Chương 1154 tiễn thánh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1154 tiễn thánh
Chương 1154: Tiễn Thánh
Nghe Dư Sinh nói mình là con trai của Thí Thần Giả, lại thêm việc Thanh dì vốn là người Trường An, Cung Yêu không khỏi thổn thức.
“Ngày trước, các vị thánh nhân lật đổ chư thần, nghênh mời Thiên Đế, kiến tạo một thế giới thái bình, đại đồng, không còn tranh chấp. Dưới sự dẫn dắt của người đứng đầu thành Trường An, mọi người hăng hái đứng lên thí thần. Ta còn nhớ rõ như in cảnh tượng các thánh nhân tụ họp năm xưa, trong một gian nhà xí tồi tàn, có rượu ngon, các thánh nhân quây quần bên nhau, ba ngày ba đêm không ngơi nghỉ. Bọn họ tha hồ tưởng tượng về việc nhân tộc có thể tự do tự tại sinh sống trên mặt đất, tha hồ tưởng tượng về một tương lai thái bình dưới sự thống lĩnh của Thiên Đế. Lúc ấy ta đứng bên cạnh nghe, cũng mặc sức tưởng tượng, nhưng nghĩ mãi không ra…” Cung Yêu lắc đầu thở dài, “Người đời nay khác xưa nhiều rồi.”
Dư Sinh vẫn luôn muốn ngắt lời hắn, khổ nỗi không có cơ hội. Giờ chộp được thời cơ, hắn bèn tò mò hỏi: “Chủ nhân của ngươi, cũng là một trong những vị thánh nhân đó?”
“Đương nhiên rồi.”
Cung Yêu đáp, “Lúc bấy giờ, ngài là Tiễn Thánh danh chấn thiên hạ. Trong đám chư thần ở Trung Nguyên, trừ Kiếm Thánh và Thí Thần Giả ra, không ai không kiêng kỵ ngài. Chỉ tiếc là…”
“Chỉ tiếc cái gì?”
“Chỉ tiếc là vào thời kỳ đầu của Thần Thánh chi chiến, chủ nhân ta bị một yêu nữ mê hoặc, chuyện sau đó thì các ngươi cũng biết rồi.”
Cung Yêu có chút khó mở lời: Yêu nữ kia câu dẫn thủ hạ của Cung Yêu Chủ, rồi cùng nhau hãm hại Cung Yêu Chủ.
Tên thủ hạ kia làm thành chủ được một thời gian, nhưng thực quyền lại nằm trong tay ả yêu nữ, ả ta sớm đã quy thuận chư thần.
Chư thần coi dân trong thành như súc vật, tùy ý giết chóc và nhục mạ. Đến giai đoạn cuối của Thần Thánh chi chiến, chúng càng giết người để hả giận.
Đường cùng, Cung Yêu phẫn uất đứng lên, thừa lúc tên phản bội kia không để ý, giết chết hắn cùng ả yêu nữ, dẫn tộc nhân bước lên con đường định sẵn.
Điều khiến Cung Yêu thở dài chính là, chủ nhân của hắn vốn phải là chủ lực trong Thần Thánh chi chiến, ai ngờ đâu còn chưa kịp ra tay đã bị hồng nhan họa thủy hãm hại.
“Ả yêu nữ kia vốn là do chư thần phái tới, bọn chúng kiêng kỵ thần tiễn của chủ nhân ta.” Cung Yêu tức giận bất bình, “Nếu không phải bọn chúng dùng thủ đoạn hèn hạ này, thì dù có thất bại trong Thần Thánh chi chiến, chủ nhân ta cũng sẽ nổi danh như phụ thân ngươi, Thí Thần Giả.”
Chủ nhân vừa chết, hắn cũng mất đi cơ hội lưu danh sử sách, dương danh lập vạn, chỉ vì cái danh “Thí Thần Chi Cung” đọc lên đã thấy ghê người.
“Ngươi chắc chắn chứ?”
Dư Sinh biện hộ cho phụ thân mình, danh Thí Thần Giả là do giết thần mà có, chứ không phải do ai thổi phồng.
“Nếu nói kiêng kỵ, thì phải kiêng kỵ phụ thân ta mới đúng, chư thần sao không phái yêu nữ đi câu dẫn ông ấy?” Dư Sinh nói.
Hắn cảm thấy Cung Yêu nói vậy chỉ là để bào chữa cho chủ nhân mình.
“Sao lại không có? Cũng có yêu nữ đi câu dẫn phụ thân ngươi đấy.” Cung Yêu nói, chuyện này hắn nhớ rõ mồn một.
“Không thể nào?” Dư Sinh kinh ngạc.
Hắn chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ lại moi ra được một chuyện, “Phái ai? Đừng bảo là Đông Hoang Vương đấy nhé.”
“Không phải.” Cung Yêu xua tay, “Ta không biết là ai, dù sao ả yêu nữ kia còn chưa kịp gặp mặt phụ thân ngươi đã chết rồi, bị cá ông ấy nuôi giết chết.”
“Ây.” Dư Sinh không cần đoán cũng biết ai ra tay độc ác đến vậy.
“Chờ một chút.” Thanh dì trầm ngâm hồi lâu bỗng lên tiếng, “Mấu chốt không nằm ở đó, ngươi vừa nói gì cơ?”
“Bị cá giết rồi?” Cung Yêu nghi hoặc.
“Không phải cái đó, ta hỏi là, nghênh mời Thiên Đế.” Thanh dì nói, “Chẳng phải đây là tín ngưỡng của Thập Vu Linh Sơn sao?”
“Thập Vu Linh Sơn? Đó là cái gì?” Cung Yêu không hiểu.
Dư Sinh cũng nhận ra điều bất thường, “Thập Vu Linh Sơn là một tổ chức xuất hiện sau Thần Thánh chi chiến, bọn họ tín ngưỡng Thiên Đế. Chuyện này để sau hẵng nói, ngươi nói trước đi, các thánh nhân trong Thần Thánh chi chiến tín ngưỡng Thiên Đế, bọn họ bắt đầu tín ngưỡng Thiên Đế từ khi nào?”
Cung Yêu kinh ngạc, “Các ngươi không biết sao?”
“Biết cái gì?” Dư Sinh nghi hoặc.
Cung Yêu trầm ngâm một lát, “Chuyện này khiến ta không biết nên bắt đầu từ đâu.”
Hắn gõ ngón tay lên mặt bàn, uống một chén rượu rồi vỗ mạnh xuống bàn, nói: “Nói như vậy, việc Trung Nguyên khi đó xuất hiện lớp lớp thánh nhân, ắt có liên quan đến Thiên Đế.”
“Thảo nào khi đó Trung Nguyên lại có thể xuất hiện hơn bảy mươi, gần trăm vị thánh nhân.” Phú Nan giật mình.
“Ngươi đừng có xen mồm.” Diệp Tử Cao cốc đầu Phú Nan một cái.
Dù hai năm nay gặp gỡ, hắn đã biết việc Linh Sơn tín ngưỡng Thiên Đế không phải là giả, mà là sự thật, thậm chí còn có liên quan đến Dư chưởng quỹ Dư Sinh của bọn họ. Nhưng việc Thiên Đế xuất hiện từ trước Thần Thánh chi chiến một vạn năm, chuyện này có chút thâm sâu khó lường.
“Khi đó người Trung Nguyên thường xuyên tế tự tổ tiên và trời đất, chuyện này các ngươi biết chứ?” Cung Yêu lại hỏi.
“Cái này thì ta biết, trên tay ta còn có không ít đỉnh đồng tế tự đấy.” Dư Sinh nói.
Dù những chiếc đỉnh đồng kia phần lớn là hàng nhái.
“Biết đỉnh đồng là tốt rồi.” Cung Yêu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Khi người Trung Nguyên tế tự tổ tiên, nghi thức quan trọng nhất chính là câu thông với trời đất, khẩn cầu thượng thiên giáng xuống ý chỉ, mà thượng thiên đó chính là Thiên Đế!” Cung Yêu nói.
“Câu thông với trời đất, để Thiên Đế giáng xuống ý chỉ?” Dư Sinh hỏi.
Cung Yêu gật đầu, “Các ngươi đã thấy những chữ viết trên đỉnh đồng chưa?”
“Ngươi nói quỷ văn?”
“Quỷ văn? Cái quỷ gì vậy.” Cung Yêu nhả rãnh, “Ở thời đại của chúng ta, nó được gọi là thiên thư.”
Nói tóm lại, những văn tự này chính là chữ viết ghi lại ý chỉ của Thiên Đế.
“Khi đó, phụ thân của phụ thân ngươi, tức là ông nội ngươi, Tạo Chữ Thánh Nhân, phụ trách giải mã những văn tự này.” Cung Yêu nói.
Khi đó, mọi người vẫn còn dùng lối thắt nút dây để ghi nhớ sự việc.
Nhưng khi nhân tộc lớn mạnh, cần hợp tác để sinh tồn và duy trì nòi giống, nhân tộc vô cùng cần một loại chữ viết để tiện giao lưu.
“Thiên thư rời rạc, không thành câu, rất khó đáp ứng nhu cầu hợp tác của nhân tộc, cho nên Tạo Chữ Thánh Nhân mới cảm ngộ thiên địa, dựa trên cơ sở thiên thư để sáng tạo ra chữ viết mà người đời sau sử dụng.” Cung Yêu nói.
“Vậy còn cái gì thiên vũ túc, quỷ dạ khóc…”
“Bản thân thiên thư đã rất thần kỳ rồi, việc dùng nó để tạo chữ ắt gây ra động tĩnh lớn.” Cung Yêu nói.
Nói trở lại chuyện cũ.
“Việc gia gia ngươi và phụ thân ngươi chói sáng trong Thần Thánh chi chiến, có liên quan đến việc bọn họ nắm giữ và giải mã thiên thư.” Cung Yêu bổ sung.
“Ngươi đây là trần trụi đố kỵ.” Dư Sinh không vui nói, “Danh tiếng của cha ta là do một mình ông ấy giết thần mà có. Còn thành chủ của các ngươi thì lại muốn giết…”
“Khụ khụ.” Mấy người trong tửu quán ho khan, dù sao bọn họ đều là di dân của tòa thành kia, cũng cần phải giữ thể diện chứ.
Cung Yêu nói sang chuyện chính, “Người Trung Nguyên chính là nhờ sự giúp đỡ của thiên thư do Thiên Đế giáng xuống, mới xuất hiện một loạt thánh nhân.”
“Không đúng.” Dư Sinh lắc đầu, “Ta nhớ cự nhân tộc, còn có một số viễn cổ thần, bọn họ cũng dùng quỷ văn.”
Dư Sinh ngẩng đầu nhìn Cung Yêu, “Chẳng lẽ bọn họ cũng tín ngưỡng Thiên Đế?”
Thiên Đế và đám cự nhân, viễn cổ thần dùng cùng một loại quỷ văn, đây tuyệt đối không phải trùng hợp.
“Chẳng lẽ cái gọi là Thiên Đế, thật ra là một vị thần viễn cổ, thậm chí còn cao hơn?” Dư Sinh suy đoán.
“So với viễn cổ thần còn cao hơn, vậy thì chỉ có Tứ Hoang Vương ở bốn phương đông tây nam bắc.” Thanh dì nói.
Trong Thần Thánh chi chiến có bóng dáng của Tứ Hoang Vương, nhưng tuyệt đối không phải là Thiên Đế đã giúp các thánh nhân trở nên cường đại.