Chương 1191 Đẻ trứng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1191 Đẻ trứng
Chương 1191 Đẻ trứng
“Trưởng lão, bọn hắn sợ có độc, muốn ngài nếm thử trước một ngụm.” Cự nhân nói.
“Đại gia ngươi!” Miêu trưởng lão giận mắng.
“Kia… ta là tôn tử bối của ngài mà.” Cự nhân uyển chuyển nhắc nhở.
“Ta…”
Thôi được, Miêu trưởng lão không so đo với hắn.
Hắn khẽ nhấp một chút, đầu lưỡi dính một chút rượu, nếm thử, “Ừm, không sai.”
“Ngươi nếm được gì không?” Cự nhân phía sau hỏi một câu, nhưng vẫn là nhận lấy bình rượu, khẽ nếm một ngụm, rồi đưa cho cự nhân phía sau.
Bọn hắn chia nhau hai bình rượu.
Còn bình rượu cuối cùng, con trai Miêu trưởng lão uống nửa bình, số còn lại đưa cho huynh đệ phía sau.
“Thật sự có linh lực.” Con hắn nói.
Đám cự nhân phía sau như hạn hán gặp mưa rào, có người chỉ ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ một chút mà đã mừng rỡ khôn nguôi.
“Ngon, ngon thật.” Bọn hắn cùng nhau khen ngợi.
Hai bình rưỡi rượu truyền qua truyền lại, mất hơn nửa ngày mới uống xong, rồi trả vỏ chai cho Dư Sinh.
Mấy gã cự nhân uống nhiều phía trước tinh thần hẳn lên, không còn ốm yếu như trước, nhất là cháu trai Miêu trưởng lão, sinh long hoạt hổ hẳn lên.
Dư Sinh cẩn thận đặt bình rượu xuống, rồi thu thập nắp bình lại.
“Tốt, bắt đầu làm việc thôi.” Dư Sinh nói.
Bọn hắn thu dọn quầy đồ nướng, đưa bốn gã cự nhân vào sơn động, bảo bọn hắn dọn những tảng đá vô dụng ra ngoài, hoặc mài, hoặc nện cho mặt đất bằng phẳng.
“Đến nửa đêm, sẽ có người mang thức ăn đến cho các ngươi.” Dư Sinh nói.
Phân phó xong, Dư Sinh ngáp dài, dẫn Diệp Tử Cao bọn hắn xuyên qua gang tấc chi m·ôn trở về nghỉ ngơi, để lại bốn gã cự nhân trợn mắt há mồm.
Bọn hắn nghiên cứu gang tấc chi m·ôn nửa ngày, quẳng mấy giao rồi lại trở về trung thực làm việc.
Dư Sinh vừa về đến khách sạn thì gặp Thanh dì đi du lãm trở về.
Mấy ngày nay Dư Sinh chưa được đặt lưng xuống giường, trong lòng nhớ nhung khôn nguôi, không nói nhiều lời, kéo Thanh dì lên lầu, ngủ một giấc cho đã.
Diệp Tử Cao muốn để dê thận có đất dụng võ, thấy Dư Sinh lên lầu rồi, bèn uyển chuyển nói với Hắc Nữu: “Chúng ta đi ngủ nhé?”
Hắc Nữu hình như không hiểu, ngồi xuống bên bàn dài, tự rót cho mình một ly trà, “Ngủ gì mà ngủ, trời còn chưa tối.”
“Ta nói là, chúng ta cùng nhau đi ngủ.” Diệp Tử Cao nhấn mạnh từng chữ.
“Ta đang tinh thần lắm đây, kể ta nghe một chút đi, các ngươi gặp cự nhân thế nào?” Hắc Nữu tràn đầy phấn khởi.
“Lên giường cũng kể được mà, chúng ta…”
“Hắn muốn ngủ ngươi!” Lão ăn mày ở bên ngoài hô, “Thật là, lề mề chậm chạp, có công phu này, nhi tử sinh ra sớm hơn rồi.”
“Phụt,” Hắc Nữu phun hết ngụm trà ra ngoài.
“Cái gì, ngươi muốn ngủ ta?!”
Hắc Nữu đứng phắt dậy, làm Diệp Tử Cao sợ hãi trốn về sau.
“Tốt cho ngươi, quả dừa bánh ngọt, ta còn chưa ngủ ngươi mà ngươi đã tìm tới cửa.” Hắc Nữu trừng mắt nhìn hắn.
“Ấy…”
Diệp Tử Cao nhìn Hắc Nữu, hắn biết Hắc Nữu nhà mình hào sảng, nhưng hào sảng thế này thì hơi quá.
“Kia… hay là, ngươi ngủ ta?” Diệp Tử Cao nói.
“Yêu cầu vô liêm sỉ như vậy mà ngươi cũng nói được! Xem ra ngươi thành tâm thật, vậy ta miễn cưỡng đáp ứng.”
Hắc Nữu vừa dứt lời liền giữ chặt Diệp Tử Cao, “Đi, chúng ta lên lầu.”
Đi được mấy bước, Hắc Nữu lại kéo hắn trở lại, “Mẹ ta nói, lên giường rồi sẽ đẻ trứng.”
“Ấy…” Diệp Tử Cao ngẩn người, “Vậy, thành chủ, nàng…”
“Đông Hoang Vương chính là Long Thần, chúng ta khác biệt, chúng ta là rắn hóa rồng, dù tu luyện thành rồng, nhưng xét về căn bản, vẫn phải bắt đầu từ trứng.”
“Cũng được thôi.” Diệp Tử Cao bất đắc dĩ.
“Trứng sinh ra rồi, không thể để mình ta ấp, ngươi cũng phải ấp.” Hắc Nữu nói.
“Không phải, ta, ấp trứng?!” Diệp Tử Cao thầm nghĩ chuyện này biết đi đâu mà nói cho rõ đây.
“Đương nhiên, cha mẹ không thể thiếu một ai, như vậy con mới khỏe mạnh được.” Hắc Nữu nói chắc như đinh đóng cột, “Ta hiểu rõ chuyện này lắm.”
“Kinh nghiệm?!” Diệp Tử Cao lại ngẩn người, chẳng lẽ Hắc Nữu từng ấp trứng rồi?
“Ừm, cha ta, cái lão già không đứng đắn kia, không ấp trứng cho ta, lại đi giúp người khác ấp, trong lòng ta để lại bóng tối rất lớn, ta hận lão cả đời!”
“À.” Diệp Tử Cao thở phào nhẹ nhõm.
“Cho nên, cái trứng này chúng ta phải cùng nhau ấp.” Hắc Nữu nói.
“Được thôi.” Diệp Tử Cao gật đầu.
Lời đã nói đến nước này, Diệp Tử Cao không đồng ý nữa thì chẳng khác nào cha của Hắc Nữu.
“Còn nữa, trứng ấp ra phải theo họ ta.” Hắc Nữu nói.
“Dựa vào cái gì?” Diệp Tử Cao hỏi, “Lão Diệp nhà ta mười tám đ·ời đơn truyền, không thể đoạn ở chỗ ta được.”
“Ngươi xem đi, chắc chắn là do họ Diệp nhà các ngươi không tốt nên mới mười tám đ·ời đơn truyền, đổi một cái họ, biết đâu lại khổ tận cam lai.”
“Còn có thuyết pháp này nữa?” Diệp Tử Cao trợn mắt há mồm.
“Hơn nữa, họ ngươi chẳng chút bá khí nào, theo Độc Cô nhà ta, chờ xưng tên ra thì bá khí biết bao.” Hắc Nữu đắc ý nói.
“Ta tin ngươi mới lạ.” Diệp Tử Cao nói, “Mà ngươi không phải hận cha ngươi lắm sao?”
“Đúng thế.” Hắc Nữu không hiểu, không biết vì sao lại nói đến chuyện này.
“Vậy bây giờ có cơ h·ội để ngươi trả thù cha ngươi đấy.”
“Cái gì?”
“Để lão đoạn tử tuyệt tôn.” Diệp Tử Cao nói, “Trứng theo họ Diệp, chẳng phải Độc Cô gia lão đoạn mất rồi sao?”
Hắc Nữu trầm ngâ·m một chút, “Đừng nói, ngươi nói cũng có lý.”
“Đi!” Hắc Nữu lôi kéo Diệp Tử Cao, “Chúng ta lên giường.”
Bọn hắn lên lầu, để lại Phú Nan phía sau trợn mắt há mồm, chuyện này cũng được sao?
Vừa hay, Tinh Vệ từ sau trù đi ra, bưng thức ăn cho khách của khách sạn, “Mau giúp một tay đi, ngẩn người ra đó làm gì?”
“À, vâng.” Phú Nan đi theo Tinh Vệ qua hỗ trợ.
Bưng đồ ăn cho khách xong, Phú Nan lén lút hỏi: “Chúng ta, cùng nhau đẻ trứng nhé?”
Theo lý thuyết, chim chóc cũng đẻ trứng mà.
“Đẻ trứng, đẻ trứng gì?” Tinh Vệ không hiểu.
“Thì đẻ cái trứng ấy, theo họ ngươi ấy…” Phú Nan uyển chuyển nhắc nhở.
“Theo họ ta?” Tinh Vệ suy nghĩ một chút, “Tinh trứng?”
“Nghe không hay lắm, vẫn là theo họ ta đi.” Phú Nan nói.
“Giàu trứng?” Tinh Vệ nghi hoặc.
Phú Nan không biết giải thích thế nào, “Xuỵt xuỵt.” Hắn gọi lão ăn mày ở cửa.
Lão ăn mày quay đầu, khinh thường nhìn hắn, “Làm gì?”
“Đẻ trứng.” Phú Nan nhắc nhở.
Lão ăn mày nhìn hắn một chút, lại nhìn Tinh Vệ, “Hắn muốn ăn trứng gà.”
“Tự nấu đi, ta đang bận.” Tinh Vệ nói.
“Không phải.” Phú Nan nghĩ đến mình sắp thành động v·ật trân quý của khách sạn, lấy hết dũng khí, “Kia… hai ta tối nay ngủ cùng nhau nhé?”
“Cầm thú!!”
Tinh Vệ nhét hết đồ v·ật đang bưng cho Phú Nan, “Đăng đăng” đi lên lầu.
Phú Nan quay đầu trừng lão ăn mày một cái, “Ngươi mẹ nó, tai nên thính thì không thính, không nên thính thì lại thính.”
Lão ăn mày trợn trắng mắt, “Ngươi còn không bằng cầm thú.”
Phú Nan khẽ giật mình.
Giữa cầm thú và không bằng cầm thú, hắn bồi hồi suốt cả đêm, cuối cùng mơ mơ màng màng ngủ.
Hôm sau, Phú Nan dậy thật sớm, ra h·ậu viện múc nước thì gặp Cẩu Tử.
Từ ổ chó của Cẩu Tử cùng nhau đi ra còn có hai con chó cái nhỏ.
Phú Nan càng thêm ưu sầu.
Nỗi ưu sầu này không kéo dài lâu.
Khó khăn lắm mới trở lại được khách sạn thì thấy Diệp Tử Cao đỉnh hai vành mắt thâm quầng đặc biệt đen, thậm chí thành bóng chồng, ngồi bên bàn dài.
“Ghê vậy, không đến mức thế chứ.” Phú Nan nói, “Đêm qua chiến đấu kịch liệt lắm à?”
“Ha ha.” Diệp Tử Cao không muốn nói chuyện.
Giường thì có ở trên lầu.
Nhưng trong mắt Hắc Nữu, lên giường là lên giường, có thêm người thì không được.
Vành mắt thâm quầng, chính là vì vậy mà ra.