Chương 1378 Đói xong chóng mặt
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1378 Đói xong chóng mặt
Chương 1378 Đói Xong Chóng Mặt
Luân hồi tửu là thứ trân quý vô cùng.
Quỷ uống vào thì Dư Sinh còn có thể thu được điểm công đức.
Nhưng Bạch Vô Thường uống vào thì chỉ tổ tốn rượu, biến thành một kẻ ngốc mà thôi, Dư Sinh không muốn lãng phí.
Bạch Vô Thường kinh ngạc nhìn Hắc Vô Thường, nghiêm túc nói: “Lão đại, ta thật thấy huynh nói chí lý.”
Bọn hắn Vô Thường không phải sinh ra đã vậy, mà là do Bắc Hoang Vương dùng quỷ văn tạo ra.
Nghe Dư Sinh nói vậy, Bạch Vô Thường cảm thấy chỉ có cái c·hết mới có thể tái tạo bản thân, giúp hắn tìm lại trạng thái sinh mệnh chân chính.
Bị hắn nói như vậy, Dư Sinh sững sờ tại chỗ.
Nói vậy, đám Vô Thường này cũng thảm thật, có điều…
Dư Sinh vỗ nhẹ lên thân thể Bạch Vô Thường, “Huynh đệ, ta thử rồi, chúng ta vốn dĩ không nhập được luân hồi, uống xong thứ này cũng vậy thôi.”
Dư Sinh nói đến đây, khống chế thân thể Hắc Vô Thường ngửa đầu, u buồn nói: “Nó chỉ khiến ngươi đại triệt đại ngộ, minh bạch ra sự hư ảo của cuộc đời, rồi lại muốn c.hết cũng không xong.”
Bạch Vô Thường đồi phế cúi đầu, “Chẳng lẽ đây chính là số mệnh của chúng ta?”
Dư Sinh gật đầu, “Cho nên, thứ rượu này ngươi ngàn vạn lần đừng uống. Nỗi khổ đại triệt đại ngộ ấy, cứ để một mình ta gánh chịu là được.”
Bạch Vô Thường đau lòng nhìn Hắc Vô Thường, “Lão đại…”
“Đừng nói gì cả, bởi vì cái gọi là ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục…”
“Ừm?” Bạch Vô Thường đang cảm động thì sững sờ.
“Ý tứ là không sai biệt lắm.” Dư Sinh xua tay, bảo hắn đừng để ý mấy chi tiết đó, “Sau này, nếu ta lại nói mấy chuyện sinh với tử, ngươi ngàn vạn lần đừng để bụng. Ta đại triệt đại ngộ rồi, nỗi khổ không biết cùng ai giãi bày, phát điên mà thôi.”
Bạch Vô Thường kính nể nhìn Hắc Vô Thường: “Lão đại!”
“Được rồi, không nói nữa, ngươi đi giúp ta liên hệ đám Vô Thường ở U Minh chi địa giam giữ Mạnh Bà phía Đông Hoang, ta muốn tĩnh lặng một lát.” Dư Sinh nói.
Bạch Vô Thường gật đầu, “Có điều, lão đại, tĩnh lặng là ta giành trước rồi.”
Trò đùa này quá lạnh, Dư Sinh chỉ có thể nói: “Ta muốn yên tĩnh!”
“Nàng đại danh liền gọi Yên Tĩnh.” Bạch Vô Thường đáp.
Dư Sinh không muốn nói chuyện, chỉ thúc Bạch Vô Thường nhanh đi liên hệ đám Vô Thường ở U Minh chi địa phía Đông Hoang.
“Chuyện đơn giản vậy, sao huynh không tự liên hệ mà lại bảo ta?” Bạch Vô Thường lẩm bẩm, rồi hướng đến cái bàn ở chính giữa đại điện.
Hắn thỉnh thoảng quay đầu nhìn Hắc Vô Thường, sợ lão đại thật sự đi tìm “Yên Tĩnh”.
Thấy bộ dạng này của hắn, Dư Sinh dứt khoát đi theo, Bạch Vô Thường lúc này mới thả lỏng trong lòng.
Hắn đi đến bên bàn, tay băn khoăn trên mặt bàn.
Dư Sinh tiến lại xem xét, thấy trên mặt bàn là một cái sa bàn thô ráp, chỉ phác họa ra hình dáng đại khái.
Trên sa bàn, mỗi đại hoang đều bày biện bốn thẻ gỗ.
Những thẻ gỗ này cùng thẻ gỗ Bắc Hoang Vương trong tay Dư Sinh không sai biệt lắm, khác biệt duy nhất là trông cổ xưa hơn một chút.
“Ta nhớ là nhốt ở U Minh chi địa hướng đông bắc.” Bạch Vô Thường lẩm bẩm, gỡ xuống thẻ gỗ bày ở Đông Hoang Đông Bắc trên sa bàn.
Dư Sinh tiến tới nhìn, thấy U Minh chi địa kia ở trên một hòn đảo nhỏ ngoài biển khơi, ước chừng cách Las Vegas không xa.
Bạch Vô Thường vừa định liên hệ Vô Thường bên kia, Dư Sinh đã đoạt lấy thẻ gỗ, “Được rồi, để ta liên hệ hắn, ngươi mau đi đi.”
Bạch Vô Thường khẽ giật mình, “A, được, vậy ta đi rót luân hồi tửu cho đám quỷ.”
Dư Sinh thúc hắn, “Đúng, nhanh đi, cho mỗi con quỷ uống một ngụm, không đủ thì lát nữa chúng ta lên khách sạn lấy rượu.”
Bạch Vô Thường nghe vậy thì mừng rỡ, như vậy, công việc của bọn hắn sẽ nhẹ nhàng hơn không ít.
Chờ Bạch Vô Thường rời đi, Dư Sinh thấy không ai chú ý mình, lại đặt tấm bảng gỗ xuống, sau đó quan sát tỉ mỉ khối sa bàn kia.
Không nhìn thì thôi, xem xét mới giật mình.
Dư Sinh phát hiện, ở Hắc Thủy Thành cách khách sạn không xa, thế mà cũng có một U Minh chi địa.
Nhưng điều này vẫn chưa phải là điều khiến Dư Sinh ngạc nhiên nhất.
Ngạc nhiên nhất là ở Trung Nguyên, lại có tới mười cái U Minh chi địa lớn nhỏ khác nhau.
“Ta đi.” Dư Sinh thầm nói, chẳng lẽ ở Trung Nguyên mỗi ngày có rất nhiều người c.hết?
Phải biết, Trung Nguyên so với tứ đại hoang nhỏ hơn nhiều.
Nó ban đầu là do sông lớn chảy về hướng đông, cọ rửa ra vùng đất phì nhiêu, về sau theo thời gian trôi đi, dần dần mở rộng thành bộ dáng hiện tại.
Có điều, Dư Sinh hiện tại không để ý đến những điều này, sau khi ghi nhớ những tin tức này, Dư Sinh liền r·út tinh thần về lại thân thể.
Hắn ngẩng đầu nói với Diệp Tử Cao: “Đi, bảo đám quỷ c.hết đói xây khách sạn ở phía đông bắc Las Vegas, U Minh chi địa giam giữ Mạnh Bà ở ngay chỗ đó.”
Diệp Tử Cao đứng lên, lập tức đi lo liệu.
Dư Sinh lại quan sát một hồi, thấy điểm công đức của mình “xoát xoát” tăng lên, trong nhất thời vui không ngậm miệng được.
Làm ăn này tốt thật, vừa có thể kiếm tiền, vừa có thể kiếm điểm công đức, một công đôi việc.
Dư Sinh đứng dậy, phân phó Vương Tiểu Nhị, bảo cự nhân ở nhưỡng tửu phường tiếp tục đóng luân hồi tửu, Vô Thường ở U Minh chi địa chạng vạng tối sẽ tới lấy rượu.
Đối với bọn hắn mà nói, một vò rượu mà Vô Thường mang đi chỉ là hạt cát trong sa mạc, căn bản không đủ cho đám Quỷ Hồn đang bị giam giữ uống.
Vương Tiểu Nhị đáp ứng.
Hắn vừa ra ngoài phân phó, lát sau đã quay lại, “Chưởng quỹ, tộc trưởng tộc Phác Xoa trong hạ tứ tộc của Cự Nhân Tộc đến.”
Dư Sinh vẫn đang tiếp tục khống chế Vô Thường, nghe vậy liền đứng lên, “Mau mời.”
“Ấy.” Vương Tiểu Nhị nói, “Ngài hay là tự mình ra ngoài đi.”
Phác Xoa là tộc lười biếng nhất, muốn bảo bọn hắn đi thêm một bước cũng khó.
“Được thôi.” Dư Sinh đi theo Vương Tiểu Nhị ra ngoài, chỉ thấy bốn thanh niên trai tráng của tộc Miêu trưởng lão ngồi trên bàn dài thở hồng hộc uống trà.
“Phác Xoa trưởng lão đâu?” Dư Sinh kỳ quái hỏi.
Miêu trưởng lão chỉ xuống dưới chân, “Dư chưởng quỹ, chúng ta vì giúp ngài mời được Phác Xoa trưởng lão này mà mệt c.hết đi được, không nói gì khác, ngài ít nhất phải cho chúng ta một bữa cơm.”
“Lão Miêu, không phải chứ, mời người thôi mà, có cần thiết vậy không?” Dư Sinh vừa nói vừa cúi người, thấy một cự nhân phúc hậu đang nằm ngủ say dưới chân Miêu trưởng lão.
Trưởng lão này giống như một tôn Phật nằm, phúc hậu vô cùng, bụng phệ, lại còn có má phúng phính, đang ngủ ngáy to thì run rẩy.
“Ngươi, xác định đây là Phác Xoa trưởng lão còn không kịp ăn cơm?” Dư Sinh ngồi thẳng dậy, “Ngươi gạt ta à?”
Miêu trưởng lão rất vô tội, “Chúng ta vất vả lắm mới nhấc được hắn tới đây, lừa ngài làm gì.”
“Nhấc tới?”
“Ai, ta có thể làm chứng.” Vương Tiểu Nhị tiến lên một bước nói với Dư Sinh, “Chỉ cần là bọn hắn nhấc tới, thì đó là Phác Xoa trưởng lão không sai.”
“Vì sao?” Dư Sinh không hiểu.
“Bọn hắn lười mà.” Vương Tiểu Nhị nói, lười đến mức không muốn đi đường.
“Vậy, vậy sao hắn lại mập như vậy?” Dư Sinh hỏi.
Đám cự nhân chẳng phải đều không có cơm ăn, còn nói Phác Xoa cự nhân hiện tại cũng gặm đá.
“Hắn lười mà, lười thì tự nhiên béo.” Miêu trưởng lão nói một cách đương nhiên.
Thấy Dư Sinh vẫn còn mê hoặc, Miêu trưởng lão đứng lên, “Chuyện này cũng giống như gấu qua mùa đông thôi. Vì ăn ít, nên Phác Xoa cự nhân cố gắng không vận động, giảm bớt tiêu hao, dần dà, bọn hắn bắt đầu mượn cớ lười để ăn ít. Cứ lười như vậy, thân thể liền biến thành cái dạng này.”
Miêu trưởng lão “bốp bốp” vỗ vào người Phác Xoa trưởng lão đang ngủ say mấy cái, “Dư chưởng quỹ, ngài đừng nhìn mấy cái ngấn mỡ này, toàn là mập giả tạo đấy.”
“Được thôi.” Dư Sinh nói, “Ngươi giúp ta đ·ánh thức hắn dậy.”
Miêu trưởng lão lắc đầu, “Phác Xoa cự nhân còn có một vấn đề nữa, bọn hắn lười vận động, mỗi ngày ngủ, ngủ nhiều quá nên có một tuyệt chiêu, đó là dù ngủ hay thức, đều mở một mắt nhắm một mắt.”
Dư Sinh dò xét nhìn một chút, “Vậy sao giờ hắn nhắm cả hai mắt?”
Miêu trưởng lão nói: “Đây là đói xong chóng mặt.”
Phác Xoa trưởng lão nghe thấy có đồ ăn, vốn đã vượt qua sự lười biếng của mình, tay chân khua khoắng, dù phải bò cũng bò tới gặp Dư Sinh.
Nhưng hắn vừa đi một bước đã đói xong chóng mặt.
Miêu trưởng lão bọn họ chỉ có thể nhấc hắn tới.
Cho nên nói, lần này nhấc tới, thật không phải là do Phác Xoa trưởng lão lười.