Chương 1083 Đam mê
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1083 Đam mê
Chương 1083: Đam Mê
“Nói cho ta, cái trò đam mê này, thằng cháu trai nào đã nói cho ngươi?” La Sát chim hung tợn hỏi, giọng điệu đầy sát khí.
Phi hồ bị điện giật choáng váng, thân thể suy yếu, nhất thời không mở miệng nổi, chẳng nói được lời nào.
Đến khi La Sát chim đá mạnh một cước vào hông hắn, Phi hồ mới gắng gượng nhấc lên chút tinh thần.
Bạch Cao Hưng đứng bên cạnh chứng kiến, trong lòng không khỏi xót xa thay hắn.
Hắn cảm thấy đây không phải là nhấc tinh thần, mà là hồi quang phản chiếu thì đúng hơn.
“Ngươi… ngươi gạt ta…” Tỉnh lại, Phi hồ nhìn Bạch Cao Hưng, vô cùng căm phẫn, rõ ràng đã nói là không làm tổn thương người mà.
Bạch Cao Hưng lộ ra hàm răng trắng ởn, hết sức xin lỗi cười một tiếng, “Quên mất, ngươi đâu phải người.”
“Ngươi…” Phi hồ chỉ muốn khóc rống lên.
Cái tên Đông Hoang minh chủ này quá lợi hại, sớm biết thế, hắn đã bỏ trốn từ lâu rồi.
Đến tận bây giờ, Phi hồ vẫn không hiểu vì sao mình lại bị sét đánh.
“Ngươi nói hay không thì bảo?” La Sát chim mất kiên nhẫn, vung chân đá Phi hồ, “Không nói, ta không ngại cho ngươi nếm thử cái tư vị không thể nhân đạo đâu.”
“Ngươi… ngươi cảm thấy thân thể này của ta,” Phi hồ vì không muốn chết nên vội gật đầu, “Còn… còn có cơ hội sao?”
Bạch Cao Hưng lấy ra yêu khí thẻ, “Ngươi phải biết, có đôi khi chết chưa phải là hết, đặc biệt là khi Đông Hoang minh chủ có thể phục sinh người chết.”
“Chậc chậc,” Bạch Cao Hưng tặc lưỡi, “Ta đã tận mắt chứng kiến hắn đem một người giết rồi phục sinh, phục sinh rồi lại giết, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.”
“Về sau thì sao, người kia phát điên, khóc lóc đòi chết.” Bạch Cao Hưng lắc đầu ngao ngán.
“Ta nói, ta nói!” Phi Hổ khóc không ra nước mắt.
Cái tên Đông Hoang minh chủ này là ai vậy, chẳng lẽ không muốn để yêu quái sống yên ổn hay sao?
La Sát chim liếc nhìn Bạch Cao Hưng, không ngờ tiểu tử này lại giảo hoạt đến thế, dọa yêu một tràng hết sức bài bản.
“Nhưng… nhưng ngươi hỏi cái gì về đam mê cơ?” Phi hồ cẩn thận hỏi La Sát chim, sợ chọc giận vị Sát Thần đứng đằng sau bọn họ.
“Ừm, chính là cái trò… để nam nhân của nàng đứng bên cạnh nhìn, ngươi cưỡng hiếp nàng ấy.” La Sát chim ngượng ngùng nói ra.
“Một đám đạo tặc đã nói cho ta.” Phi hồ đáp, “Bọn chúng đi qua dưới đỉnh núi của ta, bị ta bắt lại, sau đó đã kể cho ta nghe như vậy.”
“Có chút mơ hồ nha,” Bạch Cao Hưng tỏ vẻ không hài lòng.
“Thì… thì khi ta làm chuyện đó, bọn chúng vì muốn sống nên đã nói cho ta biết.” Phi hồ ấp úng nói.
“Khoan đã!” Bạch Cao Hưng ngắt lời hắn, kinh ngạc hỏi, “Ngươi… cùng… đám đạo tặc kia?”
Hắn nói từng chữ một, không dám tin vào tai mình.
Bạch Cao Hưng ngẩng đầu lên, hỏi La Sát chim, “Trong bọn chúng có nữ nhân không?”
La Sát chim lắc đầu, nàng khẳng định là không có một mống nữ nhân nào.
Chẳng lẽ bọn họ đã nhận lầm rồi?
La Sát chim miêu tả lại một chút dáng vẻ của đám đạo tặc mà nàng nhớ được, Phi hồ khẳng định mười mươi, “Chính là bọn chúng.”
“Bọn chúng cướp đoạt một vị nữ tử.”
“Không, không có, chỉ… chỉ có bọn chúng thôi.”
“Vậy ngươi…” Bạch Cao Hưng thấy Phi hồ xấu hổ né tránh ánh mắt của hắn, cuối cùng cũng hiểu ra.
“Ta hiểu rồi,” hắn đứng dậy, nhìn thoáng qua vợ chồng Vương công tử đang đứng cách đó không xa dò xét, “Ngươi…”
“Đa tạ công tử đã báo thù cho vợ chồng chúng ta!” Vương nương tử bước ra, từ xa hướng Bạch Cao Hưng cúi đầu cảm tạ.
Bạch Cao Hưng khẽ giật mình, rồi gật đầu đáp lễ.
Hắn cúi đầu xuống nhìn lướt qua cái gốc rạ này, hỏi Phi hồ, “Vậy sau đó thì sao, ngươi đã giết đám đạo tặc kia rồi?”
Phi hồ lắc đầu, “Không, không, ta rất ít khi giết người, ta chỉ giam bọn chúng mười ngày nửa tháng, rồi thả đi thôi.”
“Đi đâu rồi?!” La Sát chim kích động hỏi.
“Ta… ta cũng không biết…” Phi hồ vừa định lắc đầu, thì thấy Bạch Cao Hưng lung lay yêu khí thẻ trong tay.
“Bọn chúng đi Trung Nguyên, nói là đám chư thần ở Nguyên đang dùng giá rất cao để chiêu mộ yêu quái, đạo tặc, bại hoại, hoặc là những võ sư hám tiền.”
Phi hồ chỉ nhớ được có bấy nhiêu thôi.
“Cụ thể là ở đâu Trung Nguyên thì ta… ta cũng không biết, chính bọn chúng cũng không biết, chỉ nói là đám võ sư rất được coi trọng, đi Trung Nguyên chắc chắn sẽ có tiền.”
La Sát chim và Bạch Cao Hưng liếc nhìn nhau, cảm thấy Phi hồ không nói dối.
Bạch Cao Hưng lại hỏi, “Vậy bọn chúng có nói, đám chư thần ở Trung Nguyên chiêu mộ nhiều võ sư như vậy để làm gì không?”
Phi hồ lắc đầu.
La Sát chim không hiểu Bạch Cao Hưng hỏi cái này để làm gì, “Chắc là để tạm giam làm nô lệ thôi, đám thần kia từ khi chiếm được Trung Nguyên, cả ngày chỉ biết dựa vào nhân loại cung phụng.”
Bạch Cao Hưng không nói gì, tỏ vẻ không đồng tình.
Hắn đứng dậy, “Ta hỏi xong rồi.”
“Ta cũng hỏi xong rồi,” La Sát chim đứng lên, cánh vung lên, “Xùy”, lông chim cắt ngang cổ Phi hồ.
“Ngươi… các ngươi…” Phi hồ nhìn La Sát chim, ánh mắt dần tan biến.
Bạch Cao Hưng bất đắc dĩ nói: “Ngươi ra tay cũng thật dứt khoát.”
“Không giết, giữ lại làm gì?” La Sát chim hỏi ngược lại.
Vương công tử và nương tử cẩn thận từng li từng tí tiến lại gần, La Sát chim thấy vậy, nói với Bạch Cao Hưng: “Ta về trước đây.”
Đợi bóng dáng nàng biến mất, Vương công tử và nương tử mới tiến đến, lần nữa cảm tạ đại ân của Bạch Cao Hưng.
Lúc này, cổng lớn của viện bị mở ra, một đám người giơ đuốc và vũ khí xông vào, khi nhìn thấy Bạch Cao Hưng thì khẽ giật mình.
Vương nương tử vội nói: “Phụ thân, yêu quái đã bị vị công tử này giết chết rồi!”
Lão đầu cầm đầu âm dương quái khí “Ừ” một tiếng, tiến lên nhìn thi thể cháy đen dưới chân Bạch Cao Hưng, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Hắn mừng rỡ chắp tay: “Không biết vị công tử đây xưng hô như thế nào? Đại ân đại đức của ngài, Vương gia ta suốt đời khó quên, mong ngài lưu lại tên tuổi, chúng ta còn lập cái trường sinh bài…”
Bạch Cao Hưng khoát tay, “Ta là bắt yêu Thiên Sư, bắt yêu diệt trừ yêu quái là trách nhiệm của ta, huống chi…”
Hắn liếc nhìn vợ chồng Vương thị, “Nếu các ngươi muốn tạ, thì hãy cảm tạ Dư Sinh Dư chưởng quỹ của khách sạn Yêu Khí đi, hắn đã âm thầm bảo vệ các ngươi, nếu muốn lập trường sinh bài, thì hãy lập cho hắn.”
“Về phần ta…” Bạch Cao Hưng hơi lúng túng nói: “Tiền thưởng cho con yêu quái này…”
“A, có, có,” Vương lão đầu vội phất tay để thủ hạ đi lấy tới.
“Đây là của Vương gia chúng ta, ngoài ra còn có phủ thành chủ, bắt yêu ti, ngày mai sáng sớm ta sẽ bẩm báo lên.” Vương lão đầu nói.
Bạch Cao Hưng chắp tay, “Đa tạ, trời đã khuya, ta còn phải lên đường vào ngày mai, xin phép về nghỉ ngơi trước.”
“A, phải rồi,” đi được ba bước, Bạch Cao Hưng quay đầu lại, nói với Vương công tử, “Ngươi đã cưới được một người vợ tốt, hãy nhớ đối xử tốt với nàng.”
Bạch Cao Hưng cố ý ngước nhìn lên bầu trời, “Như ta đã nói với yêu quái, Đông Hoang minh chủ chi danh không thể đọc, chính là một sự tồn tại không thể diễn tả. Sự giúp đỡ của hắn cũng là lời chúc phúc dành cho các ngươi, nếu có ai vi phạm, kết cục sẽ rất thảm.”
Nói xong những lời này, Bạch Cao Hưng liếc nhìn Vương lão đầu, trong mắt mang theo ý cảnh cáo.
Sau đó, hắn không quay đầu lại mà rời đi.
Chờ hắn ra khỏi viện, tìm được phương hướng đi về khách sạn, La Sát chim từ trong bóng tối bước ra.
“Không ngờ ngươi cũng rất thiện lương.” Nàng nói.
Bạch Cao Hưng cười một tiếng, “Ngươi không cảm thấy cô nương kia thật vĩ đại sao?”
La Sát chim im lặng, mặc dù trượng phu, còn có cha mẹ chồng đều chết trước mặt nàng.
Nhưng nàng đến nay vẫn nhớ rõ, sau khi nàng chết, đám thân thích đã xử lý tang lễ cho nàng như thế nào.
Bọn họ tùy tiện mua một cỗ quan tài rẻ tiền, qua loa chôn cất nàng.
Tựa như vứt bỏ một thứ đồ bẩn thỉu, ghét bỏ không muốn tiếp xúc nhiều.
Bạch Cao Hưng vác thanh trường kiếm lên vai, tay trái đặt lên chuôi kiếm, tay phải khoác lên trên, bước đi chậm rãi trên con đường dài vắng vẻ, gió bắt đầu thổi mạnh.
“Vì trượng phu, dám hy sinh lớn đến như vậy, đó mới là chân ái chứ?” Hắn nói.
Hắn rất sợ vì lời cảnh cáo của mình mà khiến hai người vốn đã có ngăn cách, nay lại bị trói buộc với nhau.
“Khẳng định là vậy.” La Sát chim nói.
“Thật ao ước bọn họ có được tình cảm như vậy.” Bạch Cao Hưng ngước nhìn bầu trời đầy sao nói.