Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1415 yêu quái!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 1415 yêu quái!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1415 yêu quái!

Chương 1415: Yêu quái!

Lôi cuốn đề cử:

Con chồn đỡ trái hở phải, lại ăn trọn một quyền của mèo đen, toan xoay người bỏ chạy thì bị Dư Sinh gọi hai con mèo lại.

Chồn ta dùng lá cây che mưa, đối đầu với mèo đen cảnh sát trưởng, cất giọng: “Các ngươi xong đời rồi, huynh đệ của ta đến đây!”

Thấy Hoàng Tiên Nhi mang tà tính, Dư Sinh từ trong miếu trầm giọng hỏi mèo đen cảnh sát trưởng: “Yêu quái?”

“Ở đâu?” Con chồn đang kinh hồn bạt vía giật mình, núp dưới lá cây ngó đông ngó tây.

“Ta hỏi ngươi đấy, chẳng lẽ ta mới là yêu quái?” Dư Sinh nói.

“Ta, yêu quái?” Chồn dùng móng vuốt chỉ vào mình, “Huynh đệ, mắt ngươi có vấn đề à? Ta là chồn!”

Dư Sinh bực mình nói: “Ngươi không phải biết nói tiếng người sao?”

“Thì sao?”

“Thế còn không phải là yêu quái à?”

“Biết nói tiếng người là yêu quái chắc? Ta mà tru lên tiếng sói thì ta là sói chắc?” Chồn cãi, “Đừng tưởng ta không biết ‘yêu quái’ là từ xấu.”

“Ý xấu?”

“Ta bảo ngươi là yêu quái ngươi có vui không?” Chồn hỏi Dư Sinh.

Dư Sinh lắc đầu, “Không vui, ta có phải yêu quái đâu.”

“Ngươi không vui thì ta vui chắc?” Chồn ngửa cổ cãi, “Ta là chồn, chính là chồn, tuyệt đối không phải yêu quái!”

“Ngươi đừng hòng bôi nhọ ta, ngươi mà còn gọi ta là yêu quái, ta… ta xả cho một bãi!” Chồn gằn giọng.

“Được rồi, được rồi, ngươi là chồn.” Dư Sinh vội xua tay, e ngại uy lực của “bãi” kia, không dám cãi cọ nữa, một tay xách một con mèo quay về.

“Ấy, huynh đệ đừng đi, đừng đi mà huynh đệ!” Chồn ở phía sau vẫy gọi Dư Sinh.

“Ai là huynh đệ của ngươi, đừng có mà nhận vơ.” Dư Sinh ngoái đầu lại nói.

“Trong bốn biển đều là anh em.” Chồn đáp, “Câu này là người thường các ngươi nói, còn để ta dạy lại à?”

“Ta có phải tứ hải đâu, ngươi cũng không phải bên trong, sao chúng ta lại là anh em được?” Dư Sinh vặn lại.

Chồn ngớ người, “Lời này lại hiểu như vậy à?”

“Đúng thế, nên chúng ta không phải anh em.” Dư Sinh khẳng định.

“Vậy… vậy cũng được.” Chồn thấy Dư Sinh định đi, vội gọi với theo.

“Làm gì? Đừng tưởng ngươi xả bậy là vô địch thiên hạ.” Dư Sinh lùi về sau miếu nói.

“Yên tâm đi, ta chỉ ‘tế’ khi bị vũ nhục thôi.” Chồn lắc lắc phiến lá cho rớt hạt mưa, tiếp tục che chắn.

“Thế ngươi muốn gì?” Dư Sinh hỏi.

“Ta muốn đến khách sạn ăn cơm, nghe cháu gái ta bảo đồ ăn ở đó không tệ.” Chồn chỉ tay về phía khách sạn.

“Cháu gái ngươi?” Dư Sinh ngạc nhiên, khách sạn có chiêu đãi chồn bao giờ đâu, lại còn là chồn cái.

“Là con bé thích cái gã tiểu nhị ở khách sạn ấy.” Chồn nhắc nhở Dư Sinh, “Lần trước làm ầm ĩ cả lên đấy.”

“À, thì ra là cháu gái ngươi?” Dư Sinh đánh giá nó từ trên xuống dưới, “Vậy ra ngươi làm chú bác thất bại quá, cháu gái ngươi đã hóa thành hình người, còn ngươi vẫn là chồn.”

“Ăn nói hàm hồ, ta là bá phụ của nó.” Chồn cãi, “Lão già kia là anh em của ta, nhưng không phải thân thích gì cho cam, tám đời cũng chẳng tới.”

“Không ngờ bối phận ngươi cũng cao đấy.” Dư Sinh nói.

Chồn định đáp lời, nhưng Dư Sinh lại nói: “Kết quả vẫn chỉ hỗn được đến mức này?”

Chồn đáp: “Đạo vốn vô cùng, tu đạo như nấu món ngon, cần lửa nhỏ liu riu, từ từ mà đến, có gì mà trước sau.”

“Nhưng ngươi đúng là chậm thật.” Dư Sinh nói.

Chồn bực mình: “Có ai bảo ngươi là cái đồ đáng ghét chưa?”

“Chưa ai nói cả.” Dư Sinh đáp.

“Giờ thì có rồi đấy.” Chồn nói, “Ngươi đáng ghét chết đi được, cái ấm nào mở thì đừng có nhắc lại.”

“Ngươi còn không phải là người.” Dư Sinh nói, “Mà ấm nhà ngươi mở rồi à?”

Chồn lại ngớ người, có chút không tiếp nổi, nói câu kia chẳng phải là không được nhắc đến ấm nữa sao?

“Cái này không quan trọng.” Chồn nói, “Giờ ta muốn qua đó ăn cơm, ngươi chờ ta một chút.”

“Ta chờ ngươi làm gì?” Dư Sinh không hiểu.

Chồn giải thích: “Ngươi thấy ta mà không hoảng hốt, đủ thấy là người có tiềm năng, lát nữa giúp ta trấn an đám người trong khách sạn, ta sợ bọn họ bị ta dọa cho sợ.”

“Sợ cái rắm.” Dư Sinh nhấc nhấc hai con mèo trong tay, “Ngươi nghĩ xem rốt cuộc ai sợ ai?”

Chồn phiền muộn, mới ra đời đã gặp phải cái tên cứng đầu như thế, một chút mặt mũi cũng không nể.

Thấy nó im lặng, Dư Sinh nói: “Mà ngươi dám bước tới đây không? Chẳng lẽ không biết cái Kiếm Nang này lợi hại thế nào à?”

Chồn đáp: “Biết chứ, nhưng tay ta chưa từng dính máu ai.”

“Thật không?”

“Thật, gà ta còn chưa trộm bao giờ.” Chồn vừa nói xong liền có chút do dự, “À mà, ăn gà đồng bọn trộm thì không tính chứ?”

Dư Sinh nhún vai: “Ta cũng không biết, có gan thì ngươi cứ thử xem.”

Chồn chần chừ một chút, “Thử thì thử.” Nó hướng về phía trước đi thẳng đến chân miếu mới dừng lại.

Nó ngẩng đầu nhìn Kiếm Nang, cẩn thận từng li từng tí đưa một chân ra, thấy Kiếm Nang không phản ứng gì thì lại bước thêm một bước.

“Ấy.” Dư Sinh bỗng nhiên lên tiếng, dọa chồn giật mình nhảy lùi về sau.

“Đại gia nhà ngươi, cẩn thận ta tìm huynh đệ trộm gà nhà ngươi.” Thấy rõ là Dư Sinh trêu, chồn chửi ầm lên.

Tiểu Bạch Hồ “vèo” một cái từ bụi cỏ bên cầu chui ra, thả con thỏ rừng xuống rồi nhe răng trợn mắt với chồn.

“Đại gia nhà ngươi, dám trộm gà nhà ta, ngươi chán sống rồi à?” Dư Sinh chỉ vào Tiểu Bạch Hồ, “Đây là lão đại đứng đầu đám gà vịt ngỗng nhà ta đấy.”

Mèo còn không địch lại, huống chi là một con hồ ly.

Cho dù trong tứ đại môn, Hoàng môn cũng xếp sau Hồ môn, quả nhiên là không thể chọc vào.

“Chỉ đùa thôi mà.” Chồn vội xuống nước, “Có điều chuyện này là ngươi không quân tử.”

Dư Sinh nói: “Ta chỉ muốn hỏi xem ngươi có tiền không thôi, chứ không phải không công mạo hiểm.”

“Yên tâm đi, ta là lão giang hồ, đã sớm chuẩn bị rồi.” Chồn nói xong liền bảo Dư Sinh đuổi Tiểu Bạch Hồ ra xa một chút.

Dư Sinh bảo Tiểu Bạch Hồ về khách sạn trước.

Chồn lại cẩn thận bước từng bước, lúc này Kiếm Nang không gió mà tự động, khiến chồn không khỏi khẽ run rẩy.

May mắn Kiếm Nang chỉ động khẽ, chồn nín thở hồi lâu mới hoàn hồn.

Nó nhấc nốt chân còn lại qua, “Cám ơn trời đất, vì miếng ăn mà ta khổ quá.”

Thấy Dư Sinh đứng cách nó rất xa, chồn nói: “Tránh xa thế làm gì, ta có ăn thịt ngươi đâu.”

Dư Sinh đứng cạnh Thanh dì, “Ta sợ ngươi xả vào người ta.”

“Ta tùy tiện không dùng đến tuyệt chiêu đâu, mà này, ngươi thấy ta giống người không?” Chồn ngẩng đầu hỏi Dư Sinh.

“Không giống.” Dư Sinh đáp.

Đây là đang ám chỉ, Dư Sinh tuyệt đối không chiều theo ý nó.

“Ngươi nhìn kỹ lại xem.” Chồn đứng thẳng người, hai tròng mắt đen láy trừng mắt Dư Sinh.

“Vẫn không giống.” Dư Sinh khẳng định.

“Nói một câu giống thì ngươi chết à?” Chồn bực mình.

“Nói không giống thì ngươi chết à?” Dư Sinh vặn lại.

Chồn vỗ vỗ trán, “Trách ta, ra đường không xem hoàng lịch, gặp phải cái tên chồn ghét như ngươi.”

“Chồn cũng xem hoàng lịch à?” Dư Sinh hỏi, hoàng lịch vốn từ Trung Nguyên truyền ra, sau được các thành trì ở Đại Hoang sử dụng.

“Chồn cũng có lịch pháp riêng, gọi là Hoàng lịch.” Chồn đáp, “Hoàng lịch của chúng ta chuẩn hơn của các ngươi nhiều.”

Nó lại hỏi Thanh dì đang che ô giấy dầu bên cạnh, “Vị cô nương này, cô thấy ta…”

“Không giống.” Thanh dì đáp gọn lỏn.

“Hôm nay không phải ngày lành, ta không nên ra ngoài mới phải.” Chồn than thở.

“Hôm nào đến cũng thế thôi, kiểu gì ngươi cũng gặp phải ta.” Dư Sinh nói.

“Vì sao, ngươi là âm hồn à?” Chồn hỏi.

“Ăn nói kiểu gì đấy, đừng để ta tìm thấy mả tổ nhà ngươi, nếu không ta đạp cho ba đạp.” Dư Sinh tức giận nói.

“Còn nữa, ta là chưởng quỹ kiêm đầu bếp của khách sạn, không gặp ta thì ngươi định uống gió à?”

(P/s: Đoạn cuối “Nhanh nhất, không pop-up đọc mời.” mình xin phép bỏ vì nó không liên quan đến nội dung truyện.)

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1415 yêu quái!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
bìa truyện
[Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
Chương 200 Ngu Tố Cẩm thật nóng lòng 22/12/2025
Chương 199 Đây chính là Ngự Long Thuật của nàng 22/12/2025
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz