Chương 1217 hàm súc đẹp
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1217 hàm súc đẹp
Chương 1217: Hàm súc tuấn mỹ
Vị tiên nhân kia kinh ngạc nhìn Dư Sinh, một hồi sau mới có động tĩnh.
“Bốp!” Hắn tự tát vào mặt mình một cái, “Quy tức, tỉnh rồi à nha?”
Hắn lại nhìn quanh quất, “Là ở khách sạn à nha?”
Cuối cùng, tiên nhân xác định được, hắn nhìn Dư Sinh, “Xem ra không phải ta say, là tiểu tử ngươi say.”
Hắn khua khua đôi đũa.
“Nghĩ không ra chưởng quỹ như ngươi biết cũng không ít. Có điều, đừng đem tiên nhân ra đùa, dù ta tính tình tốt, nhưng ta thật sự có chuyện quan trọng.” Hắn hớp một ngụm rượu, “Chuyến xuôi nam này của ta là vì tìm con của Thí Thần Giả. Chỉ cần hai ông trời chúng ta liên thủ, một lần nữa trời sinh một đôi, ta tin rằng cứu vớt bách tính Trung Nguyên chẳng đáng là bao.”
Dư Sinh bĩu môi, hóa ra là đến tìm hắn, có điều cái thành ngữ này dùng…
Hắn tạm thời không lộ thân phận, hỏi: “Lúc trước, tổ tiên ngươi và Thí Thần Giả đều không phải đối thủ của chư thần Trung Nguyên, hiện tại ngươi và con của Thí Thần Giả lại là đối thủ của chư thần Trung Nguyên sao?”
“Ngươi không hiểu đâu.” Tiên nhân gắp thức ăn, “Con của Thí Thần Giả đồng thời còn là con trai của Đông Hoang Vương, Đông Hoang Vương ai chứ, có được Tứ Hải, là Vạn Long chi vương. Chọc giận nàng, thu thập chư thần Trung Nguyên chẳng phải dễ như ăn sáng?”
Sức chiến đấu của Thủy Tộc cũng không thể khinh thường.
Chưa nói đến chuyện dìm chết chư thần, chỉ riêng đám yêu quái dưới nước có thể lên bờ thôi, tụ tập lại cũng đủ sức chống lại chư thần Trung Nguyên.
Nhưng mà, ban đầu ở Thần Thánh chi chiến, Đông Hoang Vương đã không ra tay, hiện tại cũng sẽ không ra tay đâu.
Đa số chư thần Trung Nguyên là Yêu Thần, sau lưng bọn họ là Tây Hoang Vương.
Đông Hoang Vương mà ra tay, vậy sẽ biến thành chiến tranh giữa Đông Hoang Vương và Tây Hoang Vương.
Có điều, Dư Sinh không nói những điều này, mà nói: “Nhưng Đông Hoang Vương hiện giờ đang bị giam giữ, nàng không giúp được ngươi.”
“Vậy ta sẽ giúp con trai Đông Hoang Vương cứu Đông Hoang Vương ra trước.” Tiên nhân vừa nhai đồ ăn trong miệng, vừa nói một cách chẳng hề để ý.
“Nhưng con trai Đông Hoang Vương hiện tại đang tranh đoạt vị trí Trung Hoang Vương, chẳng rảnh mà cứu nương hắn đâu.” Dư Sinh nói tiếp.
Tiên nhân dừng đũa, đôi mắt say lờ đờ mông lung, “Cái thằng con trai Đông Hoang Vương này cũng quá không ra gì đi?”
“Đại gia ngươi.” Dư Sinh nói.
“Ừm ~” Tiên nhân lắc đầu.
“Tính theo bối phận, hắn không chỉ là đại gia ta.” Tiên nhân đã say mèm, không biết Dư Sinh đang mắng hắn.
Hắn đếm trên đầu ngón tay rồi nói: “Tổ tông ta và cha hắn là huynh đệ, theo bối phận mà nói, hắn là ông cố tổ của ta…”
Dư Sinh nhìn lại mình, đời này thì hắn có hơi không kham nổi nha.
“Đại gia nhiều quá.” Tiên nhân mất kiên nhẫn, “Tóm lại, hắn hẳn là bậc trưởng bối của ta.”
“Ha ha, tuổi ta cũng không nhỏ đâu.” Dư Sinh tự nhủ.
“Ngươi nói gì đó?” Tiên nhân nhìn hắn.
“Không có gì, ta nói là, con trai Đông Hoang Vương tranh đoạt vị trí Trung Hoang Vương cũng là vì cứu nương hắn.” Dư Sinh nói.
Tiên nhân rất mừng rỡ, “Vậy thì còn tạm được, vậy ta sẽ giúp hắn lên làm Trung Hoang Vương.”
“Nhưng cự nhân, nhất là Hình Thiên dũng sĩ, bọn họ không đồng ý đâu.” Dư Sinh nói.
“Vậy ta sẽ giúp hắn giết Hình Thiên dũng sĩ… Ơ?” Tiên nhân bỗng tỉnh táo lại, hắn ngẩng đầu nhìn Dư Sinh, “Sao lại chuyển đến chỗ ngươi thế này?”
“Ta chính là đại gia ngươi nha.” Dư Sinh ngồi xuống.
Tiên nhân không hiểu, “Có ý gì, sao ngươi lại thành đại gia ta rồi?”
“Con trai Đông Hoang Vương muốn giết Hình Thiên dũng sĩ, ta cũng phải đối phó Hình Thiên dũng sĩ, cho nên…” Dư Sinh cố ý để hắn hiểu ra.
Dù sao tự mình báo danh hiệu có hơi… lộ liễu.
“À.” Tiên nhân giật mình, “Ta hiểu rồi.”
Dư Sinh thở phào nhẹ nhõm.
“Ngươi và con trai Đông Hoang Vương có chung một kẻ thù!” Tiên nhân cười ngây ngô.
“Cái gì lung tung rối loạn.” Dư Sinh từng bước dẫn dắt, “Có lẽ, chúng ta không chỉ có chung một kẻ thù, mà còn có những điểm khác giống nhau thì sao?”
“Những điểm khác giống nhau?” Tiên nhân nghi hoặc, dùng cái đầu óc hồ đồ suy nghĩ, “À, đúng, hắn cũng là chưởng quỹ khách sạn.”
“Nấc!” Hắn ợ một hơi rượu, cười nói: “Các ngươi là đồng nghiệp à nha.”
“Ha ha, ta…”
“Hắn chính là con trai Đông Hoang Vương, bậc trưởng bối của ngươi!”
Lão ăn mày thò đầu vào, không vui nói, “Ta nói hai người các ngươi, một cái thân phận cũng giày vò khổ sở nửa ngày, thật là sốt ruột chết ta.”
Lão liền đứng lên, “Ai, ngựa về chuồng rồi, không nói nữa, ta mang cả bàn đồ ăn về, các ngươi cứ bận bịu.”
Dư Sinh nghi hoặc, con ngựa và cả bàn đồ ăn có quan hệ gì?
Tiên nhân lúc này như gặp phải đòn nặng, “Cái gì! Ngươi chính là con trai Đông Hoang Vương?!”
Đôi mắt say lờ đờ của hắn nhìn Dư Sinh, men say che giấu không hết sự chấn kinh trong ánh mắt.
“Không phải, nghe đồn Thí Thần Giả cũng là người anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, sao đến chỗ ngươi lại biến thành thế này, thế này…”
“Thế này cái gì?” Dư Sinh không vui nhìn hắn.
“Anh tuấn đến mức uyển chuyển rồi?” Tiên nhân rốt cuộc tìm được từ thích hợp.
“Ách, cái này…” Mặt Dư Sinh nhất thời tối sầm lại, hắn mười phần khiêm tốn nói: “Đâu có, đâu có, ngươi quá khen rồi.”
“Ngươi không hổ là hậu duệ của Thí Thần Giả, quả là có mắt nhìn, vừa nhìn đã thấy được vẻ đẹp hàm súc của ta.”
Dư Sinh vỗ nhẹ vai hắn, dù không biết mình vỗ trúng mặt trước hay mặt sau.
“Ha ha, ha ha.” Tiên nhân cười khan một tiếng, “Bộp” nằm sấp xuống bàn, ngáy o o.
“Tửu lượng này, cũng quá kém.” Dư Sinh lắc lắc vò rượu, trong lúc bất tri bất giác, một bình rượu đã cạn đáy.
“Hay là nên thanh toán tiền trước nhỉ?” Dư Sinh nhìn tiên nhân, nghĩ đến việc lấy tiền từ trong túi hắn, “Coi như sau này ngươi đi theo ta, sổ sách nên tính vẫn phải tính.”
Hắn đang định đánh thức tiên nhân thì Phú Nan ở phía sau trù gọi hắn, “Chưởng quỹ, lão tửu và ngỗng đều mang về rồi.”
Dư Sinh bỏ mặc tiên nhân, quay người về bếp sau thu dọn ngỗng.
Ngỗng là lão ngỗng được thư sinh kia tỉ mỉ chọn lựa.
Về phần lão tửu, dù Dư Sinh đã biết phương pháp sản xuất, nhưng nhất thời không rảnh để ý tới, dứt khoát để Phú Nan mang lão tửu từ nhà thư sinh kia về.
Dựa theo thực đơn hệ thống cung cấp, Dư Sinh đem lão ngỗng chế biến, cùng Tiểu dì bọn họ chia nhau ăn.
Trải qua hệ thống hoàn thiện thực đơn, cùng nắm bắt tinh chuẩn, món đầu ngỗng kho của Dư Sinh đã tiến thêm một bước so với thư sinh kia.
Thịt ngỗng vô cùng thơm, nhắm rượu thì tuyệt hảo, càng ăn càng thấy ngon.
Về phần đầu lão ngỗng, lại càng là nhất tuyệt, thành chủ bọn họ ăn mà khen không ngớt miệng.
Tiểu Bạch Hồ ăn xong, càng không ngừng để ý đến bốn con ngỗng được nuôi từ nhỏ trong khách sạn, vốn là phụ tá đắc lực của nàng trong việc chăn thả gà vịt.
Đôi mắt nàng sáng rực lên, khiến bốn con ngỗng sợ hãi vội vàng bỏ chạy.
“Bạch Nhãn Lang.” Tiểu Bạch Hồ lẩm bẩm, “Uổng công ta nuôi các ngươi.”
“Bạch Nhãn Lang có ai dùng như ngươi không?” Lão phu tử nghe thấy, phạt nàng chép ba chữ “Bạch Nhãn Lang” một trăm lần.
Tiểu Bạch Hồ nghe vậy, nhăn nhó mặt mày, lặng lẽ liếc Diệp Tử Cao một cái.
“Đừng nhìn ta.” Diệp Tử Cao khoát tay, “Lần trước giúp ngươi chép sách, nhạc phụ tương lai của ngươi phạt ta một xâu tiền rồi.”
“Vậy ngươi cũng có lời chứ, ngươi thu ta…” Tiểu Bạch Hồ dùng đầu ngón tay đếm, “Ngươi thu ta hai xâu năm trăm văn, ngươi kiếm một xâu năm trăm văn còn gì.”
“Không sai.” Diệp Tử Cao khen nàng, “Khả năng tính toán của ngươi hơn hẳn mười cái Thảo Nhi.”
Trong lúc mọi người thưởng thức đầu lão ngỗng, vị tiên nhân say khướt ở đại đường bị dụ dỗ tỉnh lại…