khẳng định nói: “Chính là chỗ này!”
“Vào lục soát!” Vu Chúc tóc xám không khách khí ra lệnh.
“Làm gì? Làm gì vậy?”
Lão Hoàng chặn bọn họ lại, “Các ngươi không nhìn xem trên mũi mình cắm mấy cọng hành à, dám đến khách sạn ta làm càn.”
Vu Chúc tóc xám không khách khí nhìn Lão Hoàng, “Chúng ta phụng mệnh Thành chủ, đến đây bắt quỷ.”
Hắn nhận lấy la bàn từ tay Vu Chúc trẻ tuổi, “Chúng ta trinh sát được trong khách sạn ngươi có quỷ, đến đây đuổi bắt.”
Vu Chúc tóc xám liếc nhìn Lão Hoàng, “Ngươi mà dám cản, là chống lại lệnh Thành chủ đấy.”
“Ồ, dùng Thành chủ ra dọa ta à?”
Lão Hoàng khinh thường, “Ngươi không đi hỏi thăm xem, ta là Lão Hoàng này là bị Thành chủ dọa lớn đấy.”
“Vậy ngươi càng phải sợ chứ?” Tiểu Nhị tốt bụng nhắc nhở Lão Hoàng.
“Không, bị dọa riết rồi cũng quen thôi.” Lão Hoàng đáp.
Tiểu Tam nghi hoặc, “Sao chúng ta bị lão cha đánh mãi mà vẫn không quen nhỉ?”
“Chắc chắn là do các ngươi bị đánh chưa đủ nhiều.” Lão Hoàng nói.
“Nghe có lý đấy.” Tiểu Nhị và Tiểu Tam đồng thanh.
Bọn họ chào Vu Chúc tóc xám, “Cha…”
“Cút!”
Vu Chúc tóc xám không cần nghe cũng biết bọn chúng muốn gì.
Bọn chúng run rẩy, xám xịt lùi ra sau ba bước.
Vu Chúc tóc xám lúc này quay sang nói với đám thành vệ: “Hắn cản chúng ta bắt quỷ, mấy vị, đến lượt các ngươi ra tay.”
Mấy thành vệ lập tức cười.
“Tôi nói này, lão đầu, ông có hiểu lầm gì không đấy?” Một thành vệ lên tiếng.
“Bảo chúng tôi ra tay với Hoàng lão đại á?” Thành vệ hỏi Lão Hoàng, “Hoàng lão đại, chúng tôi có động thủ không?”
“Cút đi chơi đi.” Lão Hoàng cười mắng.
“Vâng ạ.”
Đám thành vệ lùi lại ba bước, tìm Tiểu Nhị và Tiểu Tam đi chơi.
Vu Chúc tóc xám một lần nữa dò xét Lão Hoàng, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, “Xem ra ngươi quyết định chống lại mệnh lệnh của Thành chủ rồi.”
“Đâu dám.” Lão Hoàng đáp, “Ngươi muốn bắt quỷ thì cứ bắt đi, chỗ ta đúng là có quỷ thật.”
“Hả?” Vu Chúc tóc xám nhíu mày, “Vậy càng phải bắt chứ?”
“Bắt cái đầu ngươi ấy, con quỷ này ở chỗ ta làm công, Thành chủ biết cả.”
Lão Hoàng gọi La Sát chim, “Lão La, ra chào hỏi cái coi.”
La Sát chim vừa mang thi thể vào liền thò đầu ra, vẫy tay với bọn họ, “Chào.”
La bàn trong tay Vu Chúc trẻ tuổi lập tức chỉ về phía La Sát chim.
“Mẹ nó, đúng là quỷ thật.”
Lão Hoàng thầm nghĩ trong lòng, nhưng ngoài miệng thì nói với Vu Chúc: “Lão La ở đây, Thành chủ biết cả, ngươi muốn tố cáo thì cứ tự nhiên.”
Đúng như đã nói, bọn họ, đám thực vật yêu quái rất đoàn kết.
Đừng nói là La Sát chim, cho dù hắn bị phát hiện giấu lão Ngưu, Thành chủ cũng sẽ không làm gì hắn.
Vu Chúc tóc xám cạn lời, hắn quay đầu nhìn Vu Chúc trẻ tuổi.
Vu Chúc trẻ tuổi nhẹ nhàng lắc đầu, ám chỉ không phải hắn.
“Vậy chúng ta vào ăn bữa cơm.” Vu Chúc tóc xám nói.
Lão Hoàng lập tức hiểu ra, đám Vu Chúc này không phải đến bắt quỷ, rõ ràng là nhắm vào lão Ngưu.
Rất có thể là hắn cõng lão Ngưu trên đường về, bị đám Vu Chúc này theo dõi.
Về phần tại sao không phải A Quá…
Lão Hoàng cảm thấy đáp án rất rõ ràng: Với cái mùi thối của A Quá, chắc chắn không ai dám đến gần hắn.
“Vào khách sạn ăn cơm? Được thôi, trả tiền trước đi.” Lão Hoàng nói.
“Ăn cơm phải trả tiền trước?” Vu Chúc tóc xám nhíu mày.
“Đúng thế, đồ ăn ở khách sạn chúng ta vừa quý vừa ngon, sợ các ngươi không có tiền trả thôi.” Lão Hoàng nói.
Hắn hướng về phía Tiểu Nhị và Tiểu Tam đang đứng không xa hô, “Có phải không hả?”
Tiểu Nhị và Tiểu Tam gật đầu, “Đúng, đúng, cha, cơm ở khách sạn này ngon lắm, nhất là món chao ấy.”
Vu Chúc tóc xám dứt khoát nói: “Được! Ta trả tiền.”