Chương 1395 Chươngc ăn cho chó mặn chết
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1395 Chươngc ăn cho chó mặn chết
Chương 1395: Cơm cho chó mặn chết
“Tên hay đấy.” Giác Long tin nói.
Hắn nới lỏng nắm đấm một chút: “Trên thân kiếm, ta không phải đối thủ của ngươi. Nhưng bây giờ thì khác…”
Giác Long tin cười tà mị: “Ngươi chuẩn bị sẵn sàng để xuống mồ chưa?”
Vừa dứt lời, Giác Long tin bước lên trước một bước, cánh tay hắn hóa thành long trảo, xé rách không khí, phát ra tiếng nổ lớn, đánh thẳng về phía Kiếm Bình Sinh.
Thái Hư thành chủ thấy một quyền này khí thế hung hăng, liền tiến lên một bước, phất trần khẽ động, hóa thành một nắm đấm cực lớn, định ngăn cản.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào, long trảo mang theo cương phong đã biến phất trần thành tro bụi, thổi thẳng vào mặt Thái Hư thành chủ và Kiếm Bình Sinh.
Kiếm Bình Sinh nhắm mắt, kéo Thái Hư thành chủ lui về phía sau, đồng thời tay bóp ra một đạo kiếm quyết.
Nhất thời trong không khí xuất hiện một đạo gợn sóng, như kiếm, ý đồ ngăn trở long trảo.
Nhưng đó chỉ là châu chấu đá xe, kiếm ảnh trong khoảnh khắc vỡ vụn, thế như chẻ tre đánh thẳng vào Kiếm Bình Sinh.
Trên đài cao, Dư Sinh vốn định ra tay, nhưng thân thể lại bị khốn long tác trói buộc chặt.
Ngay khi long trảo sắp đánh trúng Kiếm Bình Sinh, “Phốc”, một đoàn sương đỏ từ bên trái phun ra, là Tửu Kiếm Tiên ra tay.
Trong miệng hắn không có rượu, nên cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm huyết thủy hóa thành kiếm khí, đâm về phía long trảo.
“Hừ!” Giác Long tin lắc mạnh nắm đấm, huyết thủy hóa thành kiếm khí trong khoảnh khắc cũng bị chấn nát.
Có điều, bị Tửu Kiếm Tiên chặn lại, nắm đấm của Giác Long tin bị tiêu hao bớt lực, khi đánh vào người Kiếm Bình Sinh đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, Kiếm Bình Sinh chỉ chật vật ngã ra ngoài.
Giác Long tin thu hồi long trảo, đứng tại chỗ cười nói: “Thống khoái, vẫn là đao thật thương thật đánh nhau đã hơn, trước kia ta không nghĩ tới đấy.”
Sắc mặt các tiên nhân lại không được tốt cho lắm.
Tuy nói thân thể và tinh thần của bọn họ hiện tại không tốt, nhưng ba người ra tay vẫn bị đánh không có sức hoàn thủ, đủ thấy sự chênh lệch quá lớn.
“Được rồi, bổn thiếu chủ chơi chán rồi, các ngươi cũng nên dừng tay.”
Lúc này Dư Sinh lên tiếng: “Đã đến lúc để các ngươi biết sự lợi hại của Dư gia gia rồi.”
Những tiên nhân này cam nguyện vì hắn lưu lại, châu chấu đá xe, mục đích khiêm tốn tới đây của hắn đã đạt được.
“Cái gì?” Giác Long Lão đại quay đầu, không hiểu nhìn Dư Sinh.
Giác Long tin đang định động thủ phía dưới cũng quay đầu nhìn hắn.
Dư Sinh giơ tay lên, muốn sờ tay vào ngực lấy Chúc Âm lân phiến ra, nhưng hai tay bị xích sắt trói, không thể với tới.
Hắn thử mấy tư thế khác, đều không được.
“Hừ.” Giác Long Lão đại cười lạnh: “Dư minh chủ chẳng lẽ không biết? Khốn long tác này chỉ có chìa khóa mới mở được.”
“Ta có mở đâu.” Dư Sinh không vui nói.
“Vậy ngươi làm trò gì?” Giác Long Lão đại bực bội, không thoát khốn thì làm sao để bọn họ biết sự lợi hại của hắn.
“Ta chỉ là muốn cho các ngươi nhìn một vật.” Dư Sinh bất đắc dĩ xoay người, để Thanh dì lấy từ trong ngực hắn.
“Thứ gì?”
“Hừ hừ, nói ra sợ hù chết các ngươi.” Dư Sinh nói.
Trong lúc Thanh dì đưa tay vào ngực hắn, hắn liếc nhìn bốn phía, bá khí nói: “Các ngươi lũ yêu quái kia, chờ mà cúng bái Đông Hoang Vương tương lai của các ngươi đi!”
Anh tuấn chưa được ba giây, Thanh dì sờ đến điểm lồi trên nửa người trên bên trái của hắn.
“Ái da.” Dư Sinh nhịn không được cười: “Không phải, Tiểu dì, bây giờ không phải lúc dì trả thù hay trêu chọc ta.”
“Ai thèm trêu ngươi.” Thanh dì liếc mắt, đưa tay sang chỗ khác, trước khi tìm thấy lân phiến thì sờ được một trang giấy.
Cảm giác của tờ giấy này quá quen thuộc với Thanh dì.
Nàng lập tức rút ra, hỏi Dư Sinh: “Đây là cái gì?”
Dư Sinh trông thấy tờ giấy kia cũng thấy quen thuộc, trong lòng hơi hồi hộp, hỏng rồi, giấu tiền riêng bao nhiêu ngày nay, bị lục soát mất.
Mấu chốt là chính hắn chủ động giao ra.
Dư Sinh vừa ảo não vừa hối hận, ruột gan đều xanh mét.
Nhưng hiện tại quan trọng nhất là ứng phó với Thanh dì.
Bởi vì Phú Nan, Diệp Tử Cao bọn họ đã cười trên nỗi đau của người khác, chờ xem trò hay của Dư Sinh.
“Cái đó… đây là ta tặng dì kinh hỉ, dì tin không?” Dư Sinh cẩn thận từng li từng tí nói.
“Kinh hỉ?” Thanh dì mở tờ ngân phiếu ra, nhìn thấy số lượng bên trên thì mặt mày hớn hở.
Dư Sinh yên tâm: “Đúng, kinh hỉ, dù sao bây giờ dì cũng là Vương phi của Đông Hoang, cũng chính là vương hậu, chúng ta phải ăn mừng chứ?”
Thanh dì gật đầu: “Cũng nên ăn mừng.”
Nàng bỏ ngân phiếu vào túi mình: “Chờ ngươi trở thành Đông Hoang Vương, chúng ta cũng phải chúc mừng.”
“Ta…” Dư Sinh muốn khóc, đây chẳng phải là tự vác đá đè chân mình sao.
Bọn họ liếc mắt đưa tình ở đó, Giác Long bốn huynh đệ ở bên kia mất kiên nhẫn: “Các ngươi làm trò gì vậy?”
Bọn chúng vốn còn đề phòng, cho rằng Dư Sinh còn có hậu chiêu gì.
Dù sao, Đông Hoang Vương pháp bảo vẫn còn một ít, ví dụ như chiêu từng giết chết Băng Di.
Không ngờ cuối cùng lại xem bọn họ tú ân ái, chẳng lẽ muốn chọc tức bọn chúng chết?
“Gấp gì, các ngươi sẽ sớm biết thôi.”
Dư Sinh không vui nói: “Bây giờ là cho các ngươi thời gian chuẩn bị sẵn sàng, đừng để lát nữa bị hù chết.”
Thanh dì lúc này tiếp tục đưa tay vào ngực.
Dư Sinh muốn lùi lại một bước, nhưng nghĩ đến tất cả tích cóp của hắn đã bị vơ vét sạch, trong ngực không còn gì, nên đứng vững.
“Hù chết?” Giác Long tin khoanh tay trước ngực, không để ý đến Kiếm Bình Sinh nữa, mà chế giễu: “Ngươi cho rằng chúng ta dễ bị dọa vậy sao? Đừng nói móc ra một vật, ngươi móc mẹ ngươi ra đây, chúng ta…”
Giác Long tin nói đến đây thì ngừng lại.
Nhỡ đâu thật móc mẹ Dư Sinh ra, bọn chúng thật sự có khả năng bị hù chết.
“Mẹ ta ở trong ngực ta, móc thế nào được?” Dư Sinh châm chọc.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Thanh dì lại móc ra không ít thứ, có nhật ký của Dư Sinh, còn có một tờ giấy gấp đôi.
Thanh dì hiếu kỳ, đang định mở ra thì Dư Sinh ngăn lại: “Chậm, khoan đã! Tìm vật kia quan trọng hơn!”
Thanh dì thấy hắn kích động, trong lòng càng nghi ngờ, tay trái dò xét trong ngực Dư Sinh, đồng thời tay kia mở tờ giấy ra.
Một đầu Tiểu Bạch Trư xuất hiện trước mặt nàng, bên cạnh Tiểu Bạch Trư còn có một đầu tiểu hoa heo.
Bọn chúng đang làm một chút chuyện liên quan tới sinh mệnh, liên quan tới tương lai, liên quan tới tình yêu, liên quan đến phong hoa tuyết nguyệt.
“Phi.” Thanh dì lập tức gấp tờ giấy lại, trừng Dư Sinh.
“Thường học tập khả năng thường đề cao.” Dư Sinh nghiêm trang nói: “Học tập khiến ta vui vẻ.”
Thanh dì liếc mắt, tiếp tục tìm kiếm.
“Ai, các ngươi xong chưa vậy?” Giác Long tin mất kiên nhẫn nói.
Đúng lúc này, “Tìm thấy rồi!” Thanh dì rụt tay về, ngón trỏ và ngón giữa nắm lấy lân phiến xanh lục.
“Thế nào, có sợ không?” Dư Sinh kiêu ngạo nói.
“Chúng ta sợ lắm!” Giác Long tin ra vẻ hoảng sợ, rồi chế giễu: “Đây là cái gì?”
“Không biết là cái gì, ngươi sợ cái đầu quỷ nhà ngươi ấy.” Dư Sinh khinh bỉ hắn.
“Ngươi…”
Giác Long tin vừa định nổi giận thì Dư Sinh nói: “Đây là Chúc Âm lân phiến!”
“Cái, cái gì?!” Giác Long nhóm kinh nghi bất định, đám ngư yêu phía sau cũng bối rối.
“Nói thật cho các ngươi biết.” Dư Sinh nhảy nhót đi ra giữa: “Chúc Âm đã bị ta bắt rồi!”