Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 113 Đại hoang ăn đơn

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 113 Đại hoang ăn đơn
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 113 Đại hoang ăn đơn

Chương 113: Đại Hoang Thực Đơn

Bụi bặm dưới ánh mặt trời lay động, giữa những kệ sách giấy thoang thoảng hương thơm cổ xưa.

Sách ở đây không được phân loại rõ ràng, phần lớn liên quan đến kiến thức về Đại Hoang, như cuốn « Đại Hoang Chí Dị » được bày ở vị trí dễ thấy.

Cũng có những thư tịch về Thiên Sư bắt yêu, hàng phục quỷ quái.

Bạch Cao Hưng vừa thấy cuốn « Yêu Thú Sổ Tay » liền không nỡ rời tay, hết mực thuyết phục Dư Sinh mua một quyển mang về.

Dư Sinh thấy cũng không tệ, bèn đồng ý.

Diệp Tử Cao thấy vậy, “sưu sưu” lôi ra hai quyển sách từ đống sách.

“Chưởng quỹ, không thể trọng bên này khinh bên kia được, cũng phải mua cho ta hai quyển chứ.” Diệp Tử Cao nói.

Dư Sinh nhìn hai quyển sách tên là « Cửu Vĩ Quy », « Cắt Đèn Ký ».

Rùa có ba chân, cũng có Cửu Vĩ, tương truyền rùa ở phương nam có Cửu Vĩ, ai thấy được sẽ phú quý.

Nghe tên sách thôi cũng thấy hai quyển này không hề tầm thường, Dư Sinh liền gật đầu đồng ý.

Bạch Cao Hưng định nói gì đó, nhưng bị Diệp Tử Cao vụng trộm giữ lại.

Bọn họ đã tìm được sách, còn Dư Sinh tìm tới tìm lui vẫn không thấy cuốn mình cần.

Ngay lúc hắn đang đi đi lại lại bồi hồi, phụ nhân quỷ lại bay đến trước mặt hắn, “Ngươi đang tìm gì vậy?”

“Ngươi không chơi với bọn họ nữa à?” Dư Sinh hỏi.

“Quỷ nào thèm chơi với bọn họ.” Phụ nhân quỷ thổi bay hạt bụi nhỏ trên một quyển sách, “Nửa đời người rồi mà còn chưa học được cách mời quỷ nhập vào người.”

Dư Sinh không nói gì, Diệp Tử Cao đứng bên cạnh thấy lạ, “Chơi với ai cơ?”

“Không phải nói chuyện với ngươi.” Dư Sinh đáp.

Bạch Cao Hưng ngớ người, “Ta cũng có chơi với ai đâu.”

“Cũng không phải nói chuyện với ngươi.” Dư Sinh thở dài.

“Không nói với chúng ta, chẳng lẽ là nói chuyện với quỷ…” Diệp Tử Cao bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Hắn cười mập mờ, hạ giọng: “Nam nữ?”

“Nữ, có thể làm mẹ ngươi.” Dư Sinh đẩy bọn họ đi tìm chưởng quỹ thư đường nói chuyện phiếm.

Hắn tiếp tục nói với phụ nhân quỷ: “Đã chán rồi, sao không đi?”

Phụ nhân quỷ dán sát vào một quyển sách nghe ngóng, “Bên ngoài đâu có chỗ nào tốt bằng nơi này, có sách để đọc, lại vĩnh viễn không đụng phải Thiên Sư bắt yêu hay Vu Chúc.”

Phụ nhân quỷ đột nhiên khựng lại, đề phòng nhìn Dư Sinh, “Ngươi không phải Thiên Sư bắt quỷ đấy chứ?”

Thấy Dư Sinh lắc đầu, phụ nhân quỷ nói: “Thật là tự mình dọa mình, Thiên Sư bắt quỷ không mượn pháp khí thì căn bản không chạm được vào ta.”

“Ta chỉ là muốn tiễn ngươi đi thôi, chứ không phải sờ ngươi,” Dư Sinh thầm nghĩ, may mà không ai nghe thấy.

“Vậy sao ta không thể là Vu Chúc?”

“Vu Chúc cũng không có bản lĩnh này.” Phụ nhân quỷ nói, “Bọn họ chỉ có thể mượn ngoại vật để khu quỷ hoặc bắt quỷ.”

Nàng dùng quỷ lực cố gắng ép cho thẳng cái bìa sách bị gãy sừng, hiếu kỳ hỏi: “Ngươi trời sinh đã vậy rồi à?”

Dư Sinh lập lờ nước đôi, không gật đầu cũng không lắc đầu.

“Có chút ý tứ.” Phụ nhân quỷ trầm ngâm, “Chẳng lẽ ngươi đến từ U Đô?”

“Âm phủ?”

“Đem U Đô so sánh với Âm Phủ Địa Ngục kia là đạo sĩ hòa thượng dọa người.” Phụ nhân quỷ khinh thường nói, “Luân hồi thuộc về thiên đạo, U Đô quản không được đâu.”

Đến đây thì Dư Sinh đã hiểu, thiên đạo vô tình, coi vạn vật như chó rơm, bất kỳ ai luân hồi đều đã được định sẵn, không thể sửa đổi.

Trên đời này có thể thay đổi luân hồi, số lượng không vượt quá bàn tay.

“U Đô ở xa Bắc Minh, ngày đi ở đó, luân tại đất bên trong, vạn hướng u ám, đồn rằng U Đô.”

“Bởi vì trường tồn tại trong hắc ám, người U ám cũng có bản lĩnh không sai biệt lắm như ngươi.” Phụ nhân quỷ nói.

“Cũng không hoàn toàn giống nhau.” Phụ nhân quỷ lại lắc đầu, “Ta đọc trong sách còn thấy ghi chép ở nơi khác, chỉ là không nhớ nổi.”

Dư Sinh cũng không truy hỏi, hắn cảm thấy bản lĩnh này rất có thể là “di chứng” mang theo khi hồn xuyên.

“Ngươi biết nhiều thật đấy.” Dư Sinh tiếp tục chọn sách.

“Kia là đương nhiên.” Phụ nhân quỷ giúp hắn thổi đi tro bụi trên sách, “Sách ở đây ta thuộc nằm lòng hết rồi, ngươi tìm gì?”

“Tìm mấy quyển sách về thực đơn.” Dư Sinh quyết chí tự cường.

Phụ nhân quỷ cười, “Tìm cái này thì hiếm có đấy, may mà gặp ta, không thì ngươi tìm không ra đâu.”

Nàng tung bay phía trước dẫn Dư Sinh đến một góc khuất.

“Thư đường chỉ có quyển sách thực đơn này thôi.” Nàng chỉ vào quyển sách dày cộp dùng để kê chân bàn.

Nàng ái ngại nói: “Sách kê bàn, ta quét dọn không được.”

Dư Sinh ra hiệu không sao, hắn lấy sách ra phủi nhẹ lớp bụi bên trên, lộ ra bốn chữ lớn “Đại Hoang Thực Đơn”, đằng sau còn có hai chữ nhỏ “Long Bá”.

“Sẽ không phải là cái tên ăn hàng kia chứ?” Dư Sinh nhớ rất rõ về thành chủ Long Bá.

Hắn vội vàng lật ra, thấy trên đó viết: “Lục cá, vị rất ngon, ăn vào không bị ung nhọt; cá chuồn văn diêu, vị chua ngọt, ăn vào không phát cuồng.”

Dư Sinh khép sách lại, hắn có thể khẳng định, người có thể viết những dị thú này thành thực đơn, chắc chắn là thành chủ Long Bá thành.

“Cảm ơn.” Dư Sinh gật đầu với phụ nhân quỷ, quay người muốn đi tính tiền.

“Ấy, không trò chuyện thêm lát nữa à?” Phụ nhân quỷ đi theo bên cạnh hắn, lưu luyến không rời.

Dư Sinh chợt nhớ ra một chuyện, hắn quay đầu hỏi nàng, “Ngươi có biết một con quỷ tóc dài không? Khi còn sống là Võ sư.”

Phụ nhân quỷ lắc đầu, rất nhiệt tình nói: “Ta giúp ngươi hỏi thăm một chút.”

Bọn họ đi đến trước mặt chưởng quỹ, nghe ông ta đang hào hứng kể cho Diệp Tử Cao và Bạch Cao Hưng về yếu lĩnh của việc lên đồng viết chữ.

“Vớ vẩn, nghe hắn thì vĩnh viễn chiêu không được quỷ đâu.” Phụ nhân quỷ không nhịn được trào phúng.

Nàng nhìn thấy Dư Sinh tính tiền hai quyển « Cửu Vĩ Quy », « Cắt Đèn Ký », liền dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Dư Sinh.

“Được đấy, tiểu tử, còn nhỏ mà chí không nhỏ, hai quyển này rất kinh điển đấy, ta lật xem không biết bao nhiêu lần rồi.” Phụ nhân quỷ cười nói.

Dư Sinh không tiện nói gì, nhưng vẫn làm ra vẻ anh hùng tương kiến, gật đầu mỉm cười.

Bọn họ được phụ nhân quỷ tiễn ra tận cổng, còn chưởng quỹ và tiểu nhị sau khi thu tiền thì lại tràn đầy phấn khởi lên đồng viết chữ.

Phụ nhân quỷ còn chưa kịp nói hết câu thì người đã bị cưỡng ép chuyển qua gần cái bàn kê bút.

“Chơi mẹ ngươi cái đầu quỷ, không biết chơi thì đừng chơi.” Phụ nhân quỷ chửi ầm lên, “Còn không phải để lão nương xem các ngươi chơi.”

Đôi khi quỷ cũng thật đáng yêu.

Bọn họ lưu luyến kiếp này, không vào luân hồi, chỉ vì nơi này có những yêu, hận, những thứ không thể rời đi.

Phụ nhân quỷ vì sao không vào luân hồi? Có lẽ là vì sách chăng.

Bọn họ vừa đi được mấy bước thì lại phải dừng lại, bởi vì Họa Tiên thư sinh dẫn theo một bầu rượu, như con ruồi không đầu đâm vào xe lừa.

“Ấy, chúng ta quen nhau mà, lại đây lại đây, uống rượu.” Thư sinh ngẩng đôi mắt say lờ đờ, lảo đảo chỉ vào bọn họ nói.

Hắn vừa mở miệng, một mùi rượu nồng nặc đã xộc vào mũi.

Dư Sinh không nhịn được ngửa ra sau, “Ngài làm sao vậy, uống nhiều rượu thế?”

Thư sinh đánh một cái ợ rượu, thê lương nói: “Ta thích nữ nhân, nàng lại thích những nữ nhân khác.”

“Trời ạ.” Tin tức này quá sốc, Dư Sinh nhất thời không thể chấp nhận được.

“Ta không nghe lầm chứ?” Hắn hỏi Diệp Tử Cao.

Diệp Tử Cao nói với thư sinh: “Nén bi thương mà sống tiếp đi.”

“Sao lại nói thế?” Dư Sinh đẩy hắn, “Vị này là Họa Tiên đấy, cẩn thận bị ông ta vẽ lên tường.”

“Ta giúp ông ấy tế điện tình cảm đấy. Ngươi phải biết, cướp nữ nhân của nam nhân thì dễ, khó là cướp nữ nhân của nữ nhân.” Diệp Tử Cao nói đạo lý rõ ràng.

Họa Tiên không để ý đến bọn họ, tiếp tục thất tha thất thểu đi về phía trước.

Dư Sinh nhớ Họa Tiên là người mù đường, nhắc nhở: “Ngươi đi đâu đấy, đừng đi nhầm đường.”

Họa Tiên lay lay bình rượu, “Chỉ cần uống say, ta liền không lạc đường được.”

Đây đại khái là “phụ phụ” phải chính đi, Dư Sinh cảm thán một câu rồi thúc Mao Mao lên đường.

“Ngươi nói xem, rượu gì mà khiến Họa Tiên uống say được nhỉ?” Bạch Cao Hưng hiếu kỳ hỏi.

“Ông ta chắc không đến mức tự vẽ một vò rượu rồi uống đấy chứ?”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 113 Đại hoang ăn đơn

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz