Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1077 tin phục

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 1077 tin phục
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1077 tin phục

Chương 1077: Tin Phục

Hai đầu nhìn nhau không chút ngại ngùng, bởi vì cả hai đều thèm thuồng gà.

Đầu bên trái của Kiêu Trùng lên tiếng với Dư Sinh: “Vị công tử này, à không, Thực Thần, tất cả mọi người là thần cả, nể mặt chút đi, thưởng cho một miếng gà.”

Dư Sinh chẳng buồn để ý, tiện tay lấy ra một bầu rượu, tự rót tự uống, thỉnh thoảng lại “a” một tiếng đầy hưởng thụ.

“Ta cứ tưởng huynh đệ ta đủ đáng ghét rồi, ai ngờ ngươi còn ghê tởm hơn.” Đầu bên phải bĩu môi.

“Hắn làm sao mà ác?” Dư Sinh hỏi.

“Bởi vì chúng ta là Ngao Trùng chi Thần, nên đám yêu quái thuộc loại hùng yêu khi đi thu thập mật ong thường tế tự cho chúng ta, để không bị Ngao Trùng đốt chết.”

Tế Kiêu Trùng thường dùng gà trống.

“Cái tên này chỉ ăn tuỷ não gà trống, dùng một cọng cỏ tranh làm ống hút, chờ hút gà trống đến ngây như phỗng mới thôi, còn ban cho gà trống kia lời nguyền rủa, ai mà giết con gà này thì sẽ gặp vận rủi.” Đầu bên phải kể lể.

Thế là, đám gà trống sống sót được đám yêu quái tế tự mang về nhà.

Nhưng gà này chẳng thể ăn được nữa, chỉ là một con ngốc gà, đừng nói sinh sôi nảy nở, đến báo giờ cũng sai, thường nửa đêm canh ba đã gáy.

“Vì chuyện này, về sau chẳng yêu quái nào thèm tế tự cho chúng ta nữa.” Đầu bên phải than thở.

Đầu bên trái liếc xéo: “Ngươi chắc không phải tại ngươi đòi ăn thịt người, nên đám yêu quái mới không tế tự nữa đấy chứ?”

“Còn trách ngươi hơn! Ngươi để lũ Ngao Trùng sinh sôi trắng trợn, để ra vẻ ta đây, để càng nhiều yêu đến tế tự, cuối cùng khiến cả vùng gặp núi không có một ngọn cỏ.” Đầu bên phải cãi lại.

Vùng đất gặp núi không có một ngọn cỏ, tự nhiên chẳng còn yêu quái nào ở lại.

Chung quanh không một vật sống, đám Ngao Trùng tụ tập cũng không thể không di chuyển.

Nhưng mà sơn dã nơi khác có Sơn Thần, Kiêu Trùng đâu dễ dàng di chuyển như vậy.

Đến nỗi đói khát thành bộ dạng này.

“Nói một ngàn, đạo một vạn, chỉ tại ngươi!” Đầu bên phải kết luận.

“Trách ngươi!”

Hai cái đầu lại nhao nhao ầm ĩ, Dư Sinh đứng bên cạnh cảm thán: “Không hổ là Sơn Thần, đói đến thế này rồi mà vẫn còn sức cãi nhau.”

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, “Ngửi, ngửi”, dường như có người đang ngửi cái gì đó bên ngoài.

Dư Sinh còn đang nghi hoặc thì cửa bị đẩy ra, Tiểu Bạch Hồ đứng ở cổng.

Ánh mắt nàng xuyên qua Kiêu Trùng, thấy Dư Sinh cầm gà hấp muối trong tay thì lộ vẻ “quả nhiên là vậy”, “Ngươi thế mà trộm ăn vụng!”

Nàng chỉ vào Dư Sinh, vô cùng phẫn nộ, như thể Dư Sinh vừa làm chuyện gì mờ ám lắm vậy.

“Chỗ kia còn một con kìa.” Dư Sinh chỉ vào bên cạnh Kiêu Trùng, một người gỗ còn đang giữ một con gà hấp muối.

“Aizzz.” Vẻ phẫn nộ của Tiểu Bạch Hồ lập tức biến mất.

Nàng mừng rỡ chạy đến bên người gỗ, nhảy lên định vồ lấy con gà kia.

Người gỗ hơi cao, nàng với không tới.

Nhưng việc này đâu làm khó được Tiểu Bạch.

Nàng đẩy một cái ghế từ bên cạnh đến, trèo lên, chộp lấy con gà hấp muối rồi đứng gặm lấy gặm để.

Đầu bên trái của Kiêu Trùng lên tiếng: “Ấy, tiểu cô nương, con gà kia là của ta mà?”

Tiểu Bạch Hồ cắn thêm một miếng, vừa nhai ngon lành vừa nói với đầu bên trái của Kiêu Trùng: “Ngươi gọi nó một tiếng xem nó có đáp không?”

“Cái này…” Đầu bên trái ngẫm nghĩ một chút: “Ngươi gọi nó một tiếng xem nó có đáp không?”

“Không thể nào.” Tiểu Bạch Hồ đương nhiên cắn thêm một miếng: “Nó chết rồi còn gọi nó, ngươi ngốc à?”

“Ta…”

“Ha ha ha ha.” Đầu bên phải của Kiêu Trùng cười lớn: “Ngươi ngốc à?”

“Vào bụng ta mới là kết cục tốt đẹp nhất cho linh hồn nó.” Tiểu Bạch Hồ ngồi dưới chân ghế, chuyên tâm đối phó với con gà.

So với tướng ăn của Dư Sinh, tướng ăn của Tiểu Bạch Hồ chẳng hề tao nhã chút nào.

Nàng thỉnh thoảng lại “ngô” một tiếng, vùi đầu vào bụng gà ăn như gió cuốn.

Nàng cũng chẳng bỏ qua bất kỳ cái xương nào, chân gà các kiểu đều được nàng liếm sạch sẽ mới buông tha, còn không quên mút lấy mút để dầu mỡ dính trên ngón tay.

Đầu bên trái đã rất đói, nhìn thấy tướng ăn này của nàng càng không chịu nổi, “ừng ực” nuốt nước miếng.

Bụng cũng theo đó “ùng ục, ùng ục” vang lên.

Tiếp đó, hai mắt hắn mê ly, trong mắt chỉ còn gà, chẳng còn gì khác.

“Ấy, ấy, ngươi làm sao vậy?” Đầu bên phải thấy hắn là lạ, vội hỏi.

Đầu bên trái dời ánh mắt về phía đầu bên phải.

Lúc này, trong mắt hắn đó chẳng còn là đầu nữa, mà là một con gà trống lớn có mào gà.

“Hút… trượt.” Hắn liếm liếm đầu lưỡi, chậm rãi dời về phía đầu bên phải.

“Ngươi làm gì? Ngươi đừng có lại đây, ta cho ngươi biết, ta không phải gà…”

Đầu bên phải thấy không cản được hắn, “bốp bốp” tự tát mình, vì cái gọi là muốn đau cùng nhau đau, hắn chuẩn bị đánh thức cái tên này.

Quả nhiên, đầu bên trái bị đau làm cho lắc lư, tỉnh ngộ lại, hoảng sợ nói: “Ta vừa rồi làm sao vậy?”

“Ngươi tẩu hỏa nhập ma!” Đầu bên phải nói.

Đầu bên trái ngây người một lúc, hồi tưởng lại mới biết.

Hắn hoảng sợ: “Tiểu nha đầu này lợi hại quá, ăn cái gì mà dáng vẻ có tà lực, để…”

Đang nói, hắn lại mơ màng lên, lần nữa lâm vào trạng thái mê ly.

“Bốp, bốp.” Đầu bên phải chỉ có thể lại tự đánh mình, quyết định còn sống ra ngoài sẽ phân thân.

Đầu bên trái lần nữa tỉnh táo lại, hoảng sợ nhìn Tiểu Bạch Hồ: “Ngươi, ngươi…”

Dư Sinh cảm thấy chắc cũng có thể thử một chút.

Hắn giữ lại nửa con gà rồi đứng lên: “Thế nào, bây giờ có muốn nếm thử không?”

Đầu bên trái không chút do dự gật đầu: “Muốn, muốn.”

Dư Sinh ném gà qua, đồng thời giải trừ trói buộc cho Kiêu Trùng.

Kiêu Trùng tay trái chộp tới, bắt lấy gà rồi một hơi ném vào miệng.

“Ô…” Đầu bên trái của Kiêu Trùng phát ra âm thanh thoải mái.

Hắn từ cực đói, đến nhìn Tiểu Bạch ăn mà nhập tà, rồi lại lập tức được ăn món gà mỹ vị như vậy.

Kiêu Trùng chỉ cảm thấy trên đời dù có món ngon nào cũng chẳng thể sánh bằng.

“Ngon, ngon quá!” Hắn kinh hãi thốt lên.

Đầu bên phải kinh ngạc nhìn hắn: “Thật sự ngon đến vậy sao?”

Đầu bên trái không nói gì.

Đầu bên phải chỉ có thể nhắm mắt lại cẩn thận cảm nhận.

Thân thể bọn hắn liên kết, sự vui sướng của đầu bên trái rất nhanh truyền đến dạ dày, rồi đến toàn thân.

Toàn thân đang run rẩy.

“Ngon, thật sự ngon.” Đầu bên phải từ từ nhắm hai mắt, hít lấy không khí nói.

“Ta tự tay làm gà hấp muối, thế nào?” Dư Sinh hỏi bọn họ.

Đầu bên trái liên tục gật đầu, nuốt xuống rồi nói: “Đây là món ngon nhất ta từng nếm, không hổ là Thực Thần.”

Hắn liếm một cái mép miệng dính dầu: “Ta về sau, sợ là chẳng nuốt nổi thứ gì khác.”

Vừa dứt lời, âm thanh băng lãnh của hệ thống nhắc nhở Dư Sinh: “Chúc mừng túc chủ, thành công thu hoạch một vị ăn đồ, thu hoạch điểm tín ngưỡng 1000 điểm!”

Dư Sinh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thu phục được hai cái tên này làm ăn đồ.

“Ấy, chuyện gì xảy ra?” Đầu bên phải của Kiêu Trùng nghi hoặc không hiểu nhìn Dư Sinh: “Sao ta đột nhiên lại kính ngưỡng ngươi vạn phần thế này?”

“Nói nhảm, chẳng phải nên thế sao?” Đầu bên trái nói.

Hệ thống bỗng nhiên lại nói: “Xét thấy địa vị Ngao Trùng chi Vương của Kiêu Trùng, có nên để nó truyền đạo không?”

“Truyền đạo?” Dư Sinh không hiểu.

“Chính là tuyên dương danh hiệu Thực Thần cùng vẻ đẹp trù nghệ của ngươi cho thủ hạ của nó, từ đó phát triển tín đồ cho ngươi.” Hệ thống lạnh lùng nói.

“Ngươi không nói sớm.” Dư Sinh nói.

Hắn cứ tưởng chỉ có mình hắn có thể phát triển tín đồ và ăn đồ, đến nỗi điểm tín ngưỡng tích lũy rất chậm, hóa ra ăn đồ cũng có thể.

Cũng đúng, ăn đồ mà không truyền đạo thì không phải là một ăn đồ tốt.

“Địa vị của các ăn đồ khác không đủ.” Hệ thống lạnh lùng nói.

Dư Sinh ngẫm nghĩ một chút, Tôn Tiểu Yêu không giỏi ăn nói, Quỷ Chết Đói thì là quỷ, Tiểu Bạch Hồ chỉ biết ăn, còn có Đường Hà, thôi dẹp đi.

Trong mấy cái ăn đồ này, quả thật Kiêu Trùng là thích hợp nhất.

“Được, mở ra.” Dư Sinh nói.

Kiêu Trùng lập tức đứng thẳng người, vô cùng nghiêm túc nói với Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ truyền bá danh hiệu Thực Thần của ngươi ra ngoài.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1077 tin phục

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz