Chương 1032 cơm trưa
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1032 cơm trưa
Chương 1032: Cơm Trưa
“Được rồi, tránh hết ra đi.”
Dư Sinh chào hỏi mọi người một tiếng, cầm lấy cần trúc nhỏ, trèo lên cây táo hái quả.
Người ta hái táo thì đứng dưới gốc cây, còn hắn thì ở trên tàng cây, vung cần trúc, nhất thời táo rụng như mưa.
Sở Từ và những người khác đã trốn ra xa, nhưng vẫn không tránh khỏi bị vạ lây, Chu Cửu Phượng còn bị một quả táo nện trúng đầu.
“Tê, Dư chưởng quỹ, ngươi cẩn thận chút đi.” Chu Cửu Phượng xoa đầu nói, đồng thời nhặt quả táo vừa nện mình lên, ném vào miệng cắn lấy cắn để.
Dư Sinh dừng tay, cười nói: “Cái này cũng không trách ta được, chỉ trách ngươi béo quá, diện tích lớn quá thôi.”
“Nói đi nói lại, Phượng tỷ, dạo này tỷ lại béo lên rồi à?” Dư Sinh ngồi trên cành cây nói, còn liếc mắt ra hiệu Sở Từ, Tuần Cửu Chương xác nhận.
Giữa tính mạng và lương tâm, bọn họ đành chọn giả mù sa mưa, “Mập á? Đâu có béo.” Mấy người đồng thanh nói.
“Ta thì thấy là có mập đấy.” Chỉ có Trang Tử Sinh là khác biệt.
“Ai, vẫn là Trang Tử Sinh thành thật.” Dư Sinh tán thưởng.
“Nhưng mà càng xinh đẹp, càng có da có thịt.” Trang Tử Sinh bồi thêm một câu.
“Thôi đi, mắt ngươi mù rồi à?” Dư Sinh nói rồi tiếp tục hái táo.
Những chỗ hắn với không tới cũng chẳng sao, bởi vì trên cây còn có một con khỉ.
Con khỉ này là Dư Sinh mang từ trên cây mộc thụ về, hiện tại nó làm việc vặt cho Dư Sinh, tiền công chính là mấy quả dại hoặc đồ ăn.
Lần trước, Dư Sinh mua chút đậu phộng làm quà vặt, lái xe bò đến dưới gốc mộc thụ, thấy con khỉ hái quả mộc cũng được việc, tiện tay thưởng cho nó mấy hạt đậu phộng. Từ đó trở đi, nó đã để ý đến Dư Sinh.
Hôm sau, vừa hừng đông mở cửa, Dư Sinh đã kinh ngạc thấy trước cửa bày một đống lớn quả mộc, tất cả đều do con khỉ kia mang đến.
Ý đồ quá rõ ràng, đổi đậu phộng.
Lúc đó con khỉ còn nhát gan, nhưng sau nhiều lần thăm dò, thấy người trong trấn không làm hại nó, lá gan của nó càng lúc càng lớn.
Nó thường xuyên đến khách sạn tìm việc làm, dù rằng phần nhiều là gây thêm phiền phức chứ chẳng giúp được gì.
Nhưng nể tình nó hái đào từ rừng đào, hái quả từ cây mộc thụ mang đến cho khách sạn, Dư Sinh miễn cưỡng thu nó làm nhân viên ngoài biên chế của khách sạn, đặt tên là Cơm Trưa.
Lúc ấy Diệp Tử Cao còn phản đối, “Cơm Trưa?! Tên gì kỳ vậy, sao không gọi là Ngộ Không?”
Người trong trấn rất quen thuộc với cái tên Ngộ Không, dù cho Dư Sinh mới chỉ kể Tây Du Ký đến đoạn mở đầu.
“Ngươi biết cái gì.” Dư Sinh đáp, “Cơm Trưa là con trai của Ngộ Không, tương truyền, có thể tập hợp đủ bảy viên ngọc rồng…”
“Khụ khụ.” Hắn vội dừng lại, ngọc rồng cái thứ này, nghe thôi đã thấy mùi long thể rồi.
Vì sự an toàn của con cháu sau này, vẫn là không nên nói rõ thì hơn, “Nói chung là rất lợi hại.”
“Thì rất lợi hại.” Diệp Tử Cao vừa nói vừa chỉ vào Cơm Trưa đang đứng sau lưng Dư Sinh, “Ngươi xem, Tiểu Bạch còn muốn ăn kìa.”
Dư Sinh quay đầu lại, thấy con khỉ đang ngoan ngoãn ngồi xổm trên mặt đất, tay bóc đậu phộng, còn Tiểu Bạch Hồ thì gõ gõ vào đầu khỉ, vẻ mặt suy tư.
Dư Sinh vội vàng chạy tới, xách Tiểu Bạch Hồ đi, “Ngươi đúng là đồ háu ăn thiên tài, đến đầu khỉ cũng muốn ăn.”
“Đầu khỉ ăn được hả?” Tiểu Bạch Hồ ngạc nhiên, nàng vừa rồi chỉ là nhìn đầu khỉ, nghĩ đến nấm đầu khỉ thôi mà.
“Tiên sinh từng nói, nấm đầu khỉ rất ngon, không biết đầu khỉ thì thế nào nhỉ?”
Cơm Trưa ngốc nghếch, nghe Tiểu Bạch Hồ nói vậy, còn ngơ ngác chìa tay đòi đậu phộng.
Hiện tại, tranh thủ lúc hái táo, Cơm Trưa thỉnh thoảng cũng bóc một hạt đậu phộng ra ăn, sau đó cầm một cái côn gỗ nhỏ, đánh những quả táo còn sót lại trên cây rụng xuống.
Dư Sinh nhìn mà thấy hài lòng, không thể không nói, chỉ vài hạt đậu phộng mà sai được Cơm Trưa, đúng là món hời.
…
Trong khi Dư Sinh và mọi người đang thỏa thích nhặt táo, thì tại một góc khuất ít ai để ý đến của Bất Dạ Thành, “Có Yêu Khí Khách Sạn” đã đón một đám khách không mời mà đến.
“Đại ca, ở đây có một cái khách sạn mới mở kìa.” Một con chó yêu đầu đen sì chỉ vào tấm biển hiệu khách sạn nói.
“Để ta xem nào.” Một con chó vàng đầu khác ôm một con chó con trong lòng, đứng trước khách sạn, ngước đầu nhìn tấm biển hiệu.
“Có Yêu Khí Khách Sạn, hắc, cái tên này hay đấy.” Chó vàng yêu nói, “Trong khách sạn này chắc chắn không thiếu gái, đi, vào xem thử.”
Hắn vừa định bước vào, thì một con chó yêu đầu vẩu răng bên cạnh nói: “Đại ca, cái chữ kia là chữ “khí”, không phải chữ “gái”…”
“Bốp!” Hắn còn chưa nói hết câu, chó vàng yêu đã vả cho một phát, “Không có học thì ngậm miệng lại, chữ “nữ” ở bên cạnh, không phải là “gái” thì là gì?”
Chó đen yêu vội vàng gật đầu, “Đúng đúng đúng, đại ca nói phải, mời đại ca vào, khách sạn này còn chưa nộp phí bảo kê đâu.”
“Sao ta cứ cảm thấy cái đầu chó của ngươi đang móc mỉa ta vậy?” Chó vàng yêu liếc hắn.
“Đâu có đâu, tuyệt đối không có.” Chó đen yêu vội vàng xoa xoa cái đầu của mình.
Chó vàng yêu lúc này mới bỏ qua cho hắn.
Hắn nhìn khách sạn, “Mấy con yêu bây giờ, mở tiệm mà không biết chuẩn bị trước gì cả, đúng là yêu tâm không cổ.”
Hắn vừa cảm thán vừa bước vào khách sạn.
Cửa lớn khách sạn mở rộng, đại sảnh bên trong rất nhỏ, thậm chí không đủ chỗ kê bàn, chỉ có một hàng bàn dài nhỏ bao quanh quầy, bên cạnh đặt mấy cái ghế, thế thôi.
Bàn ghế và quầy đều được lau dọn sạch sẽ, trên quầy bày biện mấy bình rượu nhỏ, mấy ống đựng đũa, trông rất trang nhã.
Trên tường hai bên dán tranh, bên trái là một chữ “Kiếm”, bên phải là một bức họa, vẽ…
Ba con chó yêu hơi đánh giá một chút, rồi giật mình lùi lại.
“Mẹ ơi, con chó này sao mà xấu thế!” Chó vàng yêu nói với chó vẩu răng, “Còn xấu hơn cả ngươi.”
“Ta nghi là chủ quán cố ý treo bức tranh này ở đây để sỉ nhục chúng ta.” Chó vẩu răng nhếch mép nói, “Hắn đang chế giễu chúng ta!”
“Đúng đấy!” Chó đen yêu cũng đồng tình.
“Mẹ kiếp, gọi thằng chủ quán ra đây cho ta, hôm nay không nộp gấp đôi phí bảo kê thì đừng hòng yên thân!” Chó vàng yêu quát.
Hai tên đàn em cũng hùa theo, nhưng khách sạn vẫn im ắng, bọn chúng la hét nửa ngày mà chẳng thấy ai ra.
“Chẳng lẽ bị chúng ta dọa sợ rồi?” Chó vẩu răng nói.
Chó đen yêu cầm đôi đũa trên tay, hướng phía sau khách sạn hô: “Có yêu đây! Không ra là ta đập đấy!”
Vẫn không có ai trả lời.
“Đập cho ta!” Chó vàng yêu nổi giận.
Chó đen và chó vẩu răng vung gậy trong tay lên, định đập xuống mấy cái bát đũa trên quầy.
Nhưng mà, còn chưa kịp đập xuống, từ chữ “Kiếm” trên tường bỗng bốc lên một làn khói đen, trong làn khói đặc lóe ra hai điểm hàn quang.
Hàn quang lướt qua hai con chó yêu đang định ra tay, trong chớp mắt, thân thể hai con chó yêu như bị trọng kích, như diều đứt dây bay thẳng ra ngoài cửa.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chó vàng yêu ngây người.
Hắn trơ mắt nhìn làn khói đen kia biến thành một người đội nón rộng vành, lưng đeo kiếm, ngồi ngay trước mặt hắn.
Hắn không nhìn rõ mặt người này, dường như chỉ là một đám khói đen.
Lúc này, phía sau truyền đến hai tiếng rên rỉ, còn có tiếng kinh ngạc của đám yêu quái trên đường.
Ở Bất Dạ Thành, bất kỳ con đường nào cũng tấp nập người qua lại, dòng người như dệt cửi, dù nơi này khá vắng vẻ, hai con yêu quái vẫn thành công thu hút sự chú ý của đám yêu quái qua đường. Không phải vì gì khác, chỉ là gần như trong nháy mắt, quần áo trên người chúng đã hóa thành những cánh bướm nhẹ nhàng, phơi bày thân thể trần trụi.
“Ha ha, ha ha.” Chó vàng yêu quay đầu nhìn chúng một cái, gượng cười rồi vội quay đầu lại.
“Cái, cái gì… đây là chỗ nào vậy?”
Hắn lập tức nghĩ ra, giả vờ như người mù, một tay dò dẫm xung quanh, chậm rãi xoay người, định bước ra ngoài cửa.
Nhưng đây là Có Yêu Khí Khách Sạn.
Nếu là nơi khác, có lẽ chiêu này còn lừa được, nhưng ở đây thì không.
Hàn quang lóe lên, một thanh kiếm đã chắn ngay trước mặt chó vàng yêu.