Chương 108 có tiền có thể sai khiến quỷ thần
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 108 có tiền có thể sai khiến quỷ thần
Chương 108: Có tiền có thể sai khiến quỷ thần
Lôi thôi đạo sĩ dương danh toàn thành, sau đó được nhà cái đối đãi như thượng khách.
Thái Vạn Thọ nghe Trang Tử Sinh mời được hắn đến, không nhịn được vỗ tay khen hay.
Lại nói Dư Sinh, bọn họ đánh xe ra phố dài, Bạch Cao Hưng bỗng nhớ ra thiếu một người.
“Tiểu lão đầu đâu?” Bạch Cao Hưng hỏi.
Dư Sinh đáp: “Sớm chuồn rồi.”
Dư Sinh bảo Mao Mao tiếp tục đi.
Tiểu lão đầu tay không nhấc nổi, vai không gánh được, chỉ thêm vướng víu, giờ tống khứ hắn càng tốt.
Ra Đông Nhai, xuyên qua Tây Nhai, vừa tới cửa thành, Dư Sinh đã bị Mã thẩm nhi chặn lại.
Vì đang vào mùa gặt, xe ngựa nhỏ không được vào thành hôm nay, nàng định ở lại trong thành một ngày, ai ngờ lại đụng mặt Dư Sinh.
“Mã thẩm, không phải thím về nhà mẹ đẻ sao, sao nhanh vậy đã trở lại rồi?” Dư Sinh hỏi.
Nhà mẹ đẻ Mã thẩm nhi ở phía đông thành, lấy Dương Châu thành làm trung tâm, đi đi về về cũng mất cả ngày đường xe.
Bạch Cao Hưng ôm tiểu tôn tử vào xe, rồi đỡ Mã thẩm lên xe.
Ngồi yên vị, Mã thẩm nhi mới quạt tay than thở: “Đừng nhắc nữa, trên trấn đang náo yêu, ai dám ở lại.”
“Yêu quái?” Vốn là Thiên Sư bắt yêu, Bạch Cao Hưng rất mẫn cảm.
“Đúng đó, con nhà bên bị gặm mất, chỉ còn lại một đốt ngón tay.” Mã thẩm nhi vẫn còn sợ hãi nói, “Nghe nói không chỉ một con yêu quái, mà tận hai con.”
“Hai con?” Bạch Cao Hưng nhíu mày, yêu quái ra tay với trẻ con hiếm khi đi theo đôi.
“Phải, quần áo trẻ con phơi ngoài sân còn dính vết máu.” Mã thẩm nhi chợt nhớ ra, “Hương thân đều bảo là quỷ điểu.”
Dư Sinh biết về quỷ điểu, nếu đổi lại là Ubume, kẻ yêu thích trò chơi kiêm chỉ đen ở kiếp trước, Dư Sinh còn hiểu rõ hơn.
Đương nhiên, quỷ điểu trong Đại Hoang không đáng yêu như vậy, chúng thường lén lấy máu trên áo trẻ con vào ban đêm, rồi đánh cắp đứa bé.
Dư Sinh thường nghĩ, nếu đám quỷ điểu dùng bản lĩnh đó vào việc trộm tài vật, chắc hẳn chẳng có chuyện gì về “Đạo Thần” rồi.
Bạch Cao Hưng lắc đầu: “Không phải quỷ điểu, nếu là quỷ điểu, tuyệt đối sẽ không làm hại trẻ con.”
Ra khỏi cửa thành, đã gần trưa, ánh nắng gay gắt, nhưng gió thổi mạnh vào mặt, khiến người ta không cảm thấy nóng.
Mã thẩm nhi che đầu tiểu tôn tử, kinh ngạc thốt lên: “Ôi chao, con Mao Mao này chạy nhanh thật.”
“Đó là còn gì.” Dư Sinh đắc ý.
Bạch Cao Hưng trăm mối vẫn không có cách giải, cuối cùng lắc đầu: “Đã mời Thiên Sư bắt yêu chưa?”
“Mời rồi.” Mã thẩm nhi nói, “Lý Chính trên trấn cùng ta vào thành, mời Diêu Trác, vị Thiên Sư bắt yêu ba tiền đó.”
Bạch Cao Hưng khựng lại: “Vậy thì không thành vấn đề, nếu hài tử thật sự rơi vào tay quỷ điểu, tám chín phần mười cứu được.”
Dư Sinh nhìn hắn: “Ngươi biết Diêu Trác này?”
“Đương nhiên, người toàn cơ bắp, không đạt mục đích thề không bỏ qua.”
Bọn họ vừa đi vừa trò chuyện, hơn một canh giờ sau đã về tới trấn.
Mã thẩm nhi không khỏi cảm thán: “Sau này ngồi xe lừa vào thành, tiết kiệm được bao nhiêu thời gian.”
“Ngang, ngang ~”
Chưa đợi Dư Sinh đáp lời, Mao Mao đã nghiêm trọng kháng nghị.
“Biết ngươi quý giá.” Mã thẩm nhi cười nó một câu, rồi dắt tiểu tôn tử về nhà.
Quá giờ ngọ, ngày xưa là lúc nghỉ trưa, giờ trấn lại chẳng yên tĩnh chút nào.
Ngước mắt nhìn về phía tây trấn, ruộng lúa vàng óng ánh toàn là hương thân trên trấn.
Dù cách xa, Dư Sinh vẫn nghe được tiếng liêm đao xẹt qua thân lúa “vù vù”.
Cẩu Tử nghe tiếng chạy đến, quấn quýt bên chân Dư Sinh, mèo đen Cảnh Sát Trưởng trên đầu “meo meo” chào hỏi.
Dư Sinh ngẩng đầu nhìn lên mái hiên, thấy chúng đang nằm đó, ngậm một con chuột nhỏ.
Dư Sinh lùi lại một bước nhìn mái hiên: “Ôi, hai đứa này phơi đồ ăn qua mùa đông kìa, lát nữa tranh thủ dọn dẹp.”
Bạch Cao Hưng đáp một tiếng.
“Sinh ca, một vò rượu, thêm một lồng bánh bao.” Bánh Bao vác một hồ lô lớn đi tới.
Phía sau hắn, trâu nước lớn của khách sạn kéo xe bò, trên xe chất đống lúa cao ngất, suýt chút nữa đụng vào miếu thờ.
Dư Sinh dẫn Bánh Bao vào cửa, thấy Thanh dì đang ngồi uống rượu ở bàn dài.
“Lại thêm một phần đậu hũ.” Bánh Bao có chút tiền nên tự ý quyết định.
“Đi đi, vừa về, đi đâu mà mài đậu hũ cho ngươi.” Dư Sinh rửa tay nói.
“Đậu hũ mài xong rồi.” Thanh dì nói, “Chỉ việc đốt là thành.”
Dư Sinh khẽ giật mình: “Ngươi mài?”
Thanh dì chỉ ra phía sau, Dư Sinh, Diệp Tử Cao chen nhau ra cửa sau.
Diệp Tử Cao và Bạch Cao Hưng chỉ thấy cối xay đậu hũ đang quay, Dư Sinh đã thấy một nữ quỷ đội phượng quan khăn quàng vai đang đẩy cối.
“Là nàng.” Dư Sinh rốt cục nhớ ra đêm đâm chết béo Vu Chúc, hắn đã sơ sót chuyện gì.
“Ngươi làm thế nào vậy?” Diệp Tử Cao quay đầu hỏi Thanh dì, tưởng nàng dùng thần thông gì.
Thanh dì cầm xấp tiền Dư Sinh vừa đưa lên, “Cái này.”
Nàng có một bản lĩnh, chỉ cần ước lượng tiền nặng, liền biết có bao nhiêu tiền.
“Nghe bao năm câu ‘Có tiền có thể sai khiến quỷ thần’, giờ mới được tận mắt chứng kiến.” Dư Sinh cảm thán.
“Nàng chết rồi.” Thảo Nhi thình lình nói, Liễu Liễu đứng bên cạnh nàng.
“Cũng đúng.” Dư Sinh lúc này mới nhìn thấy các nàng, ngạc nhiên nói: “Các ngươi đứng trong nước làm gì?”
Chỉ thấy Thảo Nhi và Liễu Liễu chân trần đứng trong chậu gỗ, nước trong chậu không quá mắt cá chân trắng nõn.
“Ừm, trời nóng quá, để chân mát mẻ giải khát.” Thảo Nhi nghiêm túc nói.
Dư Sinh thấy khó hiểu, hắn lui về đại đường, còn lại Diệp Tử Cao nhìn chằm chằm vào cối đá.
“Ta đi giúp.” Hắn hấp tấp đi tới, tay nắm vào cối đá thường có chút lạnh lẽo.
Chỉ chút lạnh lẽo này, đã khiến Diệp Tử Cao miên man bất định.
“Cảm ơn.” Một tiếng thì thầm vang bên tai Diệp Tử Cao, khiến thân thể hắn lại mềm nhũn mấy phần.
“Nàng không nói lung tung gì chứ?” Dư Sinh cẩn thận hỏi Thanh dì.
“Nói lung tung gì?” Thanh dì đếm tiền xong liếc nhìn Dư Sinh.
“Không, không có gì.” Dư Sinh lắc đầu, trong lòng tự nhủ chỉ cần không để Phú Nan biết là được.
Đã có đậu hũ, Dư Sinh chuẩn bị nấu một nồi lớn đậu hũ Ma Bà, vừa lúc cho hương thân đi làm đồng về ăn cơm.
Mùa gặt, dân trên trấn đi sớm về tối, ít ai lo nấu cơm, bởi vậy dĩ vãng lúc này là lúc khách sạn làm ăn phát đạt.
Chỉ là không kiếm được tiền gì, các hương thân thường dùng lương thực hoặc giúp khách sạn thu hoạch hoa màu để trả.
Bát Đấu kéo một xe lúa chất đống ở bãi đất trống phía tây khách sạn, “hắc hắc” cười đi tới, ôm một vò Diễm Mộc rượu thoải mái uống.
Dư Sinh, Thanh dì, cũng chỉ có hắn xem nơi này như nhà mình mà không bị đòi tiền.
Lý Chính cũng đi tới: “Tiểu Ngư Nhi, chiều giúp ta gặt lúa đi.”
Dư Sinh xua tay, nói gì cũng không đi: “Ta vừa trắng ra được một chút, ngươi không thể để ta lại đen đi, hơn nữa ta còn phải nấu cơm cho mọi người nữa.”
“Tiểu tử thối, chỉ giỏi lười biếng.” Lý Chính cười nói.
“Ta phái một người đi.” Dư Sinh nói.
Hắn định sai Diệp Tử Cao đi, nếu không đến trưa hắn sẽ không được yên, chắc chắn bị lôi kéo đi tìm nữ quỷ khắp nơi.
Quả nhiên, Diệp Tử Cao lát sau bưng đậu hũ tới: “Chưởng quỹ, ta thấy nàng rất quen.”
“Gặp ngươi cái đầu quỷ.” Dư Sinh đang bận túi bụi, “Ngươi thấy nàng?”
“Cảm giác này ngươi không hiểu, dù chưa gặp mặt, cũng đã quen biết cũ, giống như gió xuân một sợi, chỉ nhẹ nhàng lướt qua mặt, liền tri xuân đã tới…”
“Cẩu Tử ~”
“Nói chính sự, nói chính sự.”
Diệp Tử Cao trước khi bị Cẩu Tử đuổi đi vội nghiêm mặt nói: “Chưởng quỹ, ta không cảm nhận được nàng tồn tại, hay là ngài giúp ta tìm xem?”