Chương 1433 minh chủ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1433 minh chủ
Chương 1433: Minh chủ
“Đại gia, ngươi bảo ai thấp bé hả?” Thảo Nhi nháy mắt, đứng phắt dậy.
Nàng lấy từ trong túi ra một bình sứ, “Cẩn thận ta cho ngươi nếm thử phấn ngứa của ta!”
“Phấn ngứa?” Bát Thần bật cười, “Ngươi tưởng đang đánh nhau kiểu trẻ con chắc?”
“Hừ,” Thảo Nhi không nói thêm lời nào, ném thẳng bình sứ về phía Bát Thần.
Bát Thần tung một đấm, đập vỡ tan tành bình sứ.
Hắn đường đường là một thiên thần, sao có thể để thứ phấn ngứa cỏn con trêu chọc? Thật nực cười!
Lúc này, tiếng nổ cũng dần tan.
Bát Thần đứng lên, hít hà mùi hương trong không khí, “Ừm, mùi vị không tệ, làm phấn ngứa làm gì, ngươi làm hương phấn thì hơn.”
“Ngươi!” Đến lượt Thảo Nhi tức giận.
“Ta không ngứa, thậm chí còn hơi muốn khóc ấy chứ.” Giọng Bát Thần tràn đầy vẻ coi thường.
“Thùng thùng!” Bỗng nhiên sau lưng truyền đến tiếng trống.
Bát Thần khẽ run rẩy, mãi đến khi leo lên mặt đất mới hoàn hồn, “Không đúng, đây là tiếng trống.”
Hắn quay đầu lại, thấy thủ hạ đang đứng trước trống gõ liên hồi.
“Đại gia ngươi!” Bát Thần đứng bật dậy, hai mắt đỏ bừng, nức nở chất vấn, “Ngươi gõ loạn cái gì đấy!”
Tên yêu quái gõ trống dừng tay, ngơ ngác nhìn Bát Thần, “Đại, đại nhân không phải phân phó triệu tập huynh đệ trong thành đến sao?”
Hắn thầm nghĩ bụng, ta gõ trống thì liên quan gì đến việc đại nhân khóc lóc thế này?
“Triệu tập cái rắm, bảo bọn chúng…” Bát Thần nghẹn ngào, “Đi bạo tạc chỗ kia xem xét, bắt hết đám phản nghịch cho ta!”
Thủ hạ lĩnh mệnh, tiếp tục gõ trống, ra lệnh cho yêu quái trong thành nhanh chóng đi tìm kiếm phản nghịch.
Về phần đám người trước mặt, lão hòa thượng thì không gây thương tổn ai, mà đám yêu quái phản bội bỏ trốn cũng chẳng còn bao nhiêu sức chiến đấu, Bát Thần cảm thấy hắn có thể ứng phó được.
Bát Thần vung tay, ra lệnh cho thủ hạ tiếp tục vây quanh bọn họ.
Thủ hạ đứng im tại chỗ, một yêu quái hỏi, “Đại, đại nhân, ngài, ngài sao lại khóc rồi?”
“Ta khóc á?” Bát Thần nghi hoặc, vừa dứt lời thì “Ô ô”, hắn lại kìm lòng không đặng mà khóc lên mấy tiếng.
“Ngài đang khóc đấy ạ.” Đám yêu quái đồng thanh đáp.
Lúc này Bát Thần cũng nhận ra, “Sao, chuyện gì xảy ra vậy? Ô ô ~”
Đám yêu quái lắc đầu.
Ngược lại Thảo Nhi lại lấy ra một cái bình sứ khác, kinh ngạc nói: “Ai nha, ta ném nhầm bình rồi, bình vừa rồi là ‘Bảy ngày khóc’, đây mới là phấn ngứa.”
“Bảy ngày khóc là cái gì?” Bát Thần rưng rưng hai mắt nhìn Thảo Nhi.
“Yên tâm đi.” Thảo Nhi xua tay, “Bảy ngày khóc chỉ là khóc bảy ngày thôi, không có gì trở ngại đâu.”
“Khóc bảy ngày!” Bát Thần giận dữ, “Uy nghiêm của ta đâu, ta… Oa oa…”
Hắn không thể khống chế được mà khóc lớn.
“Ngươi đừng kích động, thuốc này cứ kích động là khóc lớn không thôi đấy.” Thảo Nhi tốt bụng khuyên nhủ.
Du lịch y kinh ngạc nhìn Thảo Nhi, “Lợi hại nha, độc dược này thế mà độc được cả thần!”
“Trùng hợp thôi,” Thảo Nhi khiêm tốn khoát tay, “Bảy ngày khóc tác dụng trực tiếp vào hai mắt, cho nên hắn mới trúng chiêu.”
Hơn nữa, “Bảy ngày khóc” này chỉ là bán thành phẩm, bên trong có thu thập linh thảo ở chỗ cao do tự tay xây mộc, cũng chính là nơi Thảo Nhi phục sinh.
Ban đầu, Thảo Nhi định sau khi xuống núi sẽ phối hợp “Bảy ngày khóc” với các loại độc dược khác để làm thành “Đứt ruột tán”, ai ngờ lại dùng đến ở đây.
“Oa a a, ngươi cái tên lang băm kia, ném cũng ném không đúng, đúng là lang băm!”
Bát Thần khóc đến ruột gan đứt từng khúc, “Bắt hết bọn chúng lại cho ta! Lão tử ghét nhất là lũ lang băm các ngươi!”
“Ách,” Thảo Nhi nghĩ thế nào cũng thấy câu này có chút châm chọc.
Đám yêu quái vừa định động thủ thì “Giết a!”, dưới tường thành vang lên tiếng xung phong.
Đám yêu quái lại dừng bước, hai mặt nhìn nhau: Bọn họ còn chưa động thủ, ai đang hô giết vậy?
Rất nhanh đã có đáp án.
“Phanh”, lại một tiếng nổ lớn, lần này là ở trên bậc thang lên thành, bạo tạc bốc lên khói đặc mù mịt.
Đám yêu quái canh giữ phía dưới chật vật trốn lên, “Đại nhân, Thí, Thí Thần Giả Liên Minh giết lên rồi!”
“Cái gì?” Bát Thần vừa khóc vừa nghi hoặc, “Bọn chúng tự chui đầu vào lưới à?”
Chưa kịp khoác lác thì yêu quái kia đã bị người ta đâm chết bằng một kiếm.
“Thảo Nhi cô nương, chúng ta đến cứu cô đây!” Thạch Kinh Thiên hô lớn một tiếng, nhảy lên, kiếm quang lóe lên hàn mang, đâm thẳng về phía Bát Thần.
“Ô ô ~”
Bát Thần vừa khóc vừa vung bốn quyền, cùng Thạch Kinh Thiên triền đấu.
Thạch Kinh Thiên được người xưng là Kiếm Thần, tự nhiên có chút bản lĩnh, hơn nữa đầu ngón tay hắn đã biến thành kiếm cốt, lĩnh hội được mấy phần kiếm ý của lão Dư, đủ sức đối phó một vị thiên thần làm hộ vệ.
“Ta quen hắn à?” Thảo Nhi nhỏ giọng hỏi tiểu hòa thượng.
“Ừm.” Tiểu hòa thượng gật đầu, “Hắn là minh chủ của Thí Thần Giả Liên Minh, trước đây từng giúp chưởng quỹ đối phó Áp Dữ.”
“Cùng nhau đối phó?” Du lịch y nghi hoặc, “Không phải nói hắn giết Áp Dữ sao?”
Tiểu hòa thượng liếc mắt nhìn, không nói gì.
Việc Thí Thần Giả Liên Minh ra tay giúp Dư Sinh, vốn là có ý đồ mượn cơ hội để nổi danh.
Bọn họ lúc ấy tuy không bỏ ra bao nhiêu sức, nhưng dù sao cũng có một phần công, bởi vậy bọn họ tuyên truyền cái gì, khách sạn cũng ngầm thừa nhận là như vậy.
Trong lúc nói chuyện, Thạch Kinh Thiên lùi lại, đẩy lui đám yêu quái xung quanh, giận dữ nói: “Đánh thì đánh, mẹ nó ngươi khóc khóc mếu mếu là ý gì?”
“Lão, ô ô, lão tử có khóc đâu, ô ô, lão tử trúng, trúng độc.” Bát Thần vừa thút thít vừa nói, chút khí thế cũng không còn.
“Trúng độc?” Thạch Kinh Thiên nghi hoặc, “Vậy là ngươi sắp chết rồi?”
Người sắp chết, khóc lóc một chút cũng không sao.
“Mẹ nó ngươi mới chết ấy!” Bát Thần vừa khóc vừa nói.
“Chưa chết? Vậy ngươi thương tâm cái rắm!” Thạch Kinh Thiên mất kiên nhẫn.
Hắn lại xông lên, đồng thời thúc giục Thảo Nhi, “Thảo Nhi cô nương, các ngươi mau đi đi!”
Bọn họ nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh, đợi yêu quái trong thành gấp rút tiếp viện đến thì sẽ rất khó thoát thân.
“Trốn cái gì mà trốn, giết hắn!” Thảo Nhi nói.
Lần này nàng đến tìm Bát Thần, chính là vì đoạt lại Thần Nông Thành, tái hiện vinh quang năm xưa của Thần Nông Thành.
Tiểu hòa thượng nghe vậy, gật đầu với nàng, ba chân bốn cẳng xông về phía Bát Thần.
Lúc này, Bát Thần đang hai mắt đẫm lệ mông lung chống đỡ kiếm quang của Thạch Kinh Thiên, liếc thấy bóng người dưới chân, liền đạp một cước.
“Phốc phốc!”
Chân Bát Thần lập tức xuất hiện một lỗ thủng.
“A.” Bát Thần đau đớn, khóc càng thương tâm hơn.
“Nhanh, giúp đại nhân ngăn địch!” Đám yêu quái trên tường thành kịp phản ứng, vung đao xông lên.
“Cản bọn chúng lại!” Yêu quái gậy trúc hô lớn một tiếng, dẫn Khâu Phàm Kỷ và những người khác ngăn cản đường đi của đám yêu quái.
Độc Giác Yêu thấy vậy, biết nếu không tự mình ra tay thì sẽ đắc tội cả hai bên.
Thế là, hắn cầm vũ khí dẫn các huynh đệ đi theo sau yêu quái gậy trúc, cùng nhau đấu với đám yêu quái.
Lão hòa thượng bảo vệ Cẩu Đản huynh muội và du lịch y, ban đầu cũng che chở Thảo Nhi, nhưng Thảo Nhi đâu phải là người cần được bảo vệ.
Nàng lấy từ trong túi ra mấy cái bình sứ, giơ chân ném vào đám yêu quái.
“Nhanh lên, ngươi cũng ném đi.” Thảo Nhi đưa cho du lịch y một bình.
“Ta?” Du lịch y khẽ giật mình.
Thảo Nhi không để ý đến hắn, chỉ thấy bình sứ bị đập nát, bột phấn tung tóe, đám yêu quái dính phải không ngừng gãi người, còn không nhịn được cười ha ha.
Yêu quái gậy trúc và đồng bọn nhất thời nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Giết a!”
Lúc này, trên bậc thang lại có một đám người xông lên.
Dẫn đầu là song bào thai kiếm khách đã gặp trên đường phố, phía sau bọn họ là Hỏa Yêu giữ râu quai nón.
“Ha ha, Thảo Nhi cô nương, chúng ta lại gặp mặt rồi, minh chủ có ở đây không?” Hỏa Yêu cười lớn hỏi.
“Minh chủ?” Thảo Nhi chỉ Thạch Kinh Thiên, “Ở đây này.”
Sau khi tiểu hòa thượng và Thạch Kinh Thiên liên thủ, chỉ một lát sau, Bát Thần đã mình đầy thương tích.
Vết kiếm không nhiều, phần lớn đều là do ngón tay của tiểu hòa thượng đâm thủng.
Bây giờ Bát Thần thấy tiểu hòa thượng là sợ mất mật, ngón tay của tên này quá lợi hại, bất luận nghênh đón thế nào cũng có thể đâm ra một cái lỗ.
“Hắn không phải minh chủ, hắn là phó minh chủ.” Hỏa Yêu nói.