Chương 1203 cược tiên
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1203 cược tiên
Chương 1203: Cược Tiên
“Mở đi.”
Dư Sinh ngồi trên ghế, thần thái tự nhiên, tiện tay lấy từ hệ thống ra một cây mía.
Cây mía này vừa xuất hiện đã khiến không ít người tò mò nhìn Dư Sinh, muốn biết cây gậy trúc lớn này từ đâu ra.
Hắn chẻ cây mía thành bốn đoạn, mỗi người Phú Nan ba người một đoạn.
“Cái đồ chơi này ăn thế nào?” Phú Nan hỏi rồi định cắn cả vỏ.
“Như vầy này.” Dư Sinh xé vỏ mía, đồng thời ra hiệu cho Mặt Thẹo nhanh mở bát xúc xắc.
Thấy Dư Sinh tự tin như vậy, Mặt Thẹo mồ hôi nhễ nhại. Nếu lần này Dư Sinh cược trúng…
Hắn nhìn chồng ngân phiếu trước mặt Dư Sinh, nuốt khan một ngụm nước bọt. Tiền này nóng tay quá, khiến hắn có chút không dám cầm.
Nếu vẫn là ba điểm bão, hắn sẽ táng gia bại sản mất.
“Không thể nào, không thể nào.” Mặt Thẹo lẩm bẩm trong lòng, cố gắng trấn an bản thân, “Tuyệt đối không thể trùng hợp như vậy, trừ phi hắn gian lận!”
“Mở đi chứ.” Dư Sinh vừa gặm mía vừa thúc giục.
“Mở, mở!”
Đám con bạc xung quanh cũng mất kiên nhẫn, hùa theo quát lên.
Trong chốc lát, đám đông đổ khách tụ tập, ai nấy đều dán mắt vào cái bát xúc xắc kia.
Mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên mặt Mặt Thẹo, chảy qua vết sẹo chằng chịt.
Hắn thở phì phò, tay run rẩy mở bát xúc xắc ra. Bên trong, ba con xúc xắc nằm im lìm, cả ba đều là ba!
Ầm!
Cả con phố như nổ tung, đám đông vây xem chỉ định hóng hớt, ai ngờ đâu lại thật sự ra ba điểm bão.
Tên ăn mày và lão Cửu, dân cờ bạc lão luyện, trợn mắt há hốc mồm nhìn Dư Sinh. Đổ Thần à? Coi như không phải Đổ Thần thì cũng là Cược Tiên chứ chẳng chơi!
Lão Cửu chân khẽ khuỵu xuống, suýt chút nữa quỳ xuống dập đầu.
Phú Nan và đồng bọn cũng kinh ngạc không kém, vừa gặm mía vừa hỏi: “Chưởng quỹ, huynh thành Đổ Thần từ bao giờ vậy?”
“Răng rắc”, Dư Sinh cắn một miếng mía, đáp: “Ta vẫn luôn là Đổ Thần, chỉ là lười so đo với các ngươi thôi.”
Mặt Thẹo mồ hôi tuôn như mưa, ngơ ngác lùi lại một bước, ngồi phịch xuống ghế như gà gỗ.
Dư Sinh bảo Diệp Tử Cao đếm số tiền hắn vừa đặt cược, không nhiều không ít, vừa vặn 5000 xâu.
“Tính gấp hai mươi lần, ngươi phải bồi ta 10 vạn xâu.” Dư Sinh nhìn Mặt Thẹo, “Sao, chịu chi không?”
Mặt Thẹo liếc nhìn xúc xắc, rồi lại nhìn Dư Sinh.
“Không, không đúng!” Hắn bỗng đứng phắt dậy, chỉ vào Dư Sinh nói: “Ngươi, ngươi gian lận! Đúng, ngươi chơi bẩn!”
Dư Sinh có chút chột dạ, hắn đúng là gian lận thật, dù là mượn hệ thống thì cũng là gian lận.
Có điều, nghĩ đến việc Mặt Thẹo bày sòng bạc còn kiêm cả buôn bán nô lệ, hắn lại cảm thấy mình có lý.
Dư Sinh không thừa nhận cũng không phủ nhận việc mình gian lận, chỉ nói: “Ngươi chẳng vừa bảo đây là Las Vegas, có Đổ Thần trấn giữ, ai dám gian lận, chán sống rồi à?”
“Ta…” Mặt Thẹo đúng là đã nói câu đó.
Hắn ngẩn người một chút rồi nói: “Các ngươi từ ngoại thành đến, có lẽ không coi Đổ Thần ra gì?”
“Được thôi.” Dư Sinh gác chân lên ghế, “Vậy ngươi nói cho mọi người xem, ta chơi bẩn chỗ nào?”
Mặt Thẹo mấp máy môi, rồi lại mím chặt, hắn thật sự không biết phải nói thế nào.
Nhưng…
“Liên tục hai lần ba điểm bão, ngươi chính là chơi bẩn!” Mặt Thẹo chắc như đinh đóng cột, “Tiền này, ta nhất định không giao.”
Bốp!
Dư Sinh ném cây mía lên bàn, “Ngươi dám à? Trên đời này chỉ có ta xù nợ người khác, ngươi muốn xù nợ ta? Nằm mơ!”
Thấy bầu không khí căng thẳng như dây đàn, bên ngoài vọng vào tiếng quát: “Làm gì đấy, làm gì đấy, tránh ra, mau tránh ra.”
“Thành vệ đến.” Lão Cửu, dân cờ bạc lão luyện, thì thầm vào tai Dư Sinh.
Dư Sinh quay đầu lại, thấy một đám thành vệ ùa vào.
Bọn chúng mặc toàn thân áo đen, trước ngực in hình hai con xúc xắc, trông thật nực cười.
“Chuyện gì xảy ra?” Tên thủ lĩnh đi đầu hỏi.
“Hắn chơi bẩn!” Mặt Thẹo chỉ vào Dư Sinh.
Tên thủ lĩnh không thèm nhìn Dư Sinh mà trừng mắt nhìn Mặt Thẹo, “Ngươi nghĩ kỹ chưa? Tố cáo người khác chơi bẩn, nếu không phải sự thật thì ngươi sẽ bị khép vào tội lớn đấy!”
Mặt Thẹo nhất thời do dự.
Tên thủ lĩnh lại quay sang nhìn Dư Sinh: “Tiểu tử, nếu ngươi dám giở trò gian lận ở Đổ Thành, bị bắt lại thì chỉ có nước chịu thiên đao vạn quả.”
“Tùy tiện.” Dư Sinh chẳng hề để tâm.
Thấy hắn tỏ vẻ không sợ trời không sợ đất, tên thủ lĩnh quay sang hỏi Mặt Thẹo: “Ngươi có chứng cứ không?”
Mặt Thẹo muốn nói là có, nhưng ngụy tạo chứng cứ gian lận thì tội còn nặng hơn.
Hắn chỉ có thể nói: “Hắn chơi hai ván, liên tục hai lần đặt ba điểm bão đều trúng, đây không phải gian lận thì là cái gì?”
Tên thủ lĩnh nhíu mày, chuyện này có hơi tà môn, nhưng chỉ bằng mấy lời đó thì không đủ để chứng minh Dư Sinh gian lận.
Bọn chúng cũng chẳng quan tâm đến chuyện cờ bạc, không biết ai đúng ai sai.
Hắn nhìn quanh rồi nói: “Các ngươi nghĩ kỹ đi, nếu cứ khăng khăng cho mình là đúng thì chỉ còn cách mời Thành Chủ đến phân xử.”
Thành Chủ Las Vegas thân là Đổ Thần, tự nhiên có pháp thuật để biết ai gian lận.
“Được thôi.” Dư Sinh đứng lên, “Ta cũng vừa hay muốn gặp Đổ Thần trong truyền thuyết.”
Thấy Dư Sinh không hề sợ hãi, không biết kính nể là gì, không hiểu sao tên thủ lĩnh lại thấy khó chịu.
Hắn cảnh cáo Dư Sinh: “Thành Chủ của chúng ta không phải ai cũng dễ gặp đâu, muốn gặp ngài ấy thì phải tuân thủ năm điều phép tắc.”
“Năm điều phép tắc?” Dư Sinh nói: “Chắc không phải lại đòi tiền đấy chứ? Hay là bắt ta đánh cược một ván?”
“Yên tâm, không có hà khắc như vậy đâu.” Tên thủ lĩnh tự hào, “Năm điều phép tắc này gần như cũng là luật lệ của Las Vegas, ngươi nghe cho kỹ đây.”
“Thứ nhất, ở Đổ Thành này, ngươi có quyền tự do đánh bạc, tự do ngôn luận, muốn nói gì thì nói.”
“Điều này nghe được đấy.” Dư Sinh còn tưởng là cái luật lệ vớ vẩn gì, hóa ra là cái này.
“Thứ hai, không được nói xấu chữ ‘cái’; thứ ba, không được nói béo chữ ‘ấy’; thứ tư, không được nói sẹo mụn cái từ này; thứ năm, không được nói dáng dấp đen ba chữ này…”
“Ấy.” Dư Sinh nhìn tên thủ lĩnh, “Vừa bảo là tự do ngôn luận đâu?”
Tên thủ lĩnh liếc xéo Dư Sinh, “Còn có điều thứ sáu, Thành Chủ có quyền tước đoạt quyền tự do ngôn luận của ngươi.”
“Đây con mẹ nó…” Dư Sinh nhất thời không biết nên dùng từ gì cho hay.
“Làm kỹ nữ còn lập đền thờ.” Diệp Tử Cao nhắc khéo.
“Câm miệng!” Tên thủ lĩnh giận dữ, “Câu này phạm vào điều thứ sáu, niệm tình ngươi vi phạm lần đầu, còn dám nói như vậy thì ta cắt lưỡi ngươi!”
Diệp Tử Cao bĩu môi, không nói gì nữa.
Dư Sinh cảm thán: “Cứ như vậy thì điều thứ nhất về tự do ngôn luận chẳng phải vứt đi rồi sao?”
“Ừm, không vứt đi.” Tên thủ lĩnh vừa đắc ý vừa kiêu ngạo, “Đây là một viên gạch, chỗ nào cần thì chuyển đến đó, nhất là khi khiển trách người khác.”
“Mấy hôm trước, chúng ta vừa chỉ trích một tên Thành Chủ ở thành khác, cũng bởi vì hắn ra lệnh cấm dân chúng đánh bạc, càng không cho phép đến Las Vegas đánh bạc. Cuối cùng thì sao…” Tên thủ lĩnh vênh váo, “Ha ha, dưới sự hiệu triệu của chúng ta về tự do ngôn luận, tự do đánh bạc, dân chúng trong thành hắn suýt chút nữa phản hắn, buộc hắn phải thu hồi Thành Chủ lệnh.”
“Vậy đi thôi, ta đi gặp Thành Chủ của các ngươi một chút.” Dư Sinh nói.
Loại người mặt dày vô sỉ như vậy, Dư Sinh cũng muốn mở mang tầm mắt.
Hắn định đi thì Mặt Thẹo lại do dự.
Chuyện này mà báo lên đến chỗ Thành Chủ, hắn không đưa ra được chứng cứ thì không chết cũng tàn phế.
Tên thủ lĩnh nhìn ra sự do dự của hắn, nói: “Vậy thế này đi, các ngươi tự giải quyết riêng, thế nào?”
“Chỉ cần 10 vạn xâu đến tay ta thì giải quyết riêng cũng được.” Dư Sinh nói.
Tên thủ lĩnh nhìn Mặt Thẹo, “Còn ngươi thì sao?”
Mặt Thẹo run rẩy môi, “Ta, ta… Ta không có 10 vạn xâu.”
Nếu có 10 vạn xâu thì hắn đã không phải bày sòng bạc ngoài đường rồi.
Đã sớm mua một căn nhà, mở sòng bạc trong nhà.
Đến lúc đó, thuê thêm mấy người, thậm chí không cần thuê, trực tiếp bắt đám người ký khế ước bán thân làm nô lệ sai khiến, bắt bọn chúng bưng trà rót nước, rửa rau nấu cơm, hắn còn kiếm thêm được chút tiền, tội gì phải màn trời chiếu đất ngoài đường chứ.
“Ngươi không có 10 vạn xâu?” Dư Sinh giật mình, “Ngươi nhanh vậy đã thua hết 10 vạn xâu rồi à?”
Hắn nhíu mày, “Mẹ nó, ngươi còn là nhà cái đấy, thua nhanh vậy, làm ăn kiểu gì?”