Chương 1219 mẫu đơn thành
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1219 mẫu đơn thành
Chương 1219: Mẫu Đơn Thành
Trung Nguyên, Mẫu Đơn Thành.
Mẫu Đơn Thành nằm ở bờ bắc một con sông lớn, danh tiếng của nó bắt nguồn từ chủ nhân nơi này, Mẫu Đơn Thần.
Thời điểm này ở Mẫu Đơn Thành, chính là mùa hoa mẫu đơn nở rộ. Mấy hôm trước còn chưa có động tĩnh gì, hôm qua hoa đã nở rộ khắp thành.
Đêm qua ngắm hoa, uống rượu, Bạch Cao Hưng cùng một đám huynh đệ uống rất cao hứng, đến mức ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh.
Hắn bước ra khỏi lều trại, nhìn xuống Mẫu Đơn Thành dưới sườn núi, vươn vai duỗi lưng.
Mẫu Đơn Thành được xây bằng đá tảng, hình dạng giống như một đóa mẫu đơn đang nở rộ, hiện tại bên trong thành hoa mẫu đơn nở khắp nơi.
Đứng ở trên cao nhìn xuống, Mẫu Đơn Thành phối hợp với những đóa mẫu đơn rực rỡ sắc màu, vô cùng xinh đẹp.
“Lão Bạch tỉnh rồi à.” Một hán tử đi ngang qua lều vải của Bạch Cao Hưng, hướng hắn chào hỏi, “Nghe nói bắt đầu từ ngày mai sẽ ký khế ước, ngươi nghe nói chưa?”
Nửa mặt của hán tử kia thì gian nan vất vả, nửa mặt lại dữ tợn, nửa mặt dữ tợn đầy những vết máu thịt be bét. Hắn nói là do yêu thú liếm qua nên mới thành ra bộ dạng này.
Bên hông hắn cài một con dao chặt củi, mặc một bộ áo da thú.
Hiện tại đã không còn thấy rõ bộ áo này làm bằng da thú gì, bụi đất cùng mỡ đông bám đầy phía trên, đen sì.
Hiện tại đang là mùa hè nóng nực, hắn vẫn cứ khoác nó trên lưng.
Hán tử này họ Ngưu.
Không giống với những đạo tặc khác, bọn chúng hoặc vì tiền tài mà táng lương tâm, hoặc phạm phải chút chuyện ác, không thể tiếp tục ở lại Đông Hoang được nữa.
Lão Ngưu là một người coi như chính trực. Sở dĩ hắn tham gia vào đội ngũ chiêu mộ của Yêu Thành ở Trung Nguyên, chủ yếu là vì kiếm tiền.
Lão bà hắn bị bệnh liệt giường đã lâu, dưới gối chỉ có một đứa con trai, khi còn bé bị yêu quái tập kích, bị thương một cái chân.
Rất nhiều cô nương thấy nhà hắn nghèo, con trai lại còn què một chân, đều không thèm ngó tới. Con trai hắn đến nay vẫn chưa cưới được vợ. Vì giúp con trai kiếm chút vốn cưới vợ, lão Ngưu xách đao gia nhập đội ngũ chiêu mộ yêu quái ở Trung Nguyên, trở thành một thành viên trong đội ngũ đầy phỉ khí này.
Tính tình của lão Ngưu rất hợp với Bạch Cao Hưng, cho nên trong đội ngũ này, hai người bọn họ đi lại rất gần.
Bạch Cao Hưng dừng lại duỗi người, tò mò hỏi: “Chưa nghe nói, khế ước là cái gì?”
Bọn họ đến đây chưa lâu, vừa mới gia nhập vào đội ngũ này, ngay cả bản thân muốn làm gì cũng còn chưa biết.
Lão Ngưu tránh ra khỏi đường, đứng bên cạnh Bạch Cao Hưng, “Khế ước chính là việc chúng ta muốn làm cho Yêu Thần này bao nhiêu năm, kiếm được bao nhiêu tiền.”
Lão Ngưu cởi bầu rượu bên hông xuống, đưa cho Bạch Cao Hưng.
Bạch Cao Hưng nhận lấy, mở ra uống một ngụm, phát ra âm thanh sảng khoái.
Bên cạnh sông lớn nhiều hơi nước, buổi sáng ẩm ướt, uống một ngụm rượu vào, khiến cơ thể thoải mái dễ chịu hơn nhiều.
Lão Ngưu thích uống rượu, lúc nào cũng mang theo một bầu rượu bên mình, Bạch Cao Hưng chưa từng thấy hắn không uống bao giờ.
Rượu của hắn phần lớn cay xè, mạnh mẽ thì có thừa, nhưng hậu vị lại không đủ, so với Pháo Đả Đăng ở khách điếm thì có chút kém hơn.
“Đợi sau này có cơ hội, ta sẽ tặng ngươi một bình rượu cay thượng hạng.” Bạch Cao Hưng vừa nói vừa đưa bầu rượu trả lại.
“Được, ta chờ.” Lão Ngưu tiếp nhận, từ trong ngực móc ra mấy củ khoai lang khô, cắn một miếng rồi nhắm rượu.
“Hôm trước ta từ trong thành trở về, gặp đám gia hỏa đến từ Đông Hoang trước chúng ta, đã ở đây được mấy tháng rồi.” Lão Ngưu hớp một ngụm rượu.
Bạch Cao Hưng và những người này đến sau, trước bọn họ đã có rất nhiều kẻ liều mạng đến Mẫu Đơn Thành.
Mặt lão Ngưu quá dữ tợn, người khác nhìn vào liền sợ, cảm thấy hắn không phải người tốt, cho nên dù hắn là người thiện, vẫn bị lẫn lộn với những kẻ ác đồ.
“Một vũ sư lén nói cho ta biết, khế ước này một khi đã ký, tiền đã lĩnh, thì chẳng khác nào bán mạng cho thành chủ Mẫu Đơn Thành. Trong thời hạn khế ước, chúng ta phải nghe theo mọi mệnh lệnh của thành chủ Mẫu Đơn Thành, đến khi hết hạn mới có thể khôi phục tự do.” Lão Ngưu nói.
“Vậy thì khác gì nô lệ?” Bạch Cao Hưng nhíu mày.
“Ừm, so với nô lệ thì vẫn có khác biệt.” Lão Ngưu nói, “Được nhiều tiền hơn, đủ thời gian còn có thể khôi phục tự do.”
“Nếu như nửa đường rời đi thì sao?” Bạch Cao Hưng hỏi.
Bọn họ đi theo yêu quái không mặt đến Trung Nguyên, cũng không thực sự muốn hiệu lực cho chư thần Trung Nguyên.
Lão Ngưu hạ giọng, “Người vũ sư kia nói với ta, khế ước một khi đã ký, liền cùng sinh mệnh gắn liền, một khi xé bỏ khế ước, người cũng không còn.”
Bạch Cao Hưng sững sờ, cái khế ước gì mà lại như vậy?
“Đủ tà môn à?” Lão Ngưu nói, “Cho nên khi ký cái này, chúng ta phải suy nghĩ kỹ.”
Hắn nhai khoai lang khô một cách ngon lành, thỉnh thoảng lại hài lòng hớp một ngụm rượu, khiến Bạch Cao Hưng cũng có chút thèm thuồng.
Bạch Cao Hưng buổi sáng còn chưa ăn gì.
Hắn lấy mấy củ khoai lang khô từ tay lão Ngưu, hung hăng cắn một miếng, rồi hỏi: “Ngươi có hỏi thăm xem nhiệm vụ sau này của chúng ta là gì không?”
Những ngày này, Bạch Cao Hưng thấy rất nhiều võ sư được chiêu mộ từ khắp nơi.
Bọn họ có người đi về hướng bắc, có người đi về hướng tây, hiển nhiên không chỉ có thành chủ Mẫu Đơn Yêu Thần chiêu mộ nhân loại.
Bạch Cao Hưng luôn cảm thấy bọn họ có âm mưu gì đó, vẫn luôn muốn dò la tin tức.
“Giết người.” Lão Ngưu hạ giọng, “Nghe nói ở Trung Nguyên có rất nhiều người sống không nổi, bọn họ bắt đầu phản kháng chư thần, cho nên các thành chủ đều chiêu mộ nhân loại, dùng chúng ta để đối phó với những người phản kháng này.”
“Cái gì?!” Bạch Cao Hưng kinh ngạc.
Không ngờ chư thần Trung Nguyên lại đang tính toán như vậy.
“Mấy tên thần này thật là không biết xấu hổ.” Lão Ngưu nói, “Thất đức như vậy mà bọn chúng cũng nghĩ ra được.”
Dứt lời, lão Ngưu uống một ngụm rượu buồn.
“Chúng ta phải làm sao bây giờ?” Hắn nhìn Bạch Cao Hưng.
Hiện tại rút lui thì vẫn được, nhưng lúc đến có tiền cầm, có người hộ tống. Lúc trở về thì không còn vận may tốt như vậy nữa, ít nhất cũng phải nhả tiền ra.
“Ban đêm chúng ta thương lượng một chút, cùng lắm thì về Đông Hoang.” Bạch Cao Hưng nói, hắn tuyệt đối sẽ không vô cớ động đao giết người.
“Lão Ngưu, ngươi cứ yên tâm, đợi khi trở về, ta sẽ giúp ngươi tìm một việc tốt tuyệt đối kiếm được tiền.” Bạch Cao Hưng nói.
“Vậy thì nhờ cả vào ngươi.” Lão Ngưu chắp tay với Bạch Cao Hưng, quay người rời đi, vừa đi vừa gật đầu chào hỏi A Quá.
A Quá đáp lễ xong, vẻ mặt nghiêm túc đi đến bên cạnh Bạch Cao Hưng, kéo Bạch Cao Hưng vào lều trại.
“Làm gì mà thần bí vậy?” Bạch Cao Hưng hỏi.
A Quá kéo tấm rèm lều xuống rồi nói: “Lão Bạch, ngươi biết ta vừa thấy ai không?”
“Ai?” Bạch Cao Hưng nghi hoặc hỏi.
“Sáng nay ta bị đám võ sư đến đây trước kia gọi qua, để trị thương cho một huynh đệ của bọn họ.” A Quá hạ giọng, “Doanh địa của bọn họ ngay ở phía nam chúng ta. Khi ta vào doanh địa của bọn họ, ta đã thấy cừu nhân của lão La.”
Lão La chính là La Sát Điểu.
La Sát Điểu là yêu quái, cho nên không ở trong doanh địa của bọn họ.
Yêu quái ở Trung Nguyên, tự nhiên hơn người một bậc.
“Cái gì?” Bạch Cao Hưng đột nhiên đứng dậy, “Ngươi thấy rõ chưa?”
Chuyến đi về phương bắc Trung Nguyên này của bọn họ, chính là vì tìm đám người này, báo thù cho La Sát Điểu.
“Thấy rõ rồi.” A Quá chắc chắn, “Lão La đã miêu tả tướng mạo của bọn chúng trước mặt ta không dưới trăm lần, hơn nữa, sở thích của bọn chúng cũng giống nhau.”
Khi A Quá đi chữa bệnh, bọn chúng đang say sưa kể về việc ác mà bọn chúng vừa làm.
“Bọn chúng trong lúc bắt phản nghịch, đã gặp một đôi vợ chồng. Bọn chúng ngay trước mặt người chồng, lăng nhục người vợ kia. Bọn chúng lấy đó làm thú vui, ngươi nói xem, có phải là người mà lão La muốn tìm không?” A Quá hỏi.
Chuyện này thật đúng là chỉ có bọn chúng mới có thể làm được.
A Quá lại nói, “Còn nữa, gần đây bọn chúng lấy việc giết người làm vui, khoe khoang mình đạt được cái gì Bách Nhân Trảm.”
“Bọn súc sinh này còn lập cả tiền cược, nói ai là người cuối cùng đạt được Bách Nhân Trảm, sẽ mời mọi người uống rượu!” A Quá càng nói càng tức giận.
Tiếp theo, A Quá nói ra: “Lão Bạch, ta luôn cảm thấy, bọn Yêu Thần này chiêu mộ chúng ta đến đây, không phải để làm chuyện tốt!”
Bạch Cao Hưng gật đầu, đem tin tức mà lão Ngưu dò la được kể lại cho A Quá.