Chương 1072 thừa hoàng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1072 thừa hoàng
Chương 1072: Thừa Hoàng
Trở thành ăn đồ rồi thì khác hẳn, lời khen tặng cứ vô tư mà tuôn ra.
Dư Sinh nghe mà trong lòng nở hoa, hắn chỉ vào Đường Răng: “Con của ngươi…”
“Muốn ăn đòn hả? Dám tra tấn chưởng quỹ thủ hạ, tất cả là tại ta, xem ở mẹ nó mất sớm nên quá nuông chiều nó.”
Đường Hà hướng Dư Sinh cam đoan: “Dư chưởng quỹ, ngươi cứ yên tâm, về nhà ta sẽ hảo hảo thu thập nó.”
Đường Hà trừng mắt liếc Đường Răng, giờ hắn mới thấy thằng con này thật đáng ghét.
“Không phải, cha, cha làm sao vậy, trúng tà rồi à?” Đường Răng ngớ người.
Lúc đến đâu có nói thế này.
“Ta không trúng tà, ta là lĩnh ngộ!” Đường Hà đáp.
Hắn chắp tay hướng Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, bữa cơm này không chỉ giúp ta lĩnh ngộ luân hồi chi đạo, mà còn giúp ta lĩnh ngộ ý nghĩa sinh mệnh.”
“Ý nghĩa sinh mệnh nằm ở chỗ tùy tâm, làm chuyện mình muốn làm.”
Đường Hà nói một tràng đạo lý lớn lao xong thì ngồi xuống, tiếp tục chén món vịt nướng của mình.
Đường Răng thật sự bị dọa choáng, lẩm bẩm: “Tùy tâm?”
“Đúng vậy,” Đường Hà gật đầu, “Ta quyết định, từ giờ trở đi, ta sẽ ra ngoài sông Bất Dạ Thành thả vịt.”
Hắn nháy mắt với Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, sau này vịt cho khách sạn ta bao hết, ngươi cứ yên tâm, con nào con nấy béo múp míp như con này.”
Nói xong, Đường Hà sung sướng cắn một miếng vịt: “Ngon thật!”
“Được thôi,” Dư Sinh nói, hắn còn đang lo khách sạn có món vịt nướng này thì không đủ vịt để dùng đây.
Đường Hà còn vẫy gọi Đường Răng: “Con trai, con cũng đi đi, cha con ta liên thủ, trời sinh một đôi.”
“Kia là ông trời tác hợp cho.” Đường Răng uốn nắn phụ thân, liếc xéo Dư Sinh: “Con cũng muốn đi lắm, nhưng cái mạng này của con…”
“Ngươi cứ yên tâm, chỉ cần ngươi đi thả vịt, ta sẽ bảo Lục muội bỏ qua cho ngươi.” Dư Sinh nói.
“Đi, đi!” Đường Răng gật đầu lia lịa, tùy tâm của phụ thân quả nhiên là một đề nghị hay.
Hết lo về mạng, Đường Răng lại thèm thuồng món vịt nướng của phụ thân, vừa định đưa tay gắp thì Đường Hà đã không ngăn cản.
Đường Hà còn khuyến khích hắn nếm thử cho kỹ: “Nhìn người ta làm vịt này, chúng ta phải học hỏi nhiều vào.”
Nhập vai còn nhanh hơn cả diễn viên.
Sau đó, Đường Hà đem tác dụng của Sinh Tử Bộ cũng bàn giao rõ ràng cho Dư Sinh.
Thì ra, phạm vi danh tự được ghi trên Sinh Tử Bộ lớn hay nhỏ là tùy thuộc vào chủ nhân nắm giữ Sinh Tử Bộ.
Chủ nhân chưởng khống nơi nào thì tất cả sinh mệnh trong phạm vi đó đều sẽ được ghi tên lên Sinh Tử Bộ.
“Lúc ta đến Bất Dạ Thành, nhạc phụ ta là thành chủ Không Tử Thành, nên lúc đó chỉ cần sinh mệnh nào bước chân vào Không Tử Thành thì đều sẽ bị ghi tên lên Sinh Tử Bộ.”
Đường Hà chính là nhờ vào đó mà từng bước chưởng khống Bất Dạ Thành, phát triển Bất Dạ Thành thành đệ nhất thành trong Hoang.
Dư Sinh gật đầu, thì ra là thế.
Hiện tại hắn nắm trong tay Hàn Sơn Thành, Dương Châu Thành, Đại Bi Sơn, Cô Tô Thành các loại, nên phía trên mới xuất hiện tên của sinh mệnh ở những thành trì này.
“Nói cách khác,” Dư Sinh nói, “Chờ ta khống chế được cả Hoang thì trên Sinh Tử Bộ sẽ xuất hiện tên của tất cả sinh mệnh trong Hoang và những kẻ tiến vào Hoang.”
Đường Hà gật đầu.
Hai cha con bọn họ liên thủ, rất nhanh đã ăn sạch sành sanh món vịt nướng, mà vẫn còn thòm thèm.
Dù không muốn, nhưng nói nhẹ thì Đường Răng cũng chỉ có thể nghe theo phụ thân, để Sinh Tử Bộ lại cho Dư Sinh.
Có điều, “Một khi Sinh Tử Bộ không còn trên tay chúng ta, không ít yêu quái sẽ làm phiền chúng ta đấy.” Đường Răng lo lắng.
“Đúng thế!” Đường Hà vỗ đầu một cái, nhớ ra cái gốc rễ của vấn đề.
Sau khi Bất Dạ Thành lớn mạnh, không ít yêu quái lợi hại đã tiến vào Bất Dạ Thành.
Trong đó có Kiêu Trùng, một trong Bát Yêu, Cửu Đầu Yêu, còn có Thừa Hoàng, một trong Lục Thú.
Bất Dạ Thành lúc ấy nằm trong tay Đường Hà.
Những yêu quái này tuy thực lực hơn Đường Hà, nhưng tên vẫn xuất hiện trên Sinh Tử Bộ, không thể không bị Đường Hà quản chế.
Nhân cơ hội này, Đường Hà lấy việc nắm giữ tên của bọn chúng ra uy hϊế͙p͙, cường thủ hào đoạt không ít bảo bối của đám yêu quái này.
Nhất là Thừa Hoàng.
“Dưới sự cưỡng bức của Sinh Tử Bộ, nó còn để hai cha con ta cưỡi.” Đường Hà ngượng ngùng nói.
Đây cũng là lý do những năm này hắn không dám ra khỏi Bất Dạ Thành, sợ bị đám yêu quái này trả thù.
Dư Sinh ngớ người: “Hai người các ngươi có bị bệnh không vậy? Người ta dù gì cũng là một trong Lục Thú, có số má trong Hoang, các ngươi thế mà bức nó đến mức để các ngươi cưỡi? Đây là vô cùng nhục nhã đấy, nó không giết các ngươi mới lạ.”
“Dư chưởng quỹ, ngươi không biết đâu,” Đường Hà vội nói, “Đây chính là Thừa Hoàng trong truyền thuyết, Thừa Chi thọ hai ngàn tuổi!”
“Nó đang ở đâu, ta cũng muốn cưỡi thử.” Dư Sinh nói.
Đường Hà phụ tử liếc nhau, vừa nãy còn bảo hai người bọn họ có bệnh kia mà.
Dư Sinh xua tay: “Chỉ đùa thôi, bản chưởng quỹ hiện tại là vĩnh sinh bất tử mà,” hắn đắc ý nói.
Đường Răng muốn khóc, nhìn Đường Hà.
“Ngươi nhìn cái gì, hắn được thế là nhờ mẹ hắn, ngươi muốn vĩnh sinh thì đi tìm mẹ ngươi ấy.” Đường Hà nói.
Hắn hướng Dư Sinh kêu ca kể khổ: “Thằng con này của ta, cả ngày chỉ nghĩ đến việc dựa hơi cha, bản thân thì không cố gắng gì cả.”
Đường Răng con hắn hùng hồn phản bác: “Con thấy nếu không ép cha một chút thì cha sẽ không biết tiềm lực của mình lớn đến đâu đâu.”
“Ha ha, thằng nhãi ranh nhà ngươi!” Đường Hà xắn tay áo lên.
“Thôi, thôi,” Dư Sinh ngăn Đường Hà lại, “Nói chuyện nghiêm túc đi.”
Đường Răng đã chuẩn bị sẵn tinh thần ăn đòn, cảm thấy Dư chưởng quỹ vẫn còn chút điểm tốt.
“Muốn đánh thì về nhà mà đánh.” Dư Sinh còn nói thêm.
Đường Răng trợn mắt, uổng công hắn khen người ta.
“Mấy yêu quái đó các ngươi không cần sợ, cứ nói với chúng là hiện tại ngươi là người của ta, chúng dám động vào ngươi thì ta sẽ câu tên chúng.” Dư Sinh nói.
“Vậy Vô Thường thì sao?” Đường Hà hỏi.
Vô Thường còn đang tìm hắn để đòi Sinh Tử Bộ đây.
“Ngươi cứ truyền tin đi, nói Sinh Tử Bộ đang ở trong tay ta.” Dư Sinh chẳng sợ Vô Thường.
Thấy Dư Sinh nói vậy, Đường Hà phụ tử yên lòng, ra khỏi khách sạn, thu xếp đi nuôi vịt.
Dư Sinh thở phào, tiếp theo là chiêu cáo Bất Dạ Thành đã đổi chủ, phủ thành chủ đổi thành Khách Sạn Yêu Khí.
Những việc này không cần Dư Sinh phải nhọc lòng, có Thanh dì phủ thành chủ ở đó, huống chi trong thành còn có đám yêu quái bị hắn phong ấn, thêm đám Bất Tử Kiếm Khách phỏng chế, đủ sức chưởng khống Bất Dạ Thành.
Hắn quay lại Dương Châu Khách Sạn, tiện tay lĩnh thưởng nhiệm vụ của mình.
Điểm tín ngưỡng và ăn đồ thì khỏi nói, mấu chốt là tấm thẻ triệu hồi, hắn đổi ra rồi thì thấy nó đen sì, rất bình thường.
Hầu như không cần suy nghĩ, tấm thẻ này thích hợp nhất để triệu hồi ăn đồ tiềm ẩn, tốt nhất là ở trong Hoang.
Trong Hoang quá lớn, rất nhiều nơi Dư Sinh nhất thời không đến được.
Nhưng muốn trở thành Vương của Hoang, để hệ thống thăng cấp, thì nhất định phải để khách sạn khai trương ở những nơi đó.
Bởi vậy Dư Sinh quyết định dùng thẻ triệu hồi để triệu hồi yêu quái ở xa xôi, thu làm ăn đồ, sau đó để nó giúp mình khai thác khách sạn.
Còn một điểm khiến Dư Sinh phiền muộn.
Bất cứ khách nhân nào đến khách sạn dùng bữa, lại hài lòng, đều sẽ có cơ hội trở thành tín đồ của Dư Sinh.
Điều kiện tiên quyết là bọn họ phải toàn tâm toàn ý tưởng niệm món ăn của khách sạn Dư Sinh, Dư Sinh sẽ nghe được tiếng kêu gọi của bọn họ, ban cho bọn họ đồ ăn hoặc thần lực, thu bọn họ làm tín đồ, chỉ tiếc là hiện tại Dư Sinh vẫn chưa gặp được ai như vậy.
Nghĩ đến đây, Dư Sinh trở lại khách sạn, thấy Về Trần Hương đang buồn bực chán chường ngồi bên bàn dài, bất đắc dĩ nhìn ra bầu trời.
Trên trời có một con giao long đang bay tới bay lui, làm bộ làm tịch.
“Làm gì vậy?” Dư Sinh hiếu kỳ hỏi.
“Để Tiểu Diệp Tử vẽ rồng đó, nói là để lưu lại kỷ niệm cho ta, để ta khỏi quên nó.” Về Trần Hương thở dài một tiếng, “Ta phải nghĩ xem.”
“Nghĩ gì?”
“Nghĩ xem khi nào thì ta nhớ nó.”
“Đồ cặn bã!” Dư Sinh phỉ nhổ.
Chuyện gì thế này, sao yêu quái trong khách sạn toàn là đồ cặn bã vậy?
Cũng có thể là do yêu quái xấu xa hay gây chuyện.