Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1387 lá mặt lá trái

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 1387 lá mặt lá trái
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1387 lá mặt lá trái

Chương 1387: Lật Mặt Như Lật Bánh Tráng

Nghe Diệp Tử Cao chê mình đần, Dư Sinh không vui.

“Ngươi nhìn người ta vẽ rồng của Diệp công kia đi, rồi lại nhìn ngươi xem.” Dư Sinh khinh thường, “Ngươi còn không thấy ngại chê ta đần.”

Phú Nan đồng tình: “Đúng đấy, người ta thì lừa tiền lừa sắc, còn ngươi thì sao?”

“Bị lừa cả tiền lẫn sắc.” Hồ Mẫu Viễn nói thêm vào.

“Ai chà, nói vậy mới thấy.” Thanh dì phát hiện ra bí mật gì đó, “Hóa ra Hắc Nữu thông minh nhất.”

“Có lý.” Đám người gật gù.

Đang nói chuyện thì Tiểu Bạch Long hùng hổ giết trở lại, giận dữ quát: “Tốt lắm, các ngươi dám lừa bịp bọn ta!”

Dư Sinh vô tội chớp mắt: “Ngươi nói vậy oan cho bọn ta quá, bọn ta chỉ là đưa ra đề nghị thôi mà.”

Ly Long sợ Tiểu Bạch Long bị bọn họ xỏ mũi, liền nói: “Đừng nhiều lời với bọn chúng, mau giao Ly Long chi châu ra đây, nếu không thì đừng ai mong sống!”

“Các ngươi vừa nói sẽ tha cho bọn ta bất tử mà.” Thanh dì điềm đạm đáng yêu nháy mắt.

Chu Cửu Phượng đứng bên cạnh nhìn mà thấy thành chủ càng ngày càng trẻ con, đều là do thằng nhãi Dư Sinh này làm hư cả.

Tiểu Bạch Long sững sờ một chút, có chút khó xử: “Ta đúng là đã nói vậy.”

“Vậy thì tha cho các ngươi bất tử, nhưng con Côn Bằng này, hôm nay ta nhất định phải cho nó biết cái giá phải trả vì dám trộm Ly Long chi châu của ta!” Ly Long giận dữ nói.

Dứt lời, để tăng thêm thanh thế, hắn không quên ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng.

Mây vừa bay tới đã bị hắn thổi tan hết.

“Ghê, mau dừng lại đi, mấy ngày không đánh răng, thúi chết đi được.” Dư Sinh phẩy phẩy tay trước mũi, “Hay là ta đưa ngươi một bộ dụng cụ đánh răng nhé?”

Ly Long ban đầu có chút xấu hổ, nghe vậy thì nghiêng đầu hỏi: “Được thôi.”

“Nhưng phải trả tiền.”

“Bao nhiêu?”

“100 xâu.” Dư Sinh đáp.

Ly Long vừa định đồng ý thì Tiểu Bạch Long đã khó chịu nói: “Này này, ngươi lại bị hắn dắt mũi rồi!”

“Ngươi là không nỡ trả tiền chứ gì!” Ly Long lẩm bẩm, bị Tiểu Bạch Long trừng cho một cái liền quay sang rống to với Dư Sinh: “Trả Ly Long chi châu cho ta!”

“Ối chà, cái mùi vị này.” Dư Sinh kéo Thanh dì ra phía sau che chắn.

“Có phải là không trả đâu mà ngươi la lối cái gì.” Hắn nói, “Ta đã bảo rồi, ta bang lý bất bang thân.”

“Được, ta ngược lại muốn xem ngươi làm sao mà giữ vững công đạo.” Tiểu Bạch Long nói, “Đến đây, hắn trộm châu của bọn ta, ngươi nói xem, phải làm gì?”

“Ừm.” Dư Sinh trầm ngâm một chút rồi nói: “Bang lý bất bang thân, nó trộm thì cứ trộm đi.”

Trong không khí nhất thời tĩnh lặng như tờ.

Một lát sau, Tiểu Bạch Long nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ như ngươi! Không nói không rằng, lão Hắc, động thủ!”

Ly Long hạ thấp thân thể, định xông lên đánh cho cá ướp muối một trận.

“Chậm đã!” Dư Sinh hét lớn một tiếng, khiến Ly Long khựng lại.

“Các ngươi phải nói rõ ràng ra, ta làm sao mà mặt dày vô sỉ?” Dư Sinh chất vấn bọn họ.

Thanh dì và những người khác nhìn Dư Sinh, lại có thêm một bậc nhận thức mới về sự mặt dày của hắn.

“Đã nói là bang lý bất bang thân rồi còn gì!” Tiểu Bạch Long giận dữ nói.

“Lời này… Ta là con trai của Đông Hoang Vương, lại còn mang trong mình một nửa dòng máu long tộc, xét về quan hệ thì đương nhiên là thân với các ngươi hơn.” Dư Sinh ngẩng đầu nhìn bọn họ, “Ta mà giúp ngươi thì chẳng phải là giúp người thân hay sao, nên ta mới phải giúp hắn.”

Hai con rồng khẽ giật mình.

“Nghe có lý đấy chứ.” Ly Long gật đầu, “Ta bị thuyết phục rồi, chúng ta về thôi.”

“Về cái đầu em ngươi ấy!” Tiểu Bạch Long từ sau lưng lấy ra một cây chày gỗ, giáng thẳng một gậy vào ót Ly Long.

“Coi như chúng ta là người thân đi, cái thằng này trộm long châu, có lý ở chỗ nào?” Tiểu Bạch Long nổi giận đùng đùng, nước bọt văng tung tóe.

“Đừng nói là con trai Đông Hoang Vương, ngay cả Đông Hoang Vương đến…” Tiểu Bạch Long ngập ngừng, rồi nói tiếp: “Đông Hoang Vương đến mà ngươi nói cũng có lý thì bọn ta dù không phải là người hiểu chuyện, nhưng vẫn là những con rồng biết lẽ phải, ngươi thuyết phục được bọn ta rồi, đi!”

Hai con rồng quay người bỏ đi nhanh chóng.

“Trở về!” Dư Sinh gọi với theo.

Hai con rồng dừng bước, không tình nguyện quay đầu lại: “Đã, đã nói là ngươi có lý rồi, còn, còn chuyện gì nữa?”

“Đừng có giả ngây giả ngô với ta.” Dư Sinh nói.

Hai con rồng nhìn nhau một chút: “Bọn ta giả vờ á? Bọn ta giả vờ cái gì, ngài thật biết đùa.”

Dư Sinh lười đôi co với chúng, trực tiếp hỏi Ly Long: “Ta nghe nói ngươi cùng Chúc Âm còn tuyên dương khắp nơi là muốn tìm ta tính sổ?”

Đây là chuyện Trần Hương đã kể cho hắn trước đó.

“Tung tin đồn nhảm, chỉ là tung tin đồn nhảm thôi.” Ly Long nghĩa chính ngôn từ, “Thiếu chủ, ngài đừng nghe bọn họ nói bậy. Ta là bị thanh danh làm mệt mỏi, bọn họ thừa cơ hãm hại ta. Ai, không bị tung tin đồn nhảm thì không phải là rồng nổi tiếng, không bị đố kỵ thì không phải là rồng tốt.”

“Bớt xạo! Tìm ta tính sổ, đoạt lại Ly Long chi châu, những lời chắc như đinh đóng cột đó cũng là người khác tung tin đồn nhảm à?” Dư Sinh lạnh giọng nói.

Ly Long thấy không thể chối cãi được nữa, chỉ có thể gật đầu: “Đúng, đúng là ta nói.”

“Ta cũng là vì Thiếu chủ ngài thôi. Ta đây là lật mặt như lật bánh tráng. Bên ngoài thì lĩnh tiền công của lão rắn kia, làm việc cho hắn, nhưng vụng trộm thì tiêu cực biếng nhác, thừa cơ tiêu xài tiền của hắn, bốn phía đi dạo lung tung, chu du sông lớn hồ lớn. Ngài nhìn ta…” Hắn chỉ Tiểu Bạch Long, “Thừa cơ giải quyết luôn vấn đề cá nhân.”

“Đúng, đúng. Bọn ta đây là kiếm tiền của người khác, vụng trộm làm việc cho ngài, dẫn đường.” Tiểu Bạch Long phụ họa.

“Nói vậy, các ngươi là đứng về phía ta rồi?” Dư Sinh hỏi.

“Đương nhiên rồi, long tộc bọn ta là một nhà. Nếu không phải ta ẩn mình chờ thời, muốn khôi phục Ngô Vương, thì ta mới không làm thuộc hạ cho một con rắn đâu.” Ly Long mặt đầy chính khí.

“Coi như các ngươi giỏi biện hộ.” Dư Sinh khoát tay, xem như bỏ qua chuyện này.

Ly Long thở phào nhẹ nhõm.

Những lời hắn nói cũng không phải là xạo.

Dư Sinh không đáng sợ, đáng sợ là Đông Hoang Vương phía sau hắn.

Đông Hoang Vương còn sống ngày nào thì hắn còn phải cung cung kính kính với Dư Sinh ngày đó.

Về phần chuyện tìm Dư Sinh gây phiền phức, thì đúng là chỉ nói cho vui thôi.

Ly Long thừa cơ biểu lộ tấm lòng: “Thiếu chủ, ngài đến đây làm gì? Trên Tiên Sơn có không ít thuộc hạ của Chúc Âm, ngài cẩn thận bị bọn chúng nhìn thấy.”

“Ta chính là chạy đến Tiên Sơn đây.” Dư Sinh nói.

Hắn vừa định lấy ra lân phiến trong ngực thì bỗng nhiên đổi ý, dừng lại.

“Chúc Âm không ở Tiên Sơn?” Dư Sinh biết rõ còn cố hỏi.

Đám người thấy kỳ lạ, không biết Dư Sinh định giở trò gì, nhưng đều rất ăn ý im lặng.

“Không có.” Ly Long đáp.

“Vậy ta đi thẳng lên luôn.” Dư Sinh nói.

Ly Long sững sờ: “Thiếu chủ, ngài đây chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao?”

“Không còn cách nào khác. Vì đổi về tiên nhân trên Tiên Sơn, để bọn chúng vây ta ở đây thì có sao.”

Dư Sinh nói rồi ngẩng đầu nhìn trời, ra vẻ thương dân trách trời.

Một người đổi một thành chủ Tiên Sơn, tin tức này là do Yến Đình, thành chủ Ảnh Thành mang về, sau khi thấy Dư Sinh không đồng ý thì hắn lặng lẽ rời đi.

Dư Sinh mới bỗng nhiên động lòng, quyết định dùng lý do này để lên Tiên Sơn.

Tiên Sơn là đại bản doanh quan trọng nhất của Đông Hoang Vương.

Bất kể là tiên nhân hay là đám ngư yêu, thần thú trên đó.

Một số người có lòng hướng về Đông Hoang Vương, nhưng một số khác có lẽ không trung thành đến vậy.

Dư Sinh muốn mượn cơ hội này để xem rốt cuộc ai đáng tin, ai không thể phó thác.

“Ngài, đổi, đổi về tiên nhân trên Tiên Sơn kia?!” Ly Long trợn mắt há hốc mồm.

Đây là con trai của vương thượng bọn họ, không phải giả mạo đấy chứ?

Không đúng, còn cưỡi Côn Bằng nữa, chắc là không giả được, vậy thì có lẽ là do thừa hưởng gen từ bên kia phụ thân.

Ai, xem ra Long Nhân không được, vẫn là rồng với rồng mới đảm bảo truyền thừa không ngừng được.

Ly Long cảm thán rồi nói: “Thiếu chủ, tuyệt đối không được đâu, ngài mà lên Tiên Sơn một chuyến, đợi Chúc Âm trở về thì nhất định sẽ lấy mạng ngài đấy!”

Dư Sinh kiên định nói: “Ta biết ngươi trung thành, nhưng chủ ý của ta đã định rồi, ngươi không cần khuyên nữa.”

Hắn bảo Ly Long đi trước thông báo một tiếng, để tiên nhân hoặc yêu quái trên núi có chút chuẩn bị.

“Được thôi!” Ly Long làm bộ làm tịch thở dài, cùng Tiểu Bạch Long xoay người bay về phía xa, trong khoảnh khắc đã biến mất khỏi tầm mắt.

Dư Sinh bảo cá ướp muối đi chậm một chút.

“Chúng ta lát nữa hẵng đến đảo, để cho bọn chúng có chút thời gian chuẩn bị.” Dư Sinh nói.

Cá ướp muối nghe vậy liền lượn một vòng trên không trung, ra hiệu cho Dư Sinh và những người khác về khách sạn, còn nó thì chuẩn bị ra biển ăn no một bữa.

Trong biển tôm cá rất nhiều, tuy không có linh khí nhưng ăn no là được.

Cá ướp muối cuối cùng cũng có thể ăn thả ga.

…

Ly Long rất nhanh đã trở lại Tiên Sơn.

“Tin tốt, tin tốt!” Ly Long hô to trên không trung.

Một con cá mập yêu đang ngồi trên nóc một tòa nhà cao tầng, dùng nĩa xiên một con cá, tay cầm một vò rượu.

Nhiệm vụ của hắn là ngồi ở trên cao giám thị phía dưới, đồng thời quan sát mặt biển, đề phòng có người đến.

“Tin tốt gì?” Cá mập yêu nhai nhồm nhoàm miếng cá sống, máu thịt văng tung tóe, ngẩng đầu hỏi.

“Con trai Đông Hoang Vương muốn đến!” Ly Long hô lớn.

“Cái gì, Thiếu chủ muốn đến rồi?” Cá mập yêu run rẩy, vứt miếng cá xuống rồi định bỏ chạy.

Phía dưới cũng hoảng loạn cả lên.

Đến khi một con phi xà gầm lên: “Hoảng cái gì mà hoảng, bây giờ chủ tử của chúng ta là Chúc Âm! Sợ cái gì con trai Đông Hoang Vương chứ!”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1387 lá mặt lá trái

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz