Chương 1062 long khí nhi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1062 long khí nhi
Chương 1062: Long Khí Nhi
Đông Hoang, Sa Hà thành.
Hai vầng trăng tròn treo cao trên nóc nhà, ánh trăng trong trẻo như nước đọng.
Hắn nằm trên nóc nhà, lưng tựa vào mép mái, ngắm nhìn Sa Hà thành dưới ánh trăng.
Từng dãy nóc nhà san sát, trông giống như những tấm bia mộ.
Hắn một hơi nuốt hết miếng thịt khô, tu ừng ực vò rượu, thỉnh thoảng lại liếc mắt chú ý động tĩnh dưới mái hiên.
Khác với vẻ tĩnh lặng, lạnh lẽo trên mái nhà, dưới mái hiên lại vô cùng náo nhiệt.
Gia đình này là một nhà hào phú ở Sa Hà thành, hôm nay con trai nhà giàu cưới vợ, dưới mái hiên giăng đèn kết hoa, vô cùng rộn rã.
Khắp nơi giăng lụa đỏ, đèn lồng đỏ, khiến cho không gian dưới mái hiên đỏ rực như máu, mọi người cười nói dưới ánh đèn đỏ, trông có vẻ quỷ dị lạ thường.
Bạch Cao Hưng lại tu một ngụm rượu, phải uống từ từ thôi, lát nữa còn có việc phải làm.
Ban ngày, đám cưới nhà giàu này đã xảy ra một chuyện kỳ quái.
Khi tân nương tử được rước về, lúc xuống kiệu, bên trong lại có tới hai người che khăn đỏ tân nương.
Lúc ấy, toàn bộ đội đón dâu đều kinh ngạc.
Điều kinh ngạc hơn là khi bà mối vén khăn cô dâu lên xem xét, phát hiện hai tân nương tử lại giống nhau như đúc.
Tình cảnh nhất thời cứng đờ, tân lang không biết phải làm sao.
Nhưng ngày lành chẳng chờ ai, cuối cùng cha mẹ tân lang quyết định, cứ làm lễ thành thân trước đã.
Thế là tân lang tay trái kéo một người, tay phải kéo một người, bái thiên địa.
Lúc này, thân bằng hảo hữu đang ăn mừng, cũng không ngừng bàn tán xôn xao về chuyện lạ này.
Ngược lại, tân lang kia vẫn tươi cười mời rượu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía tân phòng, chắc hẳn trong đầu đang mơ mộng tới cảnh nhất long song phượng.
Bạch Cao Hưng lắc đầu, cái đức hạnh này, khiến hắn không khỏi nghĩ tới Diệp Tử Cao.
Không biết hiện tại hắn ta đã cùng Hắc Nữu động phòng hay chưa.
Bữa tiệc này chắc chưa tàn ngay được, Bạch Cao Hưng nằm dài người ra, thả lỏng gân cốt một chút, lát nữa còn phải ác chiến một trận.
Chẳng bao lâu sau, Bạch Cao Hưng đang ngẩn người ngắm trăng, miệng lẩm bẩm những món ngon trong khách sạn.
Vừa niệm đến món thịt dê nướng, thì “A”, từ trong động phòng dưới người hắn truyền ra hai tiếng kêu thảm.
Bạch Cao Hưng “Sưu” một tiếng bật dậy, thân thể nhanh như chớp nhảy xuống mái hiên, hai chân móc vào xà nhà, thân người uốn cong, đầu hướng thẳng cửa sổ động phòng mà lao tới.
Cửa sổ vỡ tan tành, Bạch Cao Hưng liếc nhanh vào phòng, thầm mắng một tiếng “Chết tiệt!”.
Tên tân lang này quá nóng vội, thế mà yến tiệc còn chưa tàn đã mượn hơi men để phong lưu.
Thế là hay rồi, tân nương tử nằm sấp giữa giường, hai mắt chảy máu, hôn mê bất tỉnh.
Tân lang ngã trên mặt đất, cũng hai mắt chảy máu, ngực còn hằn năm ngón tay cắm sâu vào lỗ máu, nhưng chưa đến mức trí mạng.
Những cảnh tượng này Bạch Cao Hưng đã thấy không ít lần, chỉ cần liếc qua là biết ngay.
Hắn lao người ra khỏi cửa sổ vỡ, chân đạp bệ cửa, hướng xà nhà đâm tới.
Trên xà nhà, yêu quái đội mũ phượng khăn quàng vai thấy kiếm quang xẹt tới, thân thể liền chuyển, trượt xuống phía bên kia.
“Sao lại là ngươi!” Yêu quái giận dữ quát, ngẩng đầu nhìn Bạch Cao Hưng trên xà nhà.
“Ngươi không biết giá của ngươi lại tăng rồi hả?” Bạch Cao Hưng vừa nói, vừa vung kiếm đâm tới.
Ở trong khách sạn lâu như vậy, nhờ linh lực từ thức ăn thúc đẩy, thân thể Bạch Cao Hưng vô cùng linh hoạt, gần như trong nháy mắt đã áp sát yêu quái.
Không chỉ vậy, có Dư Sinh Tuyệt Tôn Kiếm pháp làm nền, kiếm pháp của hắn cũng tiến bộ vượt bậc.
Nhưng muốn trong chốc lát bắt được La Sát chim vẫn còn hơi khó.
La Sát chim vốn là Quỷ Hồn của người chết, dưới oán khí khổng lồ mà hóa thành yêu quái, cánh như dao, lông chim có thể làm người bị thương.
Còn đôi chân thì đã sớm hóa thành vuốt chim, cào trúng thì rất đau.
Trong lúc giằng co, “A”, La Sát chim hét lớn một tiếng, cánh vút qua, xẻo đi một miếng thịt trên vai Bạch Cao Hưng.
La Sát chim cũng chẳng khá hơn, bị Bạch Cao Hưng đâm một kiếm vào đùi.
“Tê”, Bạch Cao Hưng hít một hơi lạnh, muốn nhanh chóng bắt lấy La Sát chim.
Thấy La Sát chim cười tà mị, túm bốn con ngươi như quả nho nhét vào miệng, “Phốc phốc” một tiếng.
“Ọe”, Bạch Cao Hưng buồn nôn, vội quay mặt đi không dám nhìn.
Dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy, hắn vẫn không thể quen được.
Lúc này, người hầu và tân khách trong nhà tân lang nghe thấy tiếng động lớn trong phòng, vội vàng chạy tới phá cửa xông vào.
La Sát chim lè lưỡi cuốn bốn con ngươi vào bụng, vỗ cánh bay ra khỏi đám người.
“Yêu quái!”, có người kinh hô.
Bạch Cao Hưng cũng không chậm trễ, đạp lên bàn, nhảy ra khỏi cửa sổ, chân móc vào mái nhà, lần nữa lên nóc.
La Sát chim biết bay, dù chỉ bay như gà, không cao không xa, cũng không nhanh, nhưng nhờ vào tường thành và nhà cửa, cũng đủ để thoát khỏi người thường.
Mấy lần trước, Bạch Cao Hưng đều bị La Sát chim thoát khỏi như vậy.
Nhưng Sa Hà thành lại khác.
Nhà cửa trong thành san sát nhau, nóc nhà nối liền nóc nhà, dù cao thấp nhấp nhô, nhưng không chênh lệch nhiều, đủ để người ta đi lại như bay trên đó.
Sau khi lên nóc, Bạch Cao Hưng điều chỉnh lại một chút, liền thấy bóng dáng La Sát chim đang bỏ chạy, lập tức co cẳng đuổi theo.
Khi vượt qua một con hẻm nhỏ, hắn hô: “A Quá, hướng bắc!”
“Biết rồi!”
Bạch Cao Hưng đuổi theo được ba, bốn mươi bước thì nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau.
A Quá là người Bạch Cao Hưng gặp khi trừ yêu.
Lúc ấy, một đám yêu quái tập kích thôn trang.
Dân làng không có chút sức chống cự nào, Bạch Cao Hưng xông ra giết đám yêu quái suýt chút nữa cũng bị giết chết.
Về sau, hắn phải lấy danh hiệu Đông Hoang Thiếu chủ Dư Sinh ra mới trấn áp được đám yêu quái này.
Không thể không nói, dù là Bắc Hoang, Tây Hoang hay Nam Hoang, danh tiếng của các vị vương cũng không bằng Đông Hoang Vương.
Đông Hoang Vương nổi tiếng là người có thù tất báo.
Một yêu quái trên Thái Sơn chỉ vì nói Đông Hoang Vương không xinh đẹp, ngọn Thái Sơn mà nó ở đã bị Đông Hoang Vương chẻ đôi.
Còn về yêu quái kia, dù sao sau đó không ai gặp lại nữa.
Đông Hoang Vương Thiếu chủ chắc cũng kế thừa tính tình đó, bởi vậy người đứng bên cạnh hắn tốt nhất là không nên gây chuyện.
Sau khi đám yêu quái bỏ chạy, đối mặt với những thôn dân người chết kẻ bị thương, Bạch Cao Hưng đành bó tay, A Quá xuất hiện vào lúc đó.
Tổ tiên ba đời của A Quá đều là lang trung, thuốc do tổ tiên A Quá bốc, uống vào là linh nghiệm ngay; đến đời cha hắn thì dược hiệu kém hơn một chút, đến A Quá thì chỉ miễn cưỡng coi là thuốc tốt, nhưng so với thuốc của ông và cha hắn thì kém xa.
“Không phải ta học nghệ không tinh,” A Quá vừa chữa thương cho Bạch Cao Hưng vừa nói, “Chủ yếu là cái tay này nhà ta không có truyền thừa.”
Bạch Cao Hưng ngạc nhiên, cái này là ý gì?
“Ta nói là cái tay này,” A Quá giơ hai tay ra cho Bạch Cao Hưng xem.
“Hoắc”, một mùi khó ngửi xộc thẳng vào mũi, Bạch Cao Hưng vội vàng lùi lại phía sau, “Tay của ngươi mấy năm rồi chưa rửa vậy?”
Tay A Quá đen kịt, màu sắc hoàn toàn khác với cánh tay.
Trên đó không biết bao nhiêu thứ bẩn thỉu bám vào, còn có dầu mỡ, dày gần như tay gấu.
“Từ khi cha ta truyền lại cái tay này, ta liền không rửa nữa.” A Quá rụt tay lại, tiếp tục băng bó cho Bạch Cao Hưng.
Bạch Cao Hưng kinh ngạc, “Cái tay này là cha ngươi?”
“Không phải,” A Quá biết Bạch Cao Hưng hiểu lầm, “Long khí nhi trên tay là cha ta truyền cho ta.”
“Long khí đâu?” Bạch Cao Hưng nhìn tay hắn.