Chương 1169 yêu ngôn hoặc chúng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1169 yêu ngôn hoặc chúng
Chương 1169: Yêu ngôn hoặc chúng
Nghe đám tù nhân kinh ngạc, bàn tán về kẻ trộm hòa thượng, cướp dâu, trong giọng nói còn kính nể không thôi, một tên tù phạm khác tỏ vẻ không phục:
“Hừ, trộm hòa thượng, cướp dâu thì tính là gì.”
Đám tù nhân ngẩn người, cây gậy trúc yêu quái tò mò hỏi: “Ồ, vậy ngươi vào đây vì tội gì, ghê gớm hơn sao?”
“Hòa thượng trộm vợ ta.” Tên kia vênh váo đáp.
“Ối chà.” Cả nhà tù bỗng chốc im phăng phắc.
“Vậy ngươi giết gã hòa thượng kia rồi à?” Cây gậy trúc hỏi, không hiểu hắn lấy gì mà tự hào.
“Đâu có, hắn tống ta vào đây luôn.” Tên kia đáp.
“Thế ngươi vênh váo cái nỗi gì!” Cây gậy trúc yêu quái buột miệng thốt ra.
Thằng cha này vào đây, hóa ra lại làm lợi cho gã hòa thượng kia.
“Thì chứng tỏ vợ ta đẹp chứ sao.” Tên kia cãi.
“Bốp!” Trong phòng giam vang lên một tiếng bạt tai giòn tan, thì ra cây gậy trúc yêu quái tự vả vào mặt mình.
Thế giới này làm sao vậy, sao lại gặp phải những kẻ kỳ quái thế này?
“Vỗ tay mà có một tiếng à, keo kiệt quá.” Gã đội nón xanh lên tiếng.
“Đúng, đúng, mọi người đừng tiếc rẻ tiếng vỗ tay.” Cây gậy trúc yêu quái dẫn đầu vỗ tay, “Ít nhất thì tinh thần lạc quan của hắn cũng đáng để chúng ta học tập.”
Gã đội nón xanh hướng đám người cảm tạ: “Cảm ơn, cảm ơn.”
Có lẽ cả đời này, hắn chỉ có ở nơi này mới nhận được tiếng vỗ tay.
Tiếng vỗ tay vừa dứt, cây gậy trúc yêu quái quay sang hỏi lão hòa thượng cạnh vách: “Đại sư, còn ngài thì sao, ngài cũng trộm vợ hòa thượng à?”
“Hừ, lão nạp thân là người xuất gia, sao lại đi làm cái chuyện cẩu thả đó?” Lão hòa thượng khinh khỉnh đáp.
“Ông ta ấy à, là sư huynh của trưởng lão Hiện Tại Phật Nằm Chùa, đắc đạo cao tăng, bị giam ở đây 1800 năm rồi.” Tên tù nhân bên cạnh giới thiệu.
“Cái gì, 1800 năm?” Cây gậy trúc yêu quái kinh ngạc.
“Dù sao mọi người đều đồn thế.” Tên tù nhân kia cũng không chắc chắn, dù sao tuổi thọ của bọn hắn còn chưa bằng số lẻ kia.
Cây gậy trúc yêu hỏi lão hòa thượng: “Này, hòa thượng, sao ông lại vào đây?”
Bị giam lâu ngày, lão hòa thượng cũng chẳng còn gì để giấu giếm, bèn đáp: “Bọn họ nói sai rồi, ta bị giam ở đây không phải trăm ngàn năm, mà là mấy ngàn năm.”
Cây gậy trúc yêu càng kinh ngạc: “Vì sao?”
Lão hòa thượng kể lại câu chuyện từ khi Phật Nằm Thành biến thành cái dạng hiện tại.
Năm xưa, lão hòa thượng bái dưới trướng phương trượng Phật Nằm Chùa để tu tập Phật pháp.
Lão hòa thượng và Thập Lục sư đệ là hai người có thiên phú nhất, sớm giác ngộ nhập đạo, thành tựu bất tử chi thân.
Về sau, khi phương trượng viên tịch, đã truyền lại vị trí chủ trì Phật Nằm Chùa cho lão hòa thượng, còn sư đệ của lão hòa thượng thì trở thành thành chủ Phật Nằm Thành.
Đó là lệ cũ của Phật Nằm Thành.
Nhưng một thời gian sau, sư đệ của lão hòa thượng lại cấu kết với đám yêu quái.
Lão hòa thượng cả ngày tham thiền ngộ đạo, sư đệ lại giấu giếm, bởi vậy mãi không phát giác, đến khi lão hòa thượng phát hiện thì đã muộn.
Sư đệ cùng đám yêu quái ra tay, bắt lão hòa thượng, nhốt vào nhà giam dưới Phật Nằm Thành, giam cho đến tận bây giờ, lão hòa thượng chưa từng thấy lại ánh mặt trời.
“Không thể nào.” Cây gậy trúc yêu kinh ngạc, “Ông không trốn à?”
“Trốn? Ta việc gì phải trốn, sai là bọn họ, đâu phải ta.” Lão hòa thượng khinh khỉnh đáp.
Được thôi, bậc đắc đạo cao tăng làm việc quang minh lỗi lạc, khinh thường chuyện lén lút bỏ trốn.
“Vậy sao ông không giết ra ngoài?” Cây gậy trúc yêu hỏi, “Diệt hết đám yêu quái kia, đuổi gã hòa thượng kia ra khỏi chùa.”
Lúc bọn hắn đi vào đã thấy, đừng nói là lão hòa thượng đắc đạo cao tăng, chỉ cần bản lĩnh của tiểu hòa thượng, cộng thêm hắn, cũng đủ để xông ra ngoài.
Còn mang theo cả thằng bé nữa.
“A Di Đà Phật, đệ tử Phật môn có năm giới, một không sát sinh, hai không trộm cắp, ba không tà dâm, bốn không vọng ngữ, năm không uống rượu.” Lão hòa thượng trịnh trọng nói, “Đây là giới luật Phật Tổ lưu lại, không được vi phạm.”
“Không phải, ông…” Cây gậy trúc yêu tìm từ, “Ông cũng hòa còn gì?”
Hắn vạn vạn không ngờ, trong cái Phật Thành này, lại nhìn thấy một gã hòa thượng cổ hủ đến vậy.
“Làm việc phải biết biến báo.” Cây gậy trúc yêu khuyên nhủ, “Ông nhìn tiểu hòa thượng nhà ta xem, rượu thịt xuyên ruột, Phật ở trong lòng, lấy lòng dạ từ bi, cùng nhau tiến bước, tuyên truyền giảng giải Phật pháp, trảm yêu trừ ma, phổ độ chúng sinh, cứu vớt thương sinh, trừ hai giới không làm, những giới Phật Tổ bảo làm, giới nào cũng không bỏ. Còn ông… Ở trong sơn động ngốc ngần ấy năm, cứu mình còn chẳng xong, cũng chẳng phổ độ được chúng sinh, ông xứng đáng với Phật Tổ sao?”
“Ha ha.” Lão hòa thượng cười, có lẽ là lắc đầu, nhưng cây gậy trúc yêu không nhìn thấy.
“Tu Phật tu tâm, tâm mà không giữ được trai giới, phạm tất cả điều cấm thì có gì khác nhau, phạm tất cả điều cấm, vẫn là đệ tử Phật môn sao?”
Lão hòa thượng nhờ cây gậy trúc yêu chuyển lời: “Nhắn với tiểu sư phụ bên cạnh ngươi một câu, tâm động thì vật động, lòng yên tĩnh thì vật tĩnh. Nhất niệm ngu tức Bàn Nhược tuyệt, nhất niệm trí tức Bàn Nhược sinh.”
“E là muộn rồi.” Cây gậy trúc yêu đáp, “Yêu quái kia bị tiểu sư phụ nhà ta giết rồi.”
“A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai.” Lão hòa thượng thở dài.
“Ông hòa thượng này thì tu tâm đấy, nhưng dân trong thành ông lại phải chịu đủ nỗi khổ bị yêu quái bóc lột.” Cây gậy trúc yêu cảm thấy lão hòa thượng quá bảo thủ mục nát, hoặc là quá ích kỷ, “Phật Tổ nói, phổ độ chúng sinh, ta thấy ông chỉ lo độ mỗi mình ông, ông xứng là đệ tử Phật môn sao?”
Lão hòa thượng lại thở dài: “Hết thảy gặp phải, đều có nhân quả, nhân sinh vốn là khổ ngắn, làm gì chấp nhất đến nhân lúc này, quả lúc này? Chi bằng mặc hắn báng ta, lấn ta, nhục ta, cười ta, khinh ta, tiện ta, ác ta, gạt ta, chỉ cần nhịn hắn, để hắn, từ hắn, tránh hắn, nhẫn hắn, kính hắn, không cần để ý hắn, chỉ cần lòng yên tĩnh, lù lù bất động, tự có Bỉ Ngạn Hoa nở, thanh phong tự tới.”
“Hắc.” Cây gậy trúc yêu bó tay toàn tập, hắn thật sự không khuyên nổi gã này.
Hắn quay đầu hỏi tiểu hòa thượng: “Ông ta thật sự học cùng một bộ Phật pháp với cậu, thờ cùng một ông Phật à?”
Sao một người giết yêu không chớp mắt, một người cổ hủ đến mức khiến hắn, một con yêu quái, hận nghiến răng.
Tiểu hòa thượng không nói gì, tiếp tục ăn cơm.
Cây gậy trúc yêu quay sang nói với lão hòa thượng: “Đại gia nhà ông, ông mợ nhà ông, bà nhà ông, cô nhà ông, thay tôi chào hỏi tổ tông mười tám đời nhà ông.”
Hắn tha hồ chửi, dù sao lão hòa thượng bảo, mặc hắn.
“A Di Đà Phật.” Lão hòa thượng tiếp tục gõ mõ.
Ba người bọn hắn ăn cơm xong, đang buồn ngủ thì bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, dừng lại trước phòng giam của bọn hắn.
Một võ tăng dùng đuốc cố định lên tường nhà giam, mở cánh cửa sắt kiên cố, để một lão tăng râu ria xồm xoàm bước vào, sau đó võ tăng đóng cửa lại.
“A Di Đà Phật.” Lão tăng râu trắng chắp tay trước ngực, “Lão nạp đến để hỏi thăm tình tiết vụ án.”
Cây gậy trúc yêu liếc nhìn tiểu hòa thượng: “Để hòa thượng đến xử án, hiếm có.”
Hắn xung phong nhận việc, kể lại chuyện mẹ của thằng bé chết đói, hắn đi trộm lúa mì, bị bọn hắn gặp phải, sau đó tiểu hòa thượng giết yêu quái.
Lão tăng râu trắng nghe chăm chú, đợi cây gậy trúc yêu kể xong, ông ta lại niệm một câu A Di Đà Phật.
Ông ta nhìn thằng bé: “Như vậy mà nói, sai là tại ngươi.”
“Hả?” Cây gậy trúc yêu ngẩn người, hóa ra trước mặt hắn diễn trò bán muội muội à.
“Ngươi tin Phật sao?” Lão tăng râu trắng hỏi.
Thằng bé sờ sờ tượng Phật trên cổ, gật đầu.
“Đạo tặc cướp bóc, trộm đạo là phải xuống vạc dầu, núi lửa địa ngục, chịu dày vò khổ sở, ngươi tin Phật, vì sao lại phạm giới?!” Lão tăng râu trắng mặt nghiêm nghị, “Hết thảy duyên đến duyên đi, đều là nhân quả. Ngươi bây giờ chịu khổ, chỉ vì nhân kiếp trước. Chỉ có không còn động niệm đến thế sự, mặc hắn khổ, mặc hắn ngọt, nhẫn nhục chịu đựng, coi cuộc đời không như ý là một thành tu hành, mới có thể hết thảy nhân quả, minh ngộ Bàn Nhược.”
Thằng bé ngẩn người: “Nhưng, nhưng con đói.”
“Hết thảy đều là hư ảo, đói cũng vậy.” Lão tăng râu trắng nói.
Thằng bé còn muốn lên tiếng thì “Phanh”, ngực lão tăng râu trắng bị xuyên thủng, xuất hiện một lỗ máu, bắn tung tóe lên mặt cây gậy trúc yêu quái và thằng bé.
“Ông có thể báo trước một tiếng không.” Cây gậy trúc yêu quái không kịp chuẩn bị, “Có điều, mẹ nó, ngược lại cũng sảng khoái.”
“Ngươi, ngươi…” Lão tăng râu trắng trừng mắt nhìn tiểu hòa thượng.
“Yêu ngôn hoặc chúng!” Tiểu hòa thượng khinh khỉnh đáp, “Chúng ta đi.”
“Ai.” Thằng bé lưu luyến không rời, muốn giữ bọn hắn lại, “Ở đây nuôi cơm.”
Cây gậy trúc yêu quái kéo thằng bé đi: “Nhìn xem cái tiền đồ của ngươi kìa.”