Chương 1345 giết quãng đời còn lại
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1345 giết quãng đời còn lại
Chương 1345: Giết Gã Tiểu Tử
“Đúng vậy.”
Các trưởng lão Phòng Phong Thị vừa phụ họa, vừa chia nhau ăn nốt giỏ khoai tây nướng thứ ba.
“Chẳng lẽ mọc được rồi sao?” Trưởng lão Long Bá một tay lấy mười củ khoai tây nướng, cứ thế mà nhét vào miệng, ăn như nhai lạc.
Khoai tây của Dư Sinh là giống đổi từ hệ thống, củ rất lớn, trưởng lão Long Bá một tay nắm mười củ, đủ thấy bàn tay hắn to lớn cỡ nào.
“Không đúng,” trưởng lão Khoa Phụ nói, “Khoai tây chúng ta trồng ra, đem trồng lại thì căn bản không thu hoạch được gì, phải không?”
Hắc Cự Nhân gật đầu, “Đúng là không thu hoạch.”
“Vậy những khoai tây này…?” Trưởng lão Hình Thiên nhìn hắn.
Hắn đoạt lấy giỏ cuối cùng, ăn ngấu nghiến như hổ đói, miệng nhồm nhoàm khó nghe, may mà Hắc Cự Nhân hiểu bọn họ đang nói gì.
“Đây là của Dư chưởng quỹ… không, là thằng nghiệt chủng Dư Sinh kia đưa cho chúng ta.” Hắc Cự Nhân nói.
Vừa nói, sống lưng hắn chợt lạnh toát.
Nhưng hắn cũng chẳng còn cách nào, ở Cự Nhân Tộc, nhất là trước mặt Khoa Phụ, Long Bá và những cự nhân có thù không đội trời chung với Đông Hoang Vương, bọn họ đều gọi như vậy.
Nếu Hắc Cự Nhân không xưng hô như vậy, liền lộ tẩy mất.
Ta mới là nội ứng xứng chức nhất! Hắc Cự Nhân thầm nghĩ trong lòng, một tia chớp đánh xuống đỉnh đầu hắn, ngứa ngáy như gãi ghẻ.
Trưởng lão Hình Thiên kinh ngạc ngẩng đầu, “Sao, lúc trước mua hạt giống về, các ngươi còn tư túi lại một ít à?”
“Không, không hề có chuyện đó.” Hắc Cự Nhân và Si Hán Cự Nhân vội xua tay, “Chúng ta có phải loại người tham của rẻ đâu?”
Trưởng lão Thông Khí nhai khoai tây, “Các ngươi lúc trước được chọn đi mua lương thực, chẳng phải vì các ngươi là loại người này sao?”
Cự nhân khác quá thật thà, lỡ đâu bị lừa thì sao.
“Nhưng muốn lừa được mấy người các ngươi, cũng hơi khó đấy.” Cự nhân Phòng Phong Thị nói.
Hắc Cự Nhân muốn khóc, nghe câu này cứ tưởng là khen, ai ngờ lại đầy vẻ châm chọc, bọn họ vừa bị Dư Sinh lừa cho xoay như chong chóng.
Hắc Cự Nhân vội kéo đề tài trở lại, “Đây không phải hạt giống mua về lúc trước, đây… đây là Dư chưởng… thằng nghiệt chủng kia hôm nay đưa tới, khoai tây nướng nóng hổi, bảo chúng ta ăn thử miễn phí.”
“Ặc!” Hai vị trưởng lão Hình Thiên và Thông Khí bị câu nói bất ngờ của Hắc Cự Nhân làm cho nghẹn họng, nấc lên từng hồi.
Còn hai vị trưởng lão kia, khoai tây vốn đã mềm, lại thêm hận Dư Sinh, lập tức nghẹn đến trợn trắng cả mắt.
“Nước, nước!”
May mà Chúc Âm kịp thời phát hiện, vội sai cự nhân mang nước tới, mới giúp bọn họ thoát khỏi cơn nguy kịch.
Nếu không, mối thù giữa gia tộc Dư Sinh và hai tộc cự nhân lại phải thêm một bút nữa.
“Cái gì? Khoai tây này là thằng nghiệt chủng Dư Sinh tặng?!” Trưởng lão Hình Thiên trợn tròn mắt, không thể tin được.
Hắc Cự Nhân gật đầu, thầm nghĩ câu này có phải là quá vô lương tâm rồi không, dù sao khoai tây là người ta đưa tới cho cự nhân ăn, mắng nữa thì có chút không chính đáng.
“Phì, phì!” Mấy vị trưởng lão Thao Thiết lập tức điên cuồng nhả ra như vừa nuốt phải thứ gì bẩn thỉu.
Một trưởng lão thậm chí còn móc họng, mong nôn hết mọi thứ ra ngoài.
“Nhanh, nhanh lên! Bảo tất cả mọi người nhả hết những thứ đã ăn ra!” Trưởng lão Hình Thiên quát.
“Vì, vì sao?” Si Hán Cự Nhân không hiểu.
“Thằng nghiệt chủng này đưa lương thực cho chúng ta, tuyệt đối không có hảo tâm! Bên trong chắc chắn có độc!” Trưởng lão Hình Thiên nói.
Nửa câu đầu thì đúng, nửa câu sau thì sai bét, Si Hán Cự Nhân nói: “Trưởng lão, chúng ta ăn rồi, tuyệt đối không có độc!”
“Lời của hắn mà ngươi cũng tin?” Trưởng lão Long Bá khinh thường, “Ta hỏi ngươi, không nói đến việc chúng ta đang đối phó mẹ hắn, chỉ nói riêng củ khoai tây này thôi, ngươi trả tiền chưa?”
Si Hán Cự Nhân lắc đầu.
“Đông Hoang Vương tặng đồ cho người khác, hơn nữa còn đưa cho kẻ thù, miễn phí! Không cần tiền! Ngươi ra ngoài hỏi thăm một chút xem, có ai tin không? Bọn họ chắc cười đến rụng răng, bảo ngươi là thằng ngốc nằm mơ!” Long Bá nói, “Ta tin trên đời có bữa trưa miễn phí, nhưng tuyệt đối không tin nhà Đông Hoang có cơm tối miễn phí!”
Dứt lời, mấy vị trưởng lão cự nhân lại tiếp tục nhả.
Không chỉ bọn họ, toàn bộ cự nhân trong doanh địa đều nhả.
Chúc Âm trùm mũ đứng lên, hỏi Si Hán Cự Nhân: “Dư Sinh đến rồi à?”
Si Hán Cự Nhân gật đầu.
“Ở đâu?”
“Ở bãi sông phía sau doanh địa.” Hắc Cự Nhân nói.
“Tốt!” Chúc Âm chợt quát một tiếng, làm Long Bá Cự Nhân giật mình, thức ăn vừa lên đến cổ họng lại nuốt xuống.
“Tốt cái gì?” Khoa Phụ Cự Nhân không vui nhìn hắn, mọi người còn đang nhả đây.
Chúc Âm cười nói: “Ha ha, chư vị trưởng lão, đây chính là cơ hội cực tốt, chúng ta đánh úp khách sạn, bắt lấy thằng nhãi ranh kia!”
Hắn đảo mắt nhìn đám người, “Đến lúc đó, các ngươi còn sợ không có đồ ăn, không có hạt giống khoai tây sao?”
Hai mắt trưởng lão Hình Thiên sáng lên, “Đúng thế, chỉ cần bắt được thằng này, là giải được cơn khát của chúng ta!”
Hắn vui vẻ trở lại, cũng không nhả nữa, cho dù có độc, chỉ cần bắt được Dư Sinh, giải dược cũng có.
“Nhanh, tập hợp mọi người lại, chúng ta trực đảo hoàng long, thuận lợi thì sau nửa đêm sẽ có cơm ăn!” Hình Thiên Cự Nhân hô.
Trưởng lão Phòng Phong Thị muốn cẩn thận một chút.
Hắn cau mày, “Dư Sinh dám mạo hiểm đến đây, chắc chắn có chỗ dựa, hoặc là có âm mưu, chúng ta tùy tiện xông tới, có khi nào trúng kế của hắn không?”
“Hừ.” Trưởng lão Khoa Phụ cười lạnh, “Hiểu rõ địch nhân nhất, vĩnh viễn là kẻ thù của hắn.”
Hắn và trưởng lão Long Bá liếc nhau, “Ngươi từng thấy chữ “âm mưu” trên người Đông Hoang Vương chưa?”
Long Bá lắc đầu, “Đừng nói âm mưu, ta còn nghi ngờ nàng không có trí thông minh ấy chứ, tính tình thì thẳng như ruột ngựa, cả ngày chỉ biết chém chém giết giết, thô lỗ!”
“Đúng vậy.” Trưởng lão Khoa Phụ nói, “Giao đấu với nàng, hoàn toàn không cần dùng đến đầu óc.”
“Khụ khụ.” Trưởng lão Hình Thiên khuyên bọn họ: “Đừng nói vậy, dù sao chúng ta đều là bại tướng dưới tay nàng.”
Hai mắt Chúc Âm dưới mũ trùm âm tình bất định, lấp lóe nhìn trưởng lão Khoa Phụ.
Trưởng lão Khoa Phụ sững sờ một chút, vội chữa lại, “Cự Nhân Tộc đấu không lại Nến Đại Nhân, chủ yếu là chúng ta dùng đầu óc, vừa dùng đầu óc liền nghĩ sự tình phức tạp lên, cứ cảm thấy nàng chỗ nào cũng có âm mưu, cuối cùng tự mình dọa mình kinh hồn bạt vía, chân trong chân ngoài, thế là cho nàng cơ hội thành công.”
Chúc Âm gật đầu, “Không sai. Hơn nữa, coi như Dư Sinh có âm mưu, chúng ta người đông thế mạnh, có thể đánh không lại Đông Hoang Vương, nhưng còn thu thập không được hắn sao?”
“Đúng đấy, chúng ta còn sợ thằng nhãi ranh chưa mọc đủ lông kia à.” Trưởng lão Hình Thiên vung tay hô lên, “Người canh giữ doanh địa thì ở lại, những người khác theo ta đi, giết Dư Sinh, đoạt khoai tây, báo thù cho những tiền bối đã chết dưới tay mẹ hắn!”
Có lẽ mới ăn khoai tây nên các chiến sĩ khôi phục chút khí lực, lúc hưởng ứng thanh âm cũng lớn hơn.
Chỉ là Hắc Cự Nhân luôn cảm thấy khẩu hiệu này có gì đó sai sai, có một mùi vị đánh không lại cha già, đi bắt nạt con nít.
Đám cự nhân tập hợp xong, giơ đuốc đi theo Hắc Cự Nhân mênh mông cuồn cuộn xuống núi. Hắc Cự Nhân và Si Hán Cự Nhân những nội ứng này, không biết Dư Sinh có tính toán gì, dù sao Dư Sinh chưa từng cấm bọn họ làm gì, nên bọn họ lĩnh mệnh, dẫn cự nhân lao thẳng tới khách sạn trên bãi sông.
Đến trước khách sạn, bọn họ thấy khách sạn lớn nhỏ vẫn chỉ đủ cho một cự nhân tiến vào.
Trước cửa đã lên đèn, nhưng trong khách sạn tối đen như mực, như một cái giếng sâu thăm thẳm, toát ra hàn ý, như muốn nuốt chửng tất cả, khiến đám cự nhân trong lòng rụt rè.