Chương 1081 phi hồ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1081 phi hồ
Chương 1081: Phi Hồ
Tiểu nhị tuy sợ hãi, nhưng dưới sự thúc giục của A Quá, vẫn nán lại.
“Thành chủ chúng ta đi Tiên Sơn đến giờ vẫn chưa về, nên dạo gần đây trong thành có rất nhiều yêu quái quấy phá,” tiểu nhị nói.
Có một con yêu quái ngông cuồng nhất, nó không ăn thịt người, cũng chẳng làm gì khác, mà chỉ thích lăng nhục phụ nữ đoan chính.
“Ngay tại gần khách điếm chúng ta, nương tử của Vương công tử dung mạo như hoa như ngọc, nửa tháng trước đã bị yêu quái này để mắt tới,” tiểu nhị kể.
Đêm đó, ngay khi Vương công tử và nương tử đang cùng giường.
Yêu quái kia đột ngột xuất hiện dưới giường, trói chặt Vương công tử, rồi chiếm lấy Vương nương tử.
“Ầm!”
Từ chỗ tối truyền đến tiếng đập tường, cắt ngang lời tiểu nhị, khiến hắn giật mình.
A Quá và Bạch Cao Hưng liếc nhau, hiểu rằng chuyện này đã gợi lại ký ức bị lăng nhục của La Sát Điểu.
Lúc đó, trượng phu của nàng cũng ở ngay tại chỗ.
A Quá “khụ” một tiếng, coi như không nghe thấy gì, bảo tiểu nhị tiếp tục.
“À,” tiểu nhị nghi hoặc liếc nhìn chỗ tối, rồi lại kể tiếp.
“Hiện tại yêu quái kia đêm nào cũng đến, bay tới bay lui trên thành, chẳng kiêng nể gì cả, ai muốn gặp nó thì chỉ có mất mạng.”
Tiểu nhị kể cho Dư Sinh, có người gõ mõ canh đêm trông thấy yêu quái này, sáng ra thì bị phát hiện nằm trong góc, tim đã bị móc mất.
“Cho nên ta mới nhắc nhở ngài, ban đêm tuyệt đối đừng ra ngoài,” tiểu nhị dặn dò.
Bạch Cao Hưng kinh ngạc hỏi, “Vậy Vương công tử không đi tìm bắt yêu Thiên Sư, hoặc người của phủ thành chủ đến đối phó nó sao?”
“Đương nhiên là có, thành vệ phủ thành chủ, Bắt Yêu Ti, Thiên Sư liên thủ bắt rồi. Nhưng bọn họ căn bản không phải đối thủ của yêu quái kia. Yêu quái kia giết mười mấy người, rồi trốn thoát,” tiểu nhị nói xong, thấy Bạch Cao Hưng không hỏi gì thêm, bèn quay người rời đi.
A Quá tiễn tiểu nhị xong, vừa định quay lại nói chuyện.
La Sát Điểu bước tới, nắm chặt nắm đấm, “Khinh người quá đáng! Yêu quái này quá phách lối, chúng ta đi tính sổ với nó?”
“Ngay cả Bắt Yêu Thiên Sư và Cẩm Y Vệ còn không phải đối thủ của nó, huống chi là chúng ta,” A Quá đáp.
Bạch Cao Hưng cau mày, trầm ngâm một hồi rồi nói: “Đúng là không phải thứ chúng ta có thể đối phó.”
Chỉ trách thành chủ hiện tại bị vây ở Tiên Sơn, khiến cho yêu quái ở Đông Hoang hoành hành ngang ngược.
“Chẳng lẽ chúng ta cứ làm như không thấy, khoanh tay đứng nhìn?” La Sát Điểu không cam tâm nói.
Nàng từng chịu đựng nỗi khổ tương tự, nàng biết nó đau đớn và nhục nhã đến mức nào.
“Cái tên Chúc Âm kia thật vô dụng, lại dùng biện pháp này để ép chưởng quỹ các ngươi,” La Sát Điểu phẫn nộ nói.
Bạch Cao Hưng cười một tiếng, “Đợi sau này có cơ hội đến khách sạn xem thử, ngươi sẽ biết chưởng quỹ của chúng ta khó đối phó đến mức nào.”
Chỉ là hiện tại, Bạch Cao Hưng thở dài một hơi, “Nếu chưởng quỹ ở đây thì tốt.”
Như vậy thì đừng nói một hai con, Dư Sinh cũng có thể dễ dàng giải quyết chúng.
La Sát Điểu hỏi hắn, “Trên người ngươi không có vật gì liên lạc được với chưởng quỹ các ngươi à?”
Bạch Cao Hưng lấy ra tấm thẻ bị phong ấn, “Trên người ta thứ duy nhất liên quan đến khách sạn, chính là tấm thẻ này.”
La Sát Điểu cầm lấy xem xét, thẻ thì tốt thật, không biết làm bằng vật liệu gì.
“Tấm thẻ này có tác dụng gì?” La Sát Điểu tò mò hỏi.
“Ghi chép thiện hạnh của chủ nhân, đến lúc đó dùng cơm ở khách sạn sẽ được ưu đãi,” Bạch Cao Hưng đáp.
Quả thực chẳng có tác dụng gì, La Sát Điểu ném thẻ lại cho Bạch Cao Hưng, có chút không cam tâm.
Yêu quái kia quá đáng lắm rồi, vừa nghĩ tới Vương công tử và nương tử bị khi nhục, trước mắt nàng không khỏi hiện ra cảnh mình bị giết đêm đó.
Hận ý không tự chủ trào dâng, khiến áo quần không gió mà lay động.
Ba người trầm mặc một lúc, cảm giác bất lực này thật khó chịu.
Cuối cùng, A Quá lên tiếng: “Thôi được rồi, chúng ta ăn cơm trước đi, sớm muộn gì cũng có người đến thu thập nó.”
Bạch Cao Hưng gật đầu, “Đúng, mai ta sẽ đến Bắt Yêu Ti, viết thư đến Dương Châu, tin rằng Dư chưởng quỹ bọn họ sẽ sớm nhận được.”
La Sát Điểu gật đầu, không nói gì thêm.
Ăn xong bữa tối, nói vài câu đơn giản, vì không được vui vẻ lắm, La Sát Điểu về phòng ngủ.
Bạch Cao Hưng và A Quá ngủ chung một phòng, sau khi rửa mặt xong, Bạch Cao Hưng mãi không ngủ được.
Hắn đã rất lâu rồi không có cảm giác bất lực này.
Hiện tại yêu quái quấy phá ngay bên cạnh, hắn lại chỉ có thể chờ đợi, không khỏi hận mình khi ở khách sạn đã không theo Dư Sinh học thêm chút bản lĩnh, hoặc khi ra ngoài, tìm chưởng quỹ xin một món bảo bối, dù chỉ là một chữ thôi, cũng không đến nỗi như bây giờ.
Nghĩ đến đây, Bạch Cao Hưng trằn trọc không ngủ, bên cạnh vang lên tiếng ngáy của A Quá.
“Bọn họ mà biết chuyện này, có khi nào sẽ cười ta không?”
Bên tai Bạch Cao Hưng không khỏi vang lên tiếng cười của Phú Nam, “Lão Bạch, ngươi cũng vô dụng quá, con yêu quái này có gì mà không dám chọc?”
“Đúng đấy, chết có chưởng quỹ phục sinh mà,” Diệp Tử Cao nói thêm.
Bạch Cao Hưng “Hoắc” ngồi dậy, đúng thế, có chưởng quỹ phục sinh mà.
Hắn ra ngoài xông xáo, chẳng phải là để trải nghiệm những con đường đã qua, trở nên lạc quan và kiên cường như nàng sao?
Nếu cứ uất ức như vậy, không dám trải qua trắc trở, làm sao có thể trở thành người như vậy được.
Nghĩ đến đây, Bạch Cao Hưng xuống giường, khoác áo rồi cẩn thận từng li từng tí ra khỏi phòng.
Hắn không đi tìm ai cả, mà sờ sờ tấm thẻ yêu khí trong tay, nhảy lên mái nhà, hướng về phía khu nhà mà tiểu nhị đã nói đi đến.
Trời có trăng, Bạch Cao Hưng vừa ra khỏi khách điếm, còn chưa biết đường nào, thì thấy một bóng đỏ lướt qua trước mặt.
Hắn vội vàng đuổi theo, tiến vào một tòa nhà lớn, đang chuẩn bị nhìn trái ngó phải thì bóng đỏ giữ chặt hắn, trốn vào chỗ tối.
“Xuỵt,” La Sát Điểu giơ ngón tay lên, ra hiệu Bạch Cao Hưng đừng nói chuyện.
Nàng chỉ vào viện đối diện, “Chỗ đó đèn sáng trưng, mới nãy còn nghe thấy tiếng khóc.”
Bạch Cao Hưng gật đầu, nhỏ giọng hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Ngươi còn đến được, sao ta lại không?” La Sát Điểu đáp, “Nếu hận, thì ta mới là người hận nhất.”
Bọn họ nấp trong bóng tối, chờ đợi.
Thấy yêu quái mãi không đến, La Sát Điểu lại hỏi, “Ngươi còn chưa nói ngươi thích cô nương thứ hai nào đâu.”
“Chỉ có một người thôi…”
“Xạo ke!”
“Thì là, lát nữa đánh nhau, vạn nhất đánh không lại, ngươi đi trước đi, ta chết không sao, chỉ cần truyền tin tức về khách sạn là được, chưởng quỹ có thể phục sinh ta.” Bạch Cao Hưng nói.
“Chuyện này A Quá sẽ làm, ngươi đừng ngắt lời, nói, cô nương kia là ai?” La Sát Điểu không để hắn đạt được ý nguyện.
“Nàng là một con yêu quái…”, Bạch Cao Hưng vừa định nói thì từ phía xa bầu trời, một bóng đen bay tới.
Bọn họ vội im lặng, thu mình vào chỗ tối.
Bóng đen rất nhanh đã đến trước viện, nhờ ánh đèn yếu ớt, Bạch Cao Hưng và La Sát Điểu kinh ngạc phát hiện, đó là một con hồ ly, còn mọc cả cánh.
“Phi Hồ?!” Diệp Tử Cao kinh ngạc thốt lên.
“Ngươi biết nó?” La Sát Điểu hỏi.
“Ừ,” Diệp Tử Cao đáp.
Hắn nghi hoặc, “Không đúng, Bắt Yêu Phổ nói, yêu quái này tướng mạo anh tuấn, thường dùng dung mạo để dụ dỗ cô nương, căn bản không cần tốn công như vậy.”
Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy Phi Hồ trong sân xoay người biến thành một công tử văn nhã mặc áo trắng, tóc dài.
Tay hắn cầm một cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, trên trán có một luồng tà khí.
Hắn nghênh ngang đẩy cửa bước vào phòng, bên trong truyền ra hai tiếng kêu kinh ngạc.
“Rất tốt,” Phi Hồ nói, “Vương công tử ở đây, khiến ta rất có hứng thú, cũng đỡ cho ta phải giết cả nhà ngươi.”
Sau đó, hắn lại bất mãn nói: “Sao ngươi không trang điểm gì cả, sao, sợ gặp ta à?”
“Ngươi! Súc sinh!” Nữ tử mắng.
“Ta vốn dĩ là một súc sinh,” Phi Hồ cười, “Đám đạo tặc kia nói rất đúng, chuyện này, phải có người bên cạnh xem mới có ý tứ.”
Trong lòng Bạch Cao Hưng run lên, quay đầu nhìn La Sát Điểu, chỉ thấy vạt áo đỏ vừa biến mất.
Bọn họ những ngày này vẫn luôn tìm kiếm tung tích của đám phỉ đồ kia.
La Sát Điểu chỉ biết bọn chúng hướng bắc mà đi, rất có thể đến Trung Nguyên, nhưng vẫn chưa thể xác định.
Nhưng bây giờ, một con yêu quái làm chuyện giống hệt đạo tặc lại thốt ra hai chữ “đạo tặc”, La Sát Điểu không thể nhịn được nữa.