Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 115 hóa bướm

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 115 hóa bướm
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 115 hóa bướm

Chương 115: Hóa Bướm

Dư Sinh trở lại khách sạn, thấy Thảo Nhi đang ngồi một mình ở đại sảnh.

“Thanh dì đâu?”

“Ở hậu viện trồng hoa rồi.” Thảo Nhi khó chịu ra mặt, lẩm bẩm mấy câu kiểu “Trêu hoa ghẹo nguyệt”.

“Cái gì cơ?” Dư Sinh không nghe rõ.

Thảo Nhi không thèm nói chuyện với hắn nữa, mặt mày ủ rũ nằm sấp xuống bàn.

Cầu Cầu đứng ở mép bàn, giương nanh múa vuốt với cảnh sát trưởng mèo đen dưới gầm bàn, ra vẻ đắc ý, hệt như một vị thảo nguyên chi vương.

Nhưng oai phong chưa được một giây, thấy Diệp Tử Cao ôm một con quái vật “Lẩm bẩm” đi vào, nó “xoát” một tiếng đã vọt tới bên cổ Thảo Nhi.

Vị khách kia cũng theo vào, đặt chiếc mũ rộng vành, trường kiếm và bọc hành lý lên bàn.

“Dùng gì đây?” Dư Sinh hỏi, chén nước gừng vừa rồi chỉ là để hắn ta tạm ứng phó thôi.

Khách nhân đảo mắt nhìn thực đơn trên tường, “Tùy ý thôi, có thể nhắm rượu là được, cho một vò rượu trước đi.”

Dư Sinh ngạc nhiên liếc hắn một cái, trên bàn trà ngoài kia đã có hai vò rượu không rồi còn gì.

Để Bạch Cao Hưng lấy rượu, Dư Sinh vào bếp sau trộn cho hắn một đĩa thịt đầu heo.

“Ừm, không tệ.” Khách nhân nói, thịt đầu heo dai dai, nhai rất đã, hợp với rượu thì đúng là tuyệt cú mèo trong ngày hè nóng nực.

Dư Sinh ra sau vườn, thấy Thanh dì đang trồng hoa bên hàng rào, đúng là làm khổ nàng rồi, nhổ cỏ với xới đất mà tay chân cứ lóng ngóng cả lên.

Dư Sinh bật cười, đúng lúc bị Thanh dì nhìn thấy. Chưa kịp để Thanh dì thẹn quá hóa giận, hắn vội nói: “Để ta làm cho.”

Thanh dì mừng rỡ nhẹ nhõm, “Có đạo sĩ nào đến đập phá quán à?”

“Sao dì biết?”

“Thật tưởng thành chủ uống cháo của ngươi chắc? Chẳng qua là nể mặt ta thôi.” Thanh dì có chút đắc ý.

Nể mặt Thanh dì? Dư Sinh chợt nhớ tới Họa Tiên, “Dì còn nhớ người đã nâng ta lên làm Họa Tiên không?”

Khi nói về lai lịch rau xanh, Dư Sinh vẫn dùng Họa Tiên làm cái cớ, chỉ là Thanh dì không tin thôi.

“Nhớ chứ.”

“Người hắn thích có phải là thành chủ không?”

Thanh dì có chút mất tự nhiên, “Sao ngươi biết?”

“Thân là Họa Tiên, hắn sẽ không vì một nữ tử bình thường mà đến Dương Châu thành chứ?”

“Ta gặp hắn ở Dương Châu thành, say khướt rồi mà vẫn tìm được đường về.” Dư Sinh nói tiếp, “Hắn còn nói cho ta một bí mật lớn của thành chủ.”

Thần sắc Thanh dì căng thẳng, miễn cưỡng cười nói, “Bí mật gì?”

Dư Sinh thấy nàng có vẻ khác thường, mới đoán mò, giờ thì cảm thấy tám chín phần mười là đúng rồi.

“Hắn nói ~” Dư Sinh cười thâm sâu khó dò, nhìn thẳng vào Thanh dì.

Thanh dì trong lòng thấp thỏm không yên, cứ tưởng Dư Sinh đã biết thân phận của nàng.

Dư Sinh nói: “Hắn nói thành chủ thích nữ nhân, Thanh dì, người đó chẳng lẽ là dì?”

“A,” Thanh dì thở phào một hơi, rồi kinh ngạc nói, “Cái gì, ta, thích nữ nhân?”

Dư Sinh mừng thầm, quả nhiên mình đoán đúng.

“Thật là Trâu Đạo Hiên nói?” Thanh dì nghiến răng hỏi.

“Trâu Đạo Hiên là ai?”

“Chính là cái tên vẽ tranh kia.” Thanh dì oán hận nói, dám tạo tin đồn thất thiệt cho bà đây, tưởng thế là bà không lấy được chồng chắc?

“Đúng, đúng là hắn nói.” Dư Sinh lùi lại ba bước, giờ thì cơn giận của Thanh dì còn hơn cả mặt trời giữa trưa.

Ngoài dự đoán của Dư Sinh, Thanh dì vỗ vỗ vai hắn, cười tủm tỉm nói: “Đúng, thành chủ thích ta, ta cũng thích thành chủ.”

Ánh mặt trời chói chang bỗng biến thành gió xuân ấm áp, khiến đầu óc Dư Sinh nhất thời không xoay chuyển kịp, “Vậy, vậy chẳng phải ta thành cháu trai của thành chủ rồi sao?”

Thanh dì ngạc nhiên, “Ngươi có chấp nhận được không?”

“Yên tâm, ta rất thoáng, hơn nữa bánh dừa với ốc biển còn yêu nhau được mà…”

“Đừng đánh đồng ta với hắn.” Thanh dì cốc đầu Dư Sinh một cái.

“Được được được.” Dư Sinh vung hoa xuống, cảm thán nói: “Hóa ra hai ta cùng thích một người.”

“Cấm không được nói nữa!” Thanh dì bỗng quát.

Dư Sinh che tai, “Không nói thì không nói.”

Cắm hoa xong, hai người cùng nhau trở về, vừa vặn gặp Mao Mao.

Dư Sinh tiện tay vỗ mông con lừa, “Này, nói cho ngươi biết, đừng có mà vênh váo, giờ ta có thành chủ chống lưng rồi, còn lợi hại hơn mẹ ngươi nhiều.”

Thanh dì bất đắc dĩ nói: “Không được nhắc đến chuyện ta với thành chủ cho bất kỳ ai biết.”

“Minh bạch, khiêm tốn, khiêm tốn.” Dư Sinh đáp.

Giờ khắc này, hắn cảm thấy mình đúng là một đầu bếp chính hiệu.

Trở lại đại sảnh khách sạn, vị khách kia đã chén sạch đĩa thịt đầu heo, bảo Dư Sinh cắt thêm một đĩa nữa.

Dư Sinh hỏi hắn có dùng cơm không, khách nhân nói tùy ý.

Diệp Tử Cao thấy hành lý của hắn để dưới chân, hỏi hắn có trọ lại không, gã kia gật đầu, rồi cũng rất tùy ý về chuyện phòng ốc, để Diệp Tử Cao tự thu xếp.

“Ngươi đúng là tùy ý thật đấy.” Dư Sinh bưng đồ ăn lên, vừa đi vừa nói.

Khách nhân để tóc dài, cằm để râu hơi lộn xộn nhưng không dài.

Hắn uống rượu bằng chén lớn, ăn thịt bằng miệng rộng, giữa cử chỉ lộ ra vẻ hào sảng.

Sau khi “ừng ực” một ngụm rượu vào bụng, hắn cười nói: “Tên của ta cũng rất tùy ý.”

“Tùy Ý?”

“Theo Gặp.” Gã kia đặt chén rượu xuống, buồn bã nói, “Huynh đệ của ta tên là Tùy Ý.”

Chỉ nói vài câu, khách nhân lại tiếp tục uống rượu, ăn thịt.

Dư Sinh làm cho hắn một phần đậu hũ Ma Bà ăn với cơm, rồi cùng mọi người dùng bữa trưa xong, những người bận rộn ngoài đồng cũng mệt mỏi trở về.

Khách sạn lập tức náo nhiệt hẳn lên, người thì ngồi uống trà ở ngoài sảnh, người thì ăn ngấu nghiến như hổ đói.

Gã mù kể chuyện không thể ra đồng giúp việc, giờ ngồi ở bàn trà, hát một khúc từ không linh mà bi thương theo lời mời của mọi người.

Theo Gặp nghiêng tai lắng nghe, sau khi khúc hát dứt, thưởng cho gã mù năm văn tiền.

“Chưởng quỹ, ta sẽ ở lại khách sạn ba ngày.” Hắn nói với Dư Sinh một tiếng, rồi xách kiếm lên lầu nghỉ ngơi.

Buổi trưa nắng gắt quá, ai nấy đều uể oải, một lát sau thì ai đi đường nấy.

Dư Sinh không ngủ được, hắn kê một cái bàn dưới gốc táo ở hậu viện, rồi chuyển một cái ghế ra.

Nhưng rất nhanh bị Thanh dì cướp mất.

Bởi vì dưới gốc cây có bóng râm, lại thêm gió mát hiu hiu, trong ngày hè oi ả thì thật là dễ chịu.

Dư Sinh lại ôm một cái ghế khác, rồi lấy một con dao và một giỏ củ cải, vừa luyện đao vừa đọc sách.

Thanh dì nhìn hắn, Dư Sinh mãi mới để ý, “Sao vậy?”

“Nhất tâm nhị dụng, giỏi thật.” Thanh dì lại dán mắt vào cuốn sách trên tay.

Dư Sinh tiếp tục công việc của mình.

Tiểu Bạch Hồ cũng nhanh chóng chạy tới, nằm dưới chân Thanh dì, lim dim ngủ trưa.

Bên hồ nhất thời yên tĩnh, tuy có tiếng ve kêu, nhưng cũng có tiếng “vù vù” đều đặn của Dư Sinh đang thái củ cải.

Thời gian trôi đi trong tiếng lau sậy xào xạc, bóng cây táo bị kéo dài, hoàng hôn rất mau tới gần.

Trong lúc lơ đãng, Dư Sinh thấy Thanh dì lại nhìn mình, “Sao vậy?”

Nàng nhìn lên trời một chút, “Ta cứ tưởng mặt trời lại mọc đằng tây rồi chứ, khi nào thì ngươi chăm chỉ thế hả?”

“Ta vẫn luôn rất chăm chỉ mà.”

“Ta đoán xem, chắc chắn là bị tên đạo sĩ lôi thôi kia làm cho bẽ mặt rồi.” Thanh dì nói.

“Chỉ là người ta gặp chuyện bẽ mặt thì quyết chí tự cường, sao ngươi lại đi thái củ cải?”

“Ta cũng muốn học cái khác.” Dư Sinh phàn nàn, “Nhưng có ai dạy đâu.”

“Ta dạy không nổi ngươi,” Thanh dì cười một tiếng, “Đợi ngươi lớn lên, nhiều bản lĩnh tự khắc sẽ biết thôi.”

“Ta có phải thần thú đâu.”

Dư Sinh nói một câu, giơ củ cải đã gọt lên, “Thế nào, đao công của ta có thành tựu không?”

“Ngươi lấy một củ khác đi.”

Dư Sinh làm theo, chỉ thấy một ánh bạc lóe lên, rồi vụt tắt.

Dư Sinh nhìn củ cải, “Vẫn là một củ cải, dì đã làm gì nó vậy?”

Thanh dì khẽ hà hơi, trong chớp mắt củ cải trên tay Dư Sinh biến mất, hóa thành từng mảnh mỏng như cánh bướm, bay về phía không trung.

Đẹp quá.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 115 hóa bướm

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz