Chương 14 cùng kỳ cả đời
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 14 cùng kỳ cả đời
Chương 14: Cùng Kỳ cả đời
Chiếc ô giấy dầu lập tức rung động như chảo dầu sôi, trên dưới nhộn nhạo.
“Ngươi muốn làm gì?” “Chạy mau!” “Trượt trâu đực, trượt trâu đực…” Câu cuối cùng là giọng của con quỷ lưỡi dài, cái lưỡi vểnh lên không nổi.
Dư Sinh lập tức dừng lại, tay nắm lấy một vật ướt sũng, mềm mềm, trong lòng thầm nghĩ: “Thứ gì đây, chẳng lẽ ta lại giở trò lưu manh rồi?”
Hắn níu lấy vật mềm kia không buông, lôi ra ngoài mới phát hiện mình đang nắm lấy đầu lưỡi dài của ả.
“Ngượng ngùng, ngượng ngùng.” Dư Sinh buông đầu lưỡi ra, lau tay vào khăn.
Quỷ lưỡi dài xoay người bỏ chạy, nhưng Dư Sinh tay mắt lanh lẹ đã kịp túm lấy đầu lưỡi, thắt nút vào thành ghế.
“A, a!” Quỷ lưỡi dài le lưỡi định tránh ra, nhưng lực bất tòng tâm.
“Buông ra, buông ra!” Quỷ lưỡi dài xông lên hù dọa Dư Sinh, nhưng bị hắn ấn chặt xuống ghế.
“Ta hỏi ngươi, ngươi thành thật trả lời, trả lời khiến ta hài lòng, ta sẽ thả ngươi đi.” Dư Sinh bất giác cũng bắt chước giọng điệu của ả.
“Thật không?” Quỷ lưỡi dài ngập ngừng, thấy Dư Sinh gật đầu mới yên tĩnh ngồi xuống.
“Ngươi chết như thế nào?”
Quỷ lưỡi dài trợn mắt nhìn Dư Sinh một cái, vung vẩy đầu lưỡi, nhưng động tác soái khí kia bị cái ghế cản lại, thế là ả u oán nói: “Ngươi hỏi đâu không đâu.”
“Khụ khụ.” Bị khinh bỉ, Dư Sinh có chút xấu hổ, vội mượn rượu che giấu.
Quỷ lưỡi dài nhìn chén rượu có chút thèm thuồng: “Cho ta uống với.”
Dư Sinh kinh ngạc: “Ngươi có thể uống rượu à?”
Quỷ lưỡi dài kỳ quái: “Sao ta lại không thể uống? Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng coi thường bọn ta, lũ quỷ lưỡi dài.”
“Được, được, được.” Dư Sinh hơi mệt, phải đoán ý ả mà nghe. Hắn rót cho ả một chén rượu, rồi cởi trói cho đầu lưỡi.
Quỷ lưỡi dài cũng không chạy, có vẻ khát lắm, ả nốc ừng ực như uống nước, cái lưỡi dài quấn quanh chén rượu, hất lên đưa vào miệng.
“Ta lạy hồn.” Dư Sinh lau mặt, toàn rượu.
“Ngượng ngùng ha.” Quỷ lưỡi dài ngượng ngùng nói.
Dư Sinh muốn mau chóng kết thúc cuộc đối thoại: “Vì sao ngươi không đi luân hồi?”
Dư Sinh thế mà thấy quỷ lưỡi dài có chút xấu hổ: “Không có chỗ sao?”
Dư Sinh gật đầu: “Nếu không ta lại nhét ngươi trở về.”
“Có, có, có chỗ.” Quỷ lưỡi dài vội nói.
Sau đó, dưới cái lưỡi vểnh không nổi của ả, Dư Sinh đoán được bảy tám phần, rồi bật cười.
Con quỷ lưỡi dài này vì giận dỗi chồng mà nhất thời nghĩ quẩn, thắt cổ tự vẫn.
Nhưng khi ngạt thở, vì còn lưu luyến thế gian, ả lại hối hận.
Khổ nỗi ghế đã bị đá đổ, ả chỉ có thể chết trong vô hạn hối hận.
Sau khi chết, vì chết oan, lưu luyến nhân thế, ả cự tuyệt luân hồi, ở lại thế gian.
Chỉ là ả chưa kịp tu luyện ra quỷ lực thì đã bị Vu Chúc vây khốn, trở thành c·ông cụ đuổi quỷ của hắn.
“Hiện tại thế nào, ngươi chuẩn bị tiếp tục ở lại nhân thế, hay là chọn luân hồi?” Dư Sinh hỏi.
“Luân hồi.” Quỷ lưỡi dài nói với Dư Sinh, tu luyện ra quỷ lực cần chấp niệm quá lớn.
Ả không có chấp niệm đó, tiếp tục ở lại thế gian cũng sẽ sớm bị động luân hồi, hơn nữa còn có nguy cơ bị Vu Chúc vây khốn.
Chi bằng bây giờ đi luôn.
“Bây giờ ngươi có thể đi.” Dư Sinh nói.
“Thật không?” Quỷ lưỡi dài mở to hai mắt.
Dư Sinh gật đầu.
“Thế nhưng ta muốn uống hết chén rượu này.” Quỷ lưỡi dài nhăn nhó nói.
Dư Sinh vội tránh ra: “Ngươi uống đi, ngươi uống đi.”
Đầu lưỡi quỷ lưỡi dài ɭϊếʍ láp trong chén rượu, giữa những bọt nước bắn ra, chậm rãi hóa thành những hạt ánh sáng trắng noãn.
Những hạt ánh sáng này lại tạo thành một nữ tử thanh tú, rồi chậm rãi tan đi.
“Tạ ơn.” Một giọng nói rõ ràng, mềm mại vang lên nhẹ nhàng bên tai Dư Sinh.
Khi hạt ánh sáng biến mất, giọng hệ thống lạnh như băng hợp thời vang lên:
“Sinh mệnh quá đẹp, xin đừng nên xem thường từ bỏ. Túc chủ thành c·ông cứu trợ quỷ lưỡi dài bị nhốt, ban thưởng mười điểm c·ông đức.”
Dư Sinh khẽ thở ra, làm trưởng quỷ lưỡi, cũng vì mình kiếm được điểm c·ông đức.
Hắn đưa tay từ trong ô lại bắt ra một con quỷ, chính là con quỷ tóc dài đã va chạm với thiên sư hôm nọ.
Dư Sinh đem tóc của hắn buộc vào ghế, sau một hồi hai người mới ôn hòa nhã nhặn ngồi xuống uống rượu tán gẫu.
Quỷ tóc dài ở lại thế gian là để tìm kiếm một con quỷ, một con nữ quỷ, một con nữ quỷ từng là vợ hắn.
Quỷ tóc dài khi còn sống là một vũ phu, vì áp tiêu mà rời xa người vợ mới cưới, đến Câu Long thành, nhưng trên đường tắt qua Khuê Sơn thì gặp phải hung thú Cùng Kỳ tập kích.
Bọn họ may mắn trốn thoát, nhưng khi đến Câu Long thành, đội ngũ trăm người chỉ còn lại mười mấy người.
Đường về lại hiểm trở, những đồng bạn may mắn sống sót của quỷ tóc dài quyết định không trở về Dương Châu thành nữa.
Quỷ tóc dài nhớ nhà sốt ruột, khăng khăng đòi về.
Nhưng hung thú Cùng Kỳ là thứ kiếm tiên bình thường cũng đ·ánh không lại, có nó chắn đường, quỷ tóc dài hỏi khắp Câu Long thành, ai cũng không dám đến Dương Châu thành.
Quỷ tóc dài chỉ có thể ở lại Câu Long thành, kỳ vọng Cùng Kỳ rời đi, hoặc mong có đội ngũ gan lớn nào đó tiến về Dương Châu hoặc các thành thị lân cận.
Sự chờ đợi này kéo dài ròng rã mười năm, đến khi quỷ tóc dài bước vào tuổi trung niên, cuối cùng hắn cũng nghe được tin Cùng Kỳ đã rời đi.
Thế là hắn mừng rỡ đi theo đội thương nhân đầu tiên rời Câu Long thành hướng đông nam, đến Cô Tô thành.
Trải qua ngàn khó vạn hiểm đến Cô Tô thành, rồi từ Cô Tô thành trở về Dương Châu thành, hắn mất cả năm trời, cuối cùng cũng trở lại cố thổ.
Khi tiến vào Dương Châu thành, trời đã tối, hắn đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, tâ·m “phù phù, phù phù” nhảy loạn.
Khi đi dọc theo con đường quen thuộc đến trước cửa nhà, hắn phát hiện cỏ dại mọc um tùm trước cửa, giống như đã bị bỏ hoang từ lâu.
Cũng may, trong phòng trên cửa sổ vẫn le lói ánh đèn.
Hắn vội vàng đẩy cửa bước vào, thấy vợ đang ghé vào bên ánh nến buồn ngủ, trên bàn bày biện đồ thêu dệt.
Vợ hắn nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, khi phát hiện là hắn thì không khỏi bất ngờ cười nói: “Ngươi về rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy kỳ lạ, cứ ngỡ mình đang mơ, bởi vì mười năm trôi qua, dung mạo và giọng nói của vợ hắn không hề thay đổi.
Nhưng hắn không để ý đến những suy nghĩ đó, kéo vợ muốn kể cho nhau nghe những nỗi niềm, nhưng vợ hắn lại khăng khăng đứng dậy nấu cho hắn một bữa cơm.
Toàn là những món hắn thích ăn nhất.
Lúc ấy hắn cũng đói thật, trong khi ăn như hổ đói, hắn ngẩng đầu lên thấy vợ ngơ ngác nhìn mình.
Hắn nói: “Nàng cũng ăn đi.”
Vợ hắn lắc đầu, khuyên hắn ăn nhiều vào: “Sau này muốn ăn nữa sẽ khó lắm.”
Lúc ấy hắn không hiểu, chỉ một mực an ủi vợ, nói rằng sau khi trở về sẽ không đi đâu nữa, sẽ một mực ở bên cạnh nàng.
Vợ hắn gật gật đầu, cười đáp ứng, sau khi hắn ăn xong bữa cơm, nàng lại trải giường chiếu cho hắn, khuyên hắn lên giường nghỉ ngơi.
Lúc ấy hắn mệt mỏi lắm, thế là nghe lời nằm xuống giường. Vợ hắn nằm bên cạnh, lặng lẽ nhìn hắn.
Hắn kể ra những áy náy, chờ đợi, tưởng niệm và những vất vả trên đường đi.
Vợ hắn kể về những chuyện sau khi hắn rời đi.
Nói chuyện, hắn dần dần chìm vào giấc ngủ say.
Buổi sáng, khi mặt trời lên cao, hắn mới chậm rãi tỉnh lại.
Khi mở mắt ra, hắn kinh ngạc phát hiện căn phòng không còn sạch sẽ như hôm qua, khắp nơi là mạng nhện, đã lâu không có người ở.
Khi ngồi dậy, hắn lại thấy mình đang nằm trên tấm ván gỗ mục nát.
Hắn thấp thỏm quay người nhìn vợ, mới phát hiện bên cạnh không có ai.
Hết thảy những chuyện hôm qua, phảng phất như một giấc mộng.
Cho đến khi hắn nhìn thấy trên bàn bày biện bát đũa chưa kịp dọn dẹp từ tối qua, hắn mới vững tin hết thảy những chuyện tối qua là thật.
Hắn có một dự cảm không lành, kinh hoảng chạy ra khỏi phòng, đứng bên đường, rơi nước mắt nhìn bức tường đổ nát quen thuộc mà xa lạ trước mắt.
Vừa vặn có một người hàng xóm cũ đi ngang qua, nhận ra hắn.
Dưới sự truy vấn của hắn, người hàng xóm thở dài kể lại những chuyện sau khi hắn rời đi.