Chương 1233 bàn đào
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1233 bàn đào
Chương 1233: Bàn Đào
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Bạch Cao Hưng đang tựa vào tường mừng rỡ khôn xiết.
“Con mẹ nó, ta đã bảo số mình chưa đến tuyệt lộ mà!” Hắn từ từ nhắm hai mắt, lẩm bẩm.
Dư Sinh không đi đến đối diện mà chỉ khẽ vẫy tay, lập tức hút Bạch Cao Hưng tới, tiện thể kéo luôn cả con La Sát chim bên cạnh hắn.
Đào yêu lão Hoàng ngẩn người.
Hắn nhìn quanh quất, vắng lặng không một bóng người.
Hắn ở đây, hai người không gặp, nếu thành chủ truy cứu tới thì hắn chắc chắn gặp họa.
Nghĩ đến đây, lão Hoàng đã làm thì làm cho trót, một cái ngư dược, rơi vào cái động bỗng dưng xuất hiện.
Trong yêu khí, Dư Sinh chính là thiên đạo.
Hắn tiện tay vẫy một cái, chỉnh lại tư thế nằm của lão Bạch, dưới chân bỗng dưng xuất hiện một chiếc ghế, nâng hắn vững vàng.
Trong lúc bận rộn, Dư Sinh vô tình liếc La Sát chim và đào yêu một cái, rồi mặc kệ bọn chúng.
“Chậc chậc.” Dư Sinh đi quanh lão Bạch một vòng, “Ta nói lão Bạch, bộ râu này của ngươi không tệ, ai thiết kế cho đấy?”
“Đại gia ngươi!” Bạch Cao Hưng bực mình nói, “Mau cho ta chút gì ăn đi, ta sắp chết đói rồi.”
Hắn mở mắt cũng không còn sức, đúng là sắp chết đói thật.
“Ta hiện tại là hồi quang phản chiếu.” Hắn nói thêm.
Dư Sinh khó xử, “Theo lý mà nói, huynh đệ chúng ta gặp lại, ta nên cho ngươi ăn no một bữa, nhưng mà… ngươi đói đến mức này, đột nhiên ăn no quá thì dễ vỡ bụng lắm, hóa ra lại hại ngươi. Hay là ngươi cứ chết đi, như vậy ta…”
La Sát chim trợn mắt há mồm, nghe một hồi, đây là tiếng người ư? Đây thật sự là Dư chưởng quỹ, người mà lão Bạch luôn miệng nhắc đến sao?
Sao nàng cảm thấy hắn còn ác hơn cả lão Hoàng nữa.
“Cút!” Bạch Cao Hưng chỉ còn sức phun ra một chữ này.
Hắn cũng không muốn chết rồi lại bị Dư Sinh phục sinh, cái mạng này vẫn là nguyên sinh tốt hơn.
“Chỉ đùa một chút thôi.” Dư Sinh búng tay một cái, miệng Bạch Cao Hưng liền mở ra như bị ai nắm lấy.
Dư Sinh tiện tay hắt chén trà bên cạnh, nước trà thành dòng, vững vàng rót vào miệng Bạch Cao Hưng.
Bạch Cao Hưng như vừa tỉnh ngủ, phân biệt một chút, “Trà núi nước vẫn ngon như vậy.” Hắn có chút tỉnh táo lại.
“Không chỉ trà núi, nước trà này còn là linh tuyền ngâm đấy.” Dư Sinh nói.
Hắn đi tới trước cửa sổ, mở ra, nói với Tiểu Bạch Hồ, Thùng Cơm và Long Ngư đang nghe ngóng động tĩnh bên dưới lầu: “Đi, gọi Phú Nan bọn họ đến đây, bảo là lão Bạch về rồi.”
“Lão Bạch về rồi á?” Tiểu Bạch Hồ kinh ngạc, đẩy Thùng Cơm một cái, quay người chạy lên lầu, “Các ngươi đi báo cho bọn họ đi.”
“A hưu, a hưu,” Long Ngư ở phía sau gọi với theo.
Hai người bọn nó không biết nói, làm sao gọi người được?
“Mau đi đi, gọi người qua đây, tối nay khao các ngươi ăn ngon.” Dư Sinh nói.
Long Ngư và Thùng Cơm nghe vậy, “Hưu” một tiếng biến mất không thấy.
Chờ Dư Sinh xoay người lại, “Phanh”, cửa bị phá tan, “Lão Bạch, có mang đồ ăn ngon cho ta không?” Tiểu Bạch Hồ hớn hở hỏi.
Có điều, khi tiến vào, trông thấy một yêu quái, một cái đầu giống đào, còn có người đầy lông ngồi trên ghế, Tiểu Bạch Hồ nghi hoặc.
“Lão Bạch đâu?” Tiểu Bạch Hồ hỏi.
Dư Sinh chỉ vào cái ghế, “Đây không phải sao?”
Tiểu Bạch Hồ kinh ngạc, “Trời ạ, lão Bạch, sao ngươi đói đến mức này rồi?”
“Bốp,” Dư Sinh gõ đầu nàng, “Ăn nói kiểu gì đấy, ta cho phép ngươi nói thế à?”
Quả nhiên là đồ háu ăn, liếc mắt là nhận ra Bạch Cao Hưng đang đói.
Tiểu Bạch Hồ xoa xoa đầu, không vui nói: “Đừng có đánh lung tung, ta không muốn bị ngốc như lão Phú đâu.”
Bạch Cao Hưng cười.
Tiểu Bạch Hồ thấy hắn vui vẻ, bèn khuyên nhủ: “Thôi lão Bạch, coi như ngươi xui xẻo đi, bình an trở về là tốt rồi, ta không trông mong gì vào đồ ăn của ngươi đâu.”
Thấy hắn tỉnh táo hơn nhiều, Dư Sinh rót một ly trà rồi ném qua, tự có người nâng, chậm rãi đưa đến trước mặt Bạch Cao Hưng.
Bạch Cao Hưng nhận lấy, chậm rãi uống cạn.
Dư Sinh nhìn phía sau hắn, “Giới thiệu một chút, hai vị này là ai? Bạn của ngươi à?”
“Hai vị?” Bạch Cao Hưng kinh ngạc, ngoài La Sát chim ra còn có người khác sao? Hắn nghiêng đầu nhìn.
Đào yêu lão Hoàng cũng nghiêng đầu, thầm nghĩ: “Cái gì? Hai vị, chẳng lẽ còn có người khác theo tới?”
“Vị này là bạn ta, La Sát chim, lão La.” Bạch Cao Hưng nói, “Còn vị này…”
“Ê, giới thiệu đi lão Hoàng, quay đầu lại nào.” Bạch Cao Hưng gọi hắn.
Lão Hoàng quay đầu lại, “Ta đang tìm người thứ hai đây.”
Dư Sinh khó hiểu, “Ngươi không phải là người thứ hai sao?”
“Ta, ta là người thứ ba.” Lão Hoàng nói.
Dư Sinh nghi hoặc, vậy người thứ hai là ai?
“Hắn là đào yêu, thực vật thành yêu.” Bạch Cao Hưng nói.
“À.” Dư Sinh bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Thì ra là thế, thảo nào tính toán không giỏi.”
Lời này khiến lão Hoàng không vui, “Ai bảo ta tính toán không giỏi, ta ở thành ta, tính toán thuộc hàng đỉnh cao đấy.”
Bạch Cao Hưng không để ý tới hắn, quay đầu lại nói với Dư Sinh: “Hắn chính là một trong những yêu quái đã giam chúng ta lại, chuẩn bị bỏ đói đến chết đấy.”
“Cái gì, bỏ đói ngươi?” Dư Sinh không vui, “Ngươi có nhắc tên ta không?”
“Nhắc chứ, không chỉ nhắc tên ngươi, còn nhắc cả mẹ ngươi nữa.” Bạch Cao Hưng nói rồi nháy mắt mấy cái với La Sát chim.
La Sát chim gật đầu theo, đúng là có nhắc.
“Mẹ nó, đánh chó còn phải nhìn chủ nhân nữa, nhắc tên ta mà còn dám bỏ đói ngươi, ta…”
Dư Sinh vén tay áo lên, đang muốn giáo huấn đào yêu thì bị Bạch Cao Hưng cắt ngang, “Đại gia ngươi, ngươi mới là chó đấy, cả nhà ngươi…”
Bạch Cao Hưng cân nhắc một chút, “Chỉ có ngươi là chó.”
“Vậy ngươi chính là anh em ruột của cẩu tử.” Dư Sinh không khách khí mắng lại.
“Súc sinh, ngươi ác quá đấy.” Bạch Cao Hưng bực mình nói.
Hắn chỉ La Sát chim, “Cho lão La một ly trà đi, nàng cũng sắp chết đói rồi.”
“Nhìn ra mà.” Dư Sinh nói, nửa thân thể La Sát chim gần như trong suốt, sắp thành quỷ rồi.
Hắn rót một ly trà rồi đưa cho La Sát chim trên không trung, sau đó đứng lên, hai tay giơ lên, đào yêu cả người lơ lửng giữa không trung.
“Đánh hắn đi!” Tiểu Bạch Hồ ở bên cạnh cổ vũ Dư Sinh.
“Dám bắt nạt người của khách sạn chúng ta, gan cũng lớn quá đấy, phải cho hắn biết thế nào là lễ độ, không biết tổ ong vò vẽ có mấy con mắt à.”
Dư Sinh bất đắc dĩ, hỏi nàng: “Tổ ong vò vẽ có mấy con mắt?”
Tiểu Bạch Hồ không biết Dư Sinh đang hỏi mình, giúp hắn hỏi đào yêu, “Tổ ong vò vẽ có mấy con mắt?”
“Một, một trăm?” Đào yêu hoảng sợ nói khi đang lơ lửng giữa không trung.
“Ái chà, ngươi cái tên đào yêu này cũng đần quá.” Tiểu Bạch Hồ tỏ vẻ ghét bỏ.
Có điều, nàng bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, “Ngươi là đào yêu, vậy ngươi có đào không?”
“Ta là cây đào biến thành yêu quái, không phải đào biến thành yêu quái.” Lão Hoàng cảm thấy bị sỉ nhục, “Ta là nam, không kết cái thứ đó.”
“Không thể nói như vậy, cây đào có phân biệt nam nữ đâu.” Dư Sinh cũng muốn biết đào yêu có đào hay không.
Hay nói đúng hơn, đào mà đào yêu kết ra có vị gì, bàn đào chăng?
Lão Hoàng kiên quyết phủ nhận mình có đào, thế là Dư Sinh mượn cớ này, để hắn xoay vòng vòng trên không trung như trong máy giặt quần áo.
La Sát chim nhìn mà hả hê.
Khi bọn họ đói khát, lão Hoàng thường dùng nước để uy hϊế͙p͙, bắt bọn họ kể chuyện Dư Sinh.
Mấu chốt là tên cháu trai này còn mang theo cả rượu thịt, vừa nghe vừa ăn ngon lành bên ngoài nhà tù.
La Sát chim sớm đã ngứa mắt với hắn, trong lòng nghẹn một bụng tức.
Hiện tại thấy hắn bị tr.a tấn thành cái dạng này, nàng rốt cục thoải mái, lúc này mới có tâm tư cầm chén trà lên thưởng thức.
Nàng nhấp một ngụm nhỏ.
Một mùi thơm thoang thoảng quanh quẩn trong miệng, mãi không tan.
Nước trà vào bụng, một dòng nước ấm cấp tốc lan tỏa khắp toàn thân.
Thân thể đói khát, thiếu nước của nàng, được dòng nước ấm thẩm thấu mà một lần nữa sinh động.
Nàng lập tức cảm thấy cả người tinh thần sảng khoái, nửa thân dưới trong suốt cũng khôi phục bình thường bằng mắt thường có thể thấy được.
Không chỉ như vậy, nàng thậm chí cảm thấy yêu lực của mình có chút tinh tiến.