Chương 1112 hồ nương
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1112 hồ nương
Chương 1112: Hồ Nương
Công Thừa Hoàng không để ý tới Mẫu Thừa Hoàng.
Hắn quay đầu hướng Vô Thường nói: “Các ngươi hiện tại giết không được ta đâu.”
Hắn chỉ tay về phía Dư Sinh: “Chưởng quỹ của chúng ta giao tình với Bắc Hoang Vương không hề cạn đâu à nha. Nếu các ngươi đến sớm hơn một chút, nói không chừng còn có thể tự mình nghe Bắc Hoang Vương dạy bảo ấy chứ.”
“Hiện tại cũng đâu có muộn.” Dư Sinh đối với việc quấy rầy Bắc Hoang Vương một chút cũng không thấy ngượng ngùng, thậm chí còn rất thích thú.
Dứt lời, Dư Sinh liền rót thần lực vào tấm bảng gỗ.
Trong khoảnh khắc, sương mù xám lại lần nữa toát ra.
“Đừng mà!” Thừa Hoàng vội vàng ngăn cản hắn, hắn chỉ nói vậy thôi chứ.
Khi nhìn thấy tấm bảng gỗ kia, ba gã Vô Thường cũng hô lên: “Không cần, chúng ta nhìn bảng hiệu là được rồi…”
Nhưng mọi chuyện đã muộn.
Đại điện lại xuất hiện trước mặt Dư Sinh, ba gã Vô Thường, Thừa Hoàng cũng bị kéo vào.
Thừa Hoàng thành thạo nằm rạp trên mặt đất, đến thở mạnh cũng không dám, còn ba gã Vô Thường thì hoảng hốt quỳ xuống đất.
Bọn hắn quá quen thuộc với Bắc Hoang Vương rồi, gần như không cần nhìn thấy đại điện, chỉ cần cỗ sương mù xám kia thôi cũng đủ chứng minh thân phận của vương thượng.
“Lại có chuyện gì?! Nói cho ngươi biết, ta dạo gần đây…”
Bắc Hoang Vương dừng lại một chút: “Ta rất bận rộn đó nha. Ngươi tốt nhất nên có lý do thích hợp, nếu không thì đừng trách ta không khách khí!”
“Ta đương nhiên có lý do thích hợp.” Dư Sinh chỉ vào ba gã Vô Thường: “Bọn hắn muốn bắt ta phong ấn Thừa Hoàng.”
Ba gã Vô Thường vội vàng nói: “Khởi bẩm vương thượng, chúng ta vừa trông thấy tấm bảng gỗ đã dừng lại rồi, là hắn không kịp chờ đợi…”
Bắc Hoang Vương vịn trán, bất đắc dĩ khoát tay áo, hắn có chút hối hận vì đã giao tấm bảng gỗ kia cho Dư Sinh.
“Hiện tại không có việc gì nữa chứ?” Bắc Hoang Vương hỏi.
“Thì không có…” Dư Sinh còn chưa dứt lời, sương mù xám cùng đại điện đã biến mất trước mặt.
Đến nhanh, đi còn nhanh hơn.
“Vương thượng của các ngươi cũng quá vô lễ rồi.” Dư Sinh nói: “Lúc đi cũng không biết chào hỏi một tiếng.”
Ba gã Vô Thường liếc nhau, có thể khiến vương thượng chật vật như vậy, vị chưởng quỹ này quả là người tài.
Bọn hắn không để ý tới Dư Sinh, vòng qua Công Thừa Hoàng, hướng Mẫu Thừa Hoàng đi đến.
“Ấy, các ngươi làm gì vậy?” Mẫu Thừa Hoàng lui lại một bước, nàng nhìn Dư Sinh: “Các ngươi không phải đã bàn bạc ổn thỏa với Bắc Hoang Vương rồi sao?”
“Bàn bạc ổn thỏa rồi.” Công Thừa Hoàng nói: “Hình như là không bắt ta, nhưng đâu có nói là không bắt ngươi.”
“Cái gì?” Mẫu Thừa Hoàng hoảng hốt, lại lùi lại, ba gã Vô Thường đã vây tới, đưa tay ra bắt nàng.
Còn chưa kịp đụng vào Mẫu Thừa Hoàng, “Bá”, một đóa hàn mang đã giết tới, sát ý nghiêm nghị, buộc ba gã Vô Thường vội vàng rụt tay về.
“Cái này…” Ba gã Vô Thường kinh ngạc nhìn bóng mực trước mặt.
Mẫu Thừa Hoàng thì thở phào một hơi, ít nhất hiện tại nàng không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
“Cẩn thận một chút, bảo bối của ta lợi hại lắm đó nha, Băng Di, chủ nhân của thiên hạ thần hà, đã từng chết dưới kiếm của hắn đấy.” Dư Sinh nói.
“Vị công tử này.” Vô Thường nhìn Dư Sinh: “Ngô Vương cũng đâu có nói là bỏ qua con Thừa Hoàng này.”
Dư Sinh gật đầu: “Cái đó thì đúng là vậy.”
“Ai…” Tâm Mẫu Thừa Hoàng lại bị treo lên.
“Chẳng qua nàng hiện tại là khách nhân của khách sạn ta. Phàm là khách nhân của khách sạn ta, ở trong khách sạn, ai cũng không được làm tổn thương nàng.” Dư Sinh nói.
“Nếu ngươi không tin, chúng ta tìm Bắc Hoang Vương lý luận thử xem?” Dư Sinh có vẻ đã nghiện việc tìm Bắc Hoang Vương rồi.
“Đừng, đừng mà!” Ba gã Vô Thường đồng thanh nói.
Với cái dáng vẻ thiếu kiên nhẫn mới nãy của vương thượng, lại mời hắn về, Dư Sinh sẽ có kết cục gì bọn hắn không biết.
Nhưng bọn hắn sẽ có kết cục gì thì chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được.
“Đã khách sạn không cho động thủ, vậy chúng ta ra bên ngoài chờ là được.” Ba người chắp tay với Dư Sinh rồi đi ra ngoài chờ.
Thấy bọn họ đứng ở bên ngoài không rời nửa bước, Mẫu Thừa Hoàng hoảng hốt.
“Làm sao bây giờ?” Nàng nhìn Tại Nhi.
Tại Nhi nhìn Dư Sinh: “Lại đi van xin Bắc Hoang Vương à?”
“Cái giá đó coi bộ lớn à nha.” Dư Sinh nói.
Bắc Hoang Vương đâu phải dễ cầu xin như vậy, nếu không phải Dư Sinh cản bọn hắn phong ấn Thừa Hoàng, đoán chừng Bắc Hoang Vương lúc ấy đã tự tay giết Công Thừa Hoàng rồi.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mẫu Thừa Hoàng rối loạn cả lên.
“Hừ hừ,” Công Thừa Hoàng đắc ý đi vào: “Bây giờ biết sốt ruột rồi hả? Đáng đời! Bảo ngươi lúc trước không nghe ta.”
“Ngươi có biện pháp?” Mẫu Thừa Hoàng nhìn hắn, giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng.
“Đương nhiên là có, nếu không thì lúc đầu ta tìm ngươi làm gì.” Công Thừa Hoàng nói, mặt mày hớn hở.
“Biện pháp gì?” Mẫu Thừa Hoàng hỏi hắn.
“Để ta cưỡi một kỵ.” Công Thừa Hoàng nói.
“Ngươi…” Mẫu Thừa Hoàng trừng mắt, vào cái lúc mấu chốt này mà hắn còn muốn cưỡi nàng.
“Sĩ khả sát, bất khả nhục, cùng lắm thì chết thôi, ta sẽ không dùng thân thể của ta để đổi đâu.” Mẫu Thừa Hoàng nói.
“Ngươi đây cũng quá sốt ruột rồi, không biết dục tốc bất đạt à?” Tại Nhi cũng nói: “Tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng, đến lúc đó cưỡi cũng không muộn.”
“Như vầy đi,” Tại Nhi lấy ra yêu khí thẻ: “Trong này có 8 vạn xâu, mua biện pháp cầu sinh của ngươi, thế nào?”
“Ngươi có trả 80 vạn xâu, ta cũng phải cưỡi nàng.” Công Thừa Hoàng nói.
“Ta nói ngươi cái tên Thừa Hoàng này sao hư hỏng vậy hả?” Dư Sinh ở phía sau đá cho Công Thừa Hoàng một cái.
8 vạn xâu đó nha, cho Công Thừa Hoàng, chẳng khác nào cho hắn.
“Đều là Thừa Hoàng cả, ngươi nói hắn làm gì?” Dư Sinh nói.
Mẫu Thừa Hoàng cảm kích nhìn Dư Sinh một cái, quả nhiên là có nhiều người thì tốt hơn.
“Ta chỗ nào xấu hả?!” Công Thừa Hoàng không hiểu ra sao: “Ta cưỡi nàng, đây chính là biện pháp mà.”
“Đây là cái quỷ biện pháp gì, đi cùng với ngươi, ta liền không bị Vô Thường mang đi nữa à?” Mẫu Thừa Hoàng nói.
“Ta chỉ cưỡi một kỵ thôi, sao lại phải đi cùng với ta?” Công Thừa Hoàng càng thêm khó hiểu.
“Cặn bã nam!” Dư Sinh nói.
Tại Nhi cũng một mặt khinh bỉ.
“Cặn bã nam?” Công Thừa Hoàng khẽ giật mình: “Không phải, các ngươi coi ta là cái gì vậy, ta nói cưỡi một kỵ chỉ là đơn thuần cưỡi một kỵ thôi.”
“Cưỡi trên lưng Thừa Hoàng sẽ tăng thọ 2000 năm, đây là pháp tắc, là quy luật bên ngoài thiên đạo, bất kỳ ai cũng không sửa đổi được. Nói cách khác, nếu như chúng ta cưỡi lẫn nhau, tuổi thọ sẽ tăng thêm 2000 năm, đám Vô Thường bên ngoài kia căn bản không làm gì được chúng ta.” Công Thừa Hoàng liếc nhìn bọn hắn: “Ta chỉ nói đến cái việc cưỡi một kỵ này thôi.”
“Các ngươi…” Công Thừa Hoàng có chút dở khóc dở cười: “Các ngươi nghĩ cũng quá sâu, quá tà ác rồi đi?”
“Ấy…”
Trong khách sạn, một người, một thần, một Thừa Hoàng bắt đầu ngượng ngùng.
“Cái kia thì…” Dư Sinh, người mới còn mắng hắn là cặn bã nam, lên tiếng: “Ta bên trong còn có chút việc, ta vào trước đây.”
Tại Nhi trực tiếp chui vào trong chén rượu.
Chỉ còn lại Mẫu Thừa Hoàng, vì mạng sống: “Ngươi nói sớm đi, ngươi nói sớm thì ta đã bảo ngươi cưỡi rồi, còn cần phiền toái như vậy sao?” Nàng nói: “Đến đây, hai ta cưỡi lẫn nhau một kỵ.”
“Muộn rồi, hiện tại ta không cần.” Công Thừa Hoàng lại ra vẻ ta đây.
“Vì chủng tộc kéo dài!”
“Ngươi nói chết cũng sẽ không để ta cưỡi mà.” Công Thừa Hoàng đem những lời Mẫu Thừa Hoàng vừa nói trả lại hết.
“Đúng vậy, ta nói chết cũng không cho ngươi cưỡi, nhưng còn sống thì nhường, nhanh lên, cưỡi lẫn nhau một phát đi.” Mẫu Thừa Hoàng nói.
“Khụ khụ, cái kia…” Hoàn toàn không có thường xen vào: “Hai người các ngươi không thấy lời thoại này quá tệ rồi à?”
Không biết còn tưởng rằng đây không phải khách sạn, mà là Tần Lâu Sở Quán ấy chứ.
Cuối cùng, Công Thừa Hoàng nghe theo lời khuyên của Tại Nhi, với lý do biết đâu sau này có thể xâm nhập cưỡi một phát, nên đã để Mẫu Thừa Hoàng cưỡi.
Có thêm 2000 năm tuổi thọ trong tay, trong thời gian ngắn Mẫu Thừa Hoàng không cần sợ bị Vô Thường giết nữa rồi.
…
Dư Sinh trở lại Dương Châu khách sạn, thấy Mèo Con thế mà lại ở lại khách sạn.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Dư Sinh kinh ngạc nói: “Ai bảo nàng ở lại, không thể chỉ vì có lẽ có thông gia từ bé, liền để nàng ở không được.”
“Người có tiền.” Diệp Tử Cao nói: “Mà lại rất có tiền.”
“Thật sao? Vậy tại sao lại là một tên ăn mày?” Dư Sinh hỏi.
“Cái này gọi là tiềm tàng trong nghèo khó.” Mèo Con nghênh ngang từ trên Mộc Thê đi xuống.
“Người khác thấy ngươi là yêu quái, còn tránh không kịp, lại càng không cần phải nói cướp tiền của ngươi.” Mèo Con nói: “Đương nhiên, cũng là bởi vì đồ ngốc đủ nhiều, bản cô nương biết cách làm giàu. Các ngươi có muốn gia nhập Cái Bang của ta không? Vừa vào Cái Bang, cả đời…”
“Miễn.” Diệp Tử Cao nói: “Chúng ta không phải đồ ngốc.”
“Vậy các ngươi đã mất đi một cơ hội phát tài tốt rồi.” Nàng nhìn xung quanh: “Hồ Nương anh tuấn đâu?”
“Hồ Mẫu, là Hồ Mẫu Viễn.” Dư Sinh uốn nắn nàng.
“Mẫu chính là nương, Hồ Mẫu chính là Hồ Nương, ngươi đó, dáng dấp đã kém một chút rồi thì thôi đi, đến cả hàm dưỡng cũng thiếu một chút.” Mèo Con quyết giữ ý mình.