Chương 1047 khẩu quyết
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1047 khẩu quyết
Chương 1047: Khẩu quyết
“Ai mà lúc trẻ chẳng từng có mộng tưởng Đồ Long.”
Gầy yêu nâng chén cạn một hơi, “Đáng tiếc lại thua vì hiện thực.”
Lôi thôi yêu thấy bọn họ phá hỏng chuyện làm ăn của mình thì trừng mắt liếc xéo.
Mấy con yêu quái bị dọa sợ, ngay cả đôi uyên ương khốn khổ kia cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
“Khẩu quyết gì cơ?” Dư Sinh hỏi.
Lôi thôi yêu khinh thường liếc Dư Sinh, “Ngươi không mang đến một vò rượu, một đĩa thức ăn giống vậy thì ta dựa vào cái gì mà nói cho ngươi?”
Dư Sinh do dự một chút, bèn cầm lấy cuốn sách lật ra xem. Phải nói rằng cuốn sách này quá thô ráp, hình rồng trên đó chẳng khác gì con lươn.
Nhưng lời của tên lôi thôi yêu này cũng có lý, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, vạn nhất là thật thì sao?
Hắn vừa nói câu đó là đang nói với Dư Sinh, chẳng lẽ hắn biết mình là một con tiểu long?
Dư Sinh càng nghĩ càng thấy có lý, cũng chẳng tiếc chút rượu thịt, thế là sai người bưng lên một bàn thịt hai lần chín, một vò rượu ngon.
“Ha ha, tiểu tử, biết điều đấy.” Lôi thôi yêu hưng phấn xoa xoa hai bàn tay, ngửi ngửi đồ ăn, tâm thần sảng khoái.
Hắn đưa tay định cầm đũa thì bị Dư Sinh ngăn lại, “Miệng quyết của ngươi còn chưa nói cho ta biết đấy.”
Lôi thôi yêu liếc nhìn xung quanh, “Chỗ này không tiện nói.”
“Vậy ngươi viết ra đi.” Dư Sinh lấy từ trên quầy một cây bút và một tờ giấy.
Lôi thôi yêu bất đắc dĩ, lại hít hà hương thơm của đồ ăn, lưu luyến không rời buông đũa xuống, nhấc bút lên viết khẩu quyết rồi đưa cho Dư Sinh.
Dư Sinh cúi đầu xem xét: “Đôi tám hai năm sáu, đôi tám hai năm bảy, đôi tám đôi chín ba mươi mốt…”
“Đại gia ngươi!”, Dư Sinh vừa định vơ lấy đồ ăn thì thấy lôi thôi yêu đã vùi mặt vào mâm thức ăn.
Sau khi chà đạp hết đồ ăn, hắn lại ôm lấy vò rượu lớn hớp một ngụm, “Hắc hắc, ta uống rồi.”
“Nhưng mà nói thật,” lôi thôi yêu lau miệng, “Tiểu chưởng quỹ, khẩu quyết này là thật đấy, ngươi về nhà ngẫm nghĩ xem sao.”
“Ta ngẫm đại gia ngươi!”, Dư Sinh nói, khẩu quyết này kiếp trước hắn đã thuộc lòng rồi.
“Ngươi đừng không tin, cái khẩu quyết trái với lẽ thường này tuyệt không phải do một yêu quái như ta bịa ra đâu.” Lôi thôi yêu nói.
Nghe vậy, Dư Sinh lại đảo mắt nhìn xung quanh, hắn cảm thấy mấy con số này là do Thảo Nhi nghĩ ra.
Ngay lúc Dư Sinh cảm thấy mình bị lừa thì “Răng rắc, răng rắc”, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, một đám quan sai xuất hiện trước cửa.
Bọn chúng đuổi đám bác gái hóng chuyện và những kẻ làm thuê ở quán rượu đêm khuya đi, bao vây kín khách sạn.
“Tiểu tử kia!”, tên sai dịch dẫn đầu vênh váo đứng ngoài cửa, “Ta hoài nghi ngươi chứa chấp tội phạm, hiện tại phụng mệnh đến điều tra khách sạn của ngươi.”
“Lục soát đi.” Dư Sinh ném cuốn sách vào quầy, ngồi xuống chuẩn bị đếm tiền.
Tên quan sai bèn phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ, “Vào lục soát cho ta!”, hắn còn nháy mắt một cái.
Đám quan sai phía sau không biết sự cổ quái của khách sạn, thấy hắn nháy mắt thì tưởng rằng lại có món béo bở để kiếm chác như mọi khi.
Bọn chúng thường xuyên làm như vậy, nếu có chủ quán nào có tiền, dễ bắt nạt thì sẽ gạ gẫm để kiếm chút đỉnh.
Sau đó, bọn chúng sẽ thường xuyên đến vặt lông những kẻ béo bở đó.
Sau khi đám quan sai đi vào, liền xông tới vén đồ ăn trên bàn, miệng thì nói: “Tiểu tử, thức thời một chút, mau giao hắn ra đây…”
Lời còn chưa dứt, một vệt mực lóe lên, tên béo yêu giật mình cúi đầu, chỉ cảm thấy trên đầu mát lạnh, một đạo kiếm quang hiện lên.
Đến khi hắn kịp nhìn về phía đám quan sai thì quần áo trên người bọn chúng đã hóa thành những cánh bướm nhẹ nhàng.
Đám quan sai khẽ giật mình, chờ đến khi nam nhân trong đôi uyên ương khốn khổ che mắt nữ tử lại thì bọn chúng mới kịp phản ứng, quát to một tiếng rồi bỏ chạy.
Đám quan sai bên ngoài đã sớm đoán trước, cởi áo dài ném cho đồng bọn đang chạy trốn để che thân.
“Bá!”, đao của bọn chúng tuốt khỏi vỏ.
Ánh đao phản chiếu ánh nắng khiến đám yêu quái vây xem cùng nhau lùi lại mấy bước, nhường ra một khoảng không gian.
“Hừ, thật to gan! Dám tập kích quan sai, mau phong tỏa cái cửa hàng này cho ta!” Tên quan sai vênh váo quát.
“Tuân lệnh!”, đám quan sai dù không dám tới gần khách sạn nhưng vẫn đứng cách ba bước vây quanh, không cho ai vào.
Dư Sinh không thèm để ý, chỉ sai Mực Ảnh ném tiền từ đống quần áo rách nát vào tủ, còn mình thì vẫn chậm rãi đếm tiền.
Béo yêu và gầy yêu ăn cũng gần no, không đợi gầy yêu hoàn hồn thì béo yêu đã lôi hắn ra ngoài.
“Hôm nay hai ngươi động phòng đi.” Béo yêu khom lưng cười với đám quan sai, ra khỏi vòng vây rồi nói với gầy yêu.
“Cái kia… có phải nên về báo với mẹ ta một tiếng đã…”
“Không cần, ta sẽ chăm sóc mẹ ngươi thay ngươi, dù sao nàng cũng không trông mong ngươi phụng dưỡng đâu.” Tiếng béo yêu vọng lại từ xa.
Chỉ còn lại lôi thôi yêu chậm rãi ăn hết đồ ăn, lau miệng rồi đứng dậy.
“Đáng tiếc tay nghề của ngươi, còn có cái chỗ ngủ này.” Hắn thở dài lắc đầu, xách vò rượu đi ra ngoài.
Cuối cùng chỉ còn lại đôi uyên ương khốn khổ, ở lại cũng không xong, mà đi cũng không được.
Dư Sinh thu dọn tiền xong thì nói với bọn họ: “Hai người tạm thời không ra ngoài được đâu, ở lại đây thu dọn khách sạn cho ta đi.”
“Nhưng mà, chúng ta… cái này không tiện lắm.” Nam yêu nói.
“Hai người có thể ra ngoài bằng cửa sau bếp, rất tiện.” Dư Sinh nói xong liền quay người đi ra ngoài.
Đôi uyên ương khốn khổ bán tín bán nghi, đi theo Dư Sinh vào bếp sau, chờ bước ra khỏi cánh cửa thì hai yêu trợn tròn mắt.
Mây trắng trên trời tản ra, đình đài lầu các san sát nhau, bọn họ không ngờ phía sau lại ẩn chứa một nơi rộng lớn như vậy.
Không chỉ vậy, tất cả bếp sau của các khách sạn trong Bất Dạ Thành đều tập trung ở Đại Bi Sơn, đầu bếp và tiểu nhị đang bận rộn.
“Hai người các ngươi tạm thời phụ trách khách sạn Bất Dạ Thành này, muốn nghỉ ngơi thì đến Đại Bi Sơn tìm phòng.” Dư Sinh nói xong liền rời đi, để lại hai yêu quái kinh ngạc.
Bọn họ vô thức đi theo tiểu nhị bưng đồ ăn đến bếp sau của khách sạn Đại Bi Sơn, xuyên qua đại sảnh, ở ngoài cửa nhìn thấy Thảo Hải.
Gió nhẹ thổi tới, Thảo Hải chập trùng, bên trái là hồ lớn xanh biếc mênh mông, bên phải là đồng ruộng bao la.
Rất nhiều người và yêu quái qua lại trên những bờ ruộng, lũ trẻ con mò cá bên bờ sông, gà vịt thành đàn đi lại trên đường lớn.
Cho dù có xe tới cũng phải chờ chúng đi qua mới được phép đi tiếp.
Từng xe rau quả chưa từng thấy được xe ngựa vận đến, bên cạnh đã có Trư yêu chờ dỡ hàng.
Bọn chúng sẽ chọn lấy những loại rau quả tốt, còn những loại không tốt thì để lại.
Trên đại lộ Thảo Hải, thỉnh thoảng có yêu quái và thương đội đi lại, nghỉ ngơi tại khách sạn, một cảnh tượng vui vẻ phồn vinh.
Dù không lộng lẫy phồn hoa như đường phố Bất Dạ Thành nhưng lại tràn ngập sinh cơ hướng lên và hiền lành.
Bọn họ nhìn nhau, kinh diễm và kinh hỉ trộn lẫn, nơi này tuyệt đối không phải Bất Dạ Thành, bọn họ thế mà đã thông qua hai cánh cửa để đến một nơi khác.
Hai yêu cao hứng nhảy dựng lên, cuối cùng bọn họ cũng đã trốn thoát khỏi quán rượu đêm khuya, không cần sợ hãi bị bắt về nữa.
“Hai cái đồ ngốc này?” Dê rừng quái vừa thả dê rừng về nhìn thấy hai yêu quái đang chặn đường, nhảy nhót cười quái dị.
Hai yêu quái le lưỡi một cái, vội vàng tránh đường.
Nam yêu sợ dê rừng quái hiểu lầm, vội vàng kể lại chuyện mình và nữ yêu bỏ trốn, được Dư Sinh cứu và hiện tại đã chạy thoát.
“Cái gì?” Dê rừng quái dừng bước.
“Nàng là ngươi bắt cóc từ thanh lâu ra?” Dê rừng quái chỉ vào nữ yêu hỏi.
“Không phải bắt cóc, hai chúng ta lưỡng tình tương duyệt, bỏ trốn đến đây.” Nam yêu nói.
Dê rừng quái không nghe lọt tai, hắn vỗ vai nam yêu, “Tiểu tử, ngươi được đấy, người khác đi thanh lâu tốn tiền, ngươi đi thanh lâu kiếm tiền, khác nhau sao mà lớn vậy chứ?”
Hắn chắp tay nói: “Sư phụ, dạy ta một chút đi, ngươi làm thế nào mà được như vậy?”