Chương 1108 hai bên chia tay
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1108 hai bên chia tay
Chương 1108: Hai bên chia tay
Dư Sinh đương nhiên không thể để cô nương này quấn lấy.
Ngay lúc hắn nóng lòng muốn đuổi vị cô nương từ đâu xuất hiện này đi thì tấm rèm bếp sau bị vén lên.
“Chưởng quỹ…”
Sở Sinh từ bên trong bước ra.
“Hắn!” Dư Sinh chỉ tay vào Sở Sinh, hô lớn một tiếng khiến Sở Sinh giật mình, ngây người tại chỗ.
“Ta, ta làm sao?” Sở Sinh nhìn Dư Sinh, ngơ ngác hỏi.
“Hắn chính là chưởng quỹ khách sạn chúng ta.” Dư Sinh nói với cô nương kia, rồi quay sang nháy mắt ra hiệu với Sở Sinh, “Đúng không, Dư chưởng quỹ?”
“Ờ…” Sở Sinh cũng lanh lợi, đáp lời ngay, “Đúng, đúng, ta là Dư Sinh, chưởng quỹ khách sạn này, cô nương tìm ta có việc gì?”
“Ngươi chính là tiểu chủ nhân của khách sạn này?” Thiếu nữ hồ nghi nhìn Sở Sinh, người này dường như còn đẹp trai hơn lời mẹ nàng nói nhiều.
Đợi Sở Sinh gật đầu xác nhận, thiếu nữ vỗ tay một cái, quát to: “Mẹ ta ơi, đúng là nữ đại thập bát biến, càng lớn càng xinh trai.”
Nàng vòng quanh Sở Sinh, vừa đi vừa nói: “Nếu sớm biết ngươi đẹp trai thế này, lúc trước ta còn bỏ nhà ra đi làm gì, chúng ta trực tiếp động phòng hoa chúc luôn rồi ấy chứ, ta…”
Sở Sinh thấy không được tự nhiên, vội ngắt lời: “Cô nương, chúng ta có gì thì từ từ nói, đừng có giật mình hoảng hốt như vậy. Để ta uốn nắn cô nương một chút, ta không phải nữ, ta…”
Thiếu nữ lại ngắt lời hắn: “Ngươi đương nhiên không phải nữ rồi. Ngươi mà là nữ thì ta đã chẳng đến đây, ta không có hứng thú với nữ nữ. Mấy tỷ muội ta thì ngược lại có hứng thú đấy, có điều tỷ ấy cũng thảm, vừa sinh con trai ra đã bị yêu quái tha đi mất. Ta nói cho ngươi biết, yêu quái trong thành chúng ta ấy, chuyên ăn óc trẻ con…”
“Dừng!” Sở Sinh vội xua tay, ra hiệu dừng lại, không quên liếc nhìn Dư Sinh, dùng ánh mắt hỏi: “Nữ nữ là thế nào sinh ra nhi tử?”
Dư Sinh lắc đầu.
Sở Sinh lại dùng ánh mắt đáp lại: “Ngươi nghe hiểu ta nói gì không đấy?”
Dư Sinh dùng ánh mắt trả lời: “Thành giao, ngươi giúp ta giải quyết cô ta, ta cho ngươi 30 xâu.”
“Cái gì, ngươi cược tận 30 xâu, ngươi coi ta không tán tỉnh được cô ta à!” Sở Sinh dùng ánh mắt đáp trả, cảm thấy Dư Sinh coi thường hắn.
Hắn lại dùng ánh mắt nói: “Thành giao.”
Hai người trao đổi ánh mắt “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, nhưng giao dịch đã thành, cả hai đều hiểu ý.
“Ê ê…” Thiếu nữ khoát tay, “Ngươi làm sao thế, tự dưng ngắt lời ta rồi im re là sao, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề à? Ta nói cho ngươi biết, đầu óc có vấn đề không đáng sợ, đáng sợ nhất là không có đầu óc ấy. Mấy tên tiểu nhị trong tiệm các ngươi đúng là không có đầu óc, mở khách sạn mà lại đuổi khách ra ngoài, tuy ta mặc đồ rách rưới thật, nhưng chúng ta làm ăn là phải đón khách thập phương, không thể khinh người nghèo, chẳng phải là chó chê chủ nghèo hay sao…”
“Dừng!” Sở Sinh lần nữa ngắt lời nàng, “Nói nhiều như vậy, ngươi là ai vậy?”
“Ta á? À, đúng, còn chưa tự giới thiệu nhỉ.” Thiếu nữ nói, “Ta là vị hôn thê mà mẹ ngươi đã định từ thuở bé, giờ đến đây để thực hiện hôn ước đây. Có điều, ngươi đừng vội mừng, ta không phải người dễ dãi đâu, chúng ta cứ từ từ tìm hiểu nhau đã. Ta tên Mèo Con, sau này sẽ là đà chủ Cái Bang.”
“Mèo Con?” Sở Sinh ngơ ngác.
“Đúng, cái tên này của ta còn có lai lịch đấy. Mẹ ta kể, sợ sau này ta bị ức hiếp nên mới đặt tên là Mèo Con, ít nhất là về mặt tên gọi sẽ hơn ngươi một bậc…”
Sở Sinh lại xua tay ngắt lời nàng: “Mèo Con cô nương, có gì thì từ từ nói, đừng nói nhiều như vậy, ta nghe không hiểu gì cả.”
Bị ngắt lời, Mèo Con tỏ vẻ không vui, liếc xéo Sở Sinh một cái: “Ngươi làm sao thế, cứ ngắt lời người khác hoài vậy?”
Sở Sinh vô tội nháy mắt mấy cái, không ngắt lời thì hắn làm gì có cơ hội mở miệng.
Sợ nàng lại thao thao bất tuyệt, Sở Sinh vội giành lời: “Mèo Con cô nương, cô nương từ đâu đến? Đi đường xa có mệt không, cô nương cứ…”
“Ta từ Đông Hoang Mạch Thành đến, đoạn đường này đi mệt ch.ết ta được, trên đường còn bị một con yêu quái bắt vào động làm vợ nữa chứ, chậm trễ mất một đoạn thời gian. Nhưng ngươi yên tâm, cũng chỉ có một đêm thôi, hắn không dám đụng vào ta đâu, ngày hôm sau đã thả ta ra rồi. Chắc là do mị lực của ta chinh phục hắn đấy…”
Không, Sở Sinh thầm nghĩ, chinh phục hắn là do cái miệng thao thao bất tuyệt của ngươi đấy.
Nhưng vì thắng cuộc với Dư Sinh, Sở Sinh lại ngắt lời nàng: “Dừng, cô nương đừng hại ta nữa.”
Mèo Con khẽ giật mình, nghi hoặc hỏi: “Ta hại ngươi cái gì?”
“Hại ta thích cô nương quá nhiều.” Sở Sinh vừa nói vừa nhìn nàng đắm đuối.
Dù Mèo Con hiện tại bẩn thỉu đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng vì thắng cuộc với Dư Sinh, Sở Sinh liều.
Từ sau khi Chu Đại Phú chung tình với đại tỷ giao nhân, Sở Sinh hắn chính là đệ nhất tình thánh của Dương Châu thành, các cô nương và khách làng chơi ở Tần Lâu Sở Quán tuyệt đối không thể để hắn mất mặt trước Dư Sinh được.
Sở Sinh vừa nói, sắc mặt Dư Sinh liền biến đổi. Hắn rõ ràng là muốn Sở Sinh đuổi cô ta đi chứ không phải tán tỉnh.
Mẹ kiếp, giao tiếp bằng mắt quả nhiên không phải thứ mà hai thằng đàn ông có thể dùng.
Về phần Mèo Con, nghe Sở Sinh nói xong thì rùng mình: “Ghê tởm như vậy mà ngươi cũng nói được.” Nàng che mặt, “Nhưng ta nói cho ngươi biết, dù có phụ mẫu chi mệnh đi nữa, ta cũng không dễ dàng để ngươi đắc thủ đâu. Mẹ ta dặn, ngàn vạn lần đừng để bị đàn ông dẻo miệng lừa gạt…”
Sở Sinh cảm thấy có một con ruồi đang vo ve bên tai.
Hắn liếc mắt ra hiệu cho Dư Sinh: “Ngươi điên rồi, lại bảo ta tán tỉnh cô ta!”
“Chưởng quỹ.” Diệp Tử Cao từ sau trù đi ra, gọi một tiếng.
Hắn vừa tìm hiểu tin tức trở về, liên quan đến vụ bà đỡ ch.ết sáu người, hài nhi thì không thấy đâu.
Dư Sinh sợ hắn lỡ lời, vội tiến lên đón, nháy mắt ra hiệu: “Ngươi tìm chưởng quỹ có việc gì?”
“Ta dò la được rồi, thi thể những người ch.ết đều được chôn ở nghĩa địa ngoài thành.” Hắn nói, “Tối nay chúng ta đi đào thi thể lên.”
Nói xong, Diệp Tử Cao chỉ tay về phía Mèo Con đang thao thao bất tuyệt: “Cô nương này là ai?”
“Con dâu nuôi từ bé của Dư chưởng quỹ chúng ta.” Dư Sinh nghiến răng nghiến lợi nói.
Hiện tại Tiểu dì đang có thai, nghén ngẩm không ngừng, Dư Sinh không muốn vì cái cô con dâu nuôi từ bé từ đâu xuất hiện này mà làm Tiểu dì buồn bực.
“Con dâu nuôi từ bé của chưởng quỹ à.” Diệp Tử Cao không để ý lắm, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Cái gì, chưởng quỹ đồng dưỡng…”
Hắn bị Dư Sinh bịt miệng lại.
“Suỵt.” Dư Sinh nhỏ giọng nói.
Diệp Tử Cao gật gật đầu, hạ giọng nói bên tai Dư Sinh: “Sao ngươi lại để Sở Sinh đi tán tỉnh cô ta, hắn có bản lĩnh đó à? Ngươi phải tìm ta mới đúng.”
Diệp Tử Cao hiểu lầm ý của Dư Sinh, cho rằng Dư Sinh muốn lợi dụng lúc thiếu nữ chưa biết Dư chưởng quỹ là ai để Sở Sinh tán tỉnh cô ta.
“Ngươi?” Dư Sinh không hiểu.
Đầu óc hắn không được tự nhiên cho lắm, lại trực tiếp để Sở Sinh giả trang hắn.
“Đúng thế, ta…” Diệp Tử Cao chợt thấy lạnh sống lưng, vội đổi lời: “Ta nghĩ kế cho ngươi, để Hồ Mẫu Viễn ra tay là tốt nhất.”
Nói xong, hắn quay đầu lại, quả nhiên Hắc Nữu đang đứng ở cửa sau trù.
“Đúng thế.” Dư Sinh lập tức đổi giọng, “Không đúng, ta là muốn Sở Sinh đuổi cô ta đi…”
“Đủ rồi! Ta chịu hết nổi rồi!”
Đúng lúc này, Sở Sinh hét lớn một tiếng, ngắt lời Mèo Con đang thao thao bất tuyệt.
Hắn quay người đi đến trước mặt Dư Sinh, ném cho hắn 30 xâu tiền: “Ngươi thắng rồi, cô ta nói nhiều quá, ta tán tỉnh không nổi.”
“Ách…” Dư Sinh nhìn 30 xâu tiền, đầu óc có chút loạn.
Không ngờ vẫn là thành công.
Dư Sinh không chút biến sắc thu hồi 30 xâu tiền, nói với Mèo Con: “Cô nương nghe rõ chưa, chưởng quỹ chúng ta bảo cô nương đi nhanh đi, hắn chịu hết nổi cô nương rồi.”
“Ta…” Mèo Con rốt cục hoàn hồn, “Chịu không nổi ta cũng phải chịu. Mẹ ta dặn, từ ngày định ra thông gia từ bé, ngươi sống là người của ta, ch.ết là ma của ta. Ta cũng có nguyên tắc của mình, huống chi còn có phụ mẫu…”
“Khoan đã.” Dư Sinh nói, “Vừa nãy cô nương còn nói không phải người dễ dãi, còn nói cái gì mà không để người ta dễ dàng đắc thủ cơ mà.”
“Thận trọng, thiếu nữ phải thận trọng, biết chưa?” Mèo Con liếc xéo Dư Sinh một cái.
Nàng quay sang nói với Sở Sinh: “Ta có thể thận trọng, nhưng ngươi thì không được. Bản đà chủ ngàn dặm xa xôi đến tìm ngươi, đã tìm được rồi thì ta sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Ta…”
“Chưởng quỹ.” Hồ Mẫu Viễn từ hậu viện đi tới, “Ngươi bảo ta hái rau, ta hái về rồi đây.”
Mèo Con im bặt.
Nàng nhìn chằm chằm vào Hồ Mẫu Viễn, khách sạn lập tức từ phố xá sầm uất biến thành tĩnh thất, đến mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Dư Sinh và những người khác thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thanh tĩnh hơn nhiều.
Nhưng sự yên tĩnh nhanh chóng bị phá vỡ.
Mèo Con nói: “Ta cũng biết, dưa ép xanh thì không ngọt, vậy nên chúng ta hai bên chia tay, mỗi người một ngả, từ nay về sau, chúng ta không còn là của nhau nữa.”
Nàng bước nhanh đến trước mặt Hồ Mẫu Viễn: “Công tử, ngươi khỏe, có phải chúng ta đã định hôn ước từ thuở bé rồi không?”