Chương 1013 một ngày vợ chồng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1013 một ngày vợ chồng
Chương 1013: Một Ngày Vợ Chồng
Diệp Tử Cao ngẩn người.
Hắn sờ soạng mặt mình, “Ngươi bảo xinh đẹp, có phải có hiểu lầm gì đó không?!”
“Ngươi cứ coi như ngươi đang bắt Hồ Mẫu Viễn phiên bản mặt kia đi.” Dư Sinh khom lưng nhặt một cây nấm lên.
“Minh bạch!” Diệp Tử Cao nhiệt tình mười phần tiến vào rừng trúc.
Dư Sinh hái nấm từ thân cây, đồng thời ngẩng đầu nhìn xem mộc quả mọc ra sao, chuẩn bị khi nào tạnh mưa thì hái quả về cất rượu.
Hiện tại hắn có không ít điểm công đức, nhất là vào buổi sáng, bởi vì thay đổi một vài chính sách cho Hàn Sơn thành, ví dụ như để đám yêu quái có thể có được phòng ốc của mình, trong lúc nhất thời lại kiếm được một số lượng lớn điểm công đức, việc này khiến Dư Sinh phát hiện ra con đường tắt để kiếm điểm công đức.
Hắn vừa ngẩng đầu, bỗng nhiên thấy sương mù mông lung trên cây, trong đám quả hồng tử có một quả đỏ rực, hắn tập trung nhìn kỹ.
Được rồi, cái mông khỉ kia lại trở về.
Nó đưa lưng về phía Dư Sinh, nhỏ giọng nhai nuốt, chắc là sớm phát hiện có người đến.
Dư Sinh lập tức nín thở, nhảy lên không trung, đi đến phía sau con khỉ.
“Hắc!” Dư Sinh hô lớn một tiếng.
Con khỉ giật mình run rẩy, quay đầu lại nhìn, thân hình mất thăng bằng, ngã xuống dưới cây.
May mà nó là khỉ, giữa không trung kịp thời vung tay, túm lấy một cành ngang, lắc lư giữa không trung, kinh ngạc nhìn Dư Sinh.
Dư Sinh đáp xuống, đối diện với nó: “Cháu trai, trước kia ngươi không phải rất phách lối sao, hiện tại tiếp tục đi chứ?”
Con khỉ nhe răng trợn mắt hù dọa, đối với cái tên hai chân này rất kiêng kỵ, không biết hắn làm sao bay lên được.
Dư Sinh bẻ một cành cây, gõ vào đầu khỉ, “Làm gì, ngươi còn không phục hả? Có phục không, có phục không…”
Hắn cứ gõ mãi vào đầu khỉ, ban đầu con khỉ còn giãy giụa một chút, về sau dứt khoát từ bỏ, nhìn Dư Sinh như nhìn một thằng ngốc, ánh mắt như muốn nói ngươi chán thật đấy, nó thậm chí còn lấy một quả mộc quả, vừa gặm vừa đưa sát bên đánh.
Dư Sinh cũng thấy chán, vứt cành cây đi, nói: “Nhớ kỹ, ăn của ta thì phải trả, ngươi giúp ta làm việc đi.”
Khi đi xuống, hắn dùng gậy chỉ vào con khỉ uy hiếp: “Nhớ kỹ, không được dẫn lũ khỉ khác tới.”
Khỉ còn chưa kịp đáp lời, “Cạc cạc”, từ xa truyền đến một tràng tiếng cười quái dị.
Dư Sinh nhìn lại, thấy một người đội mũ rộng vành, mặc áo xanh tăng bào, đứng trên con đường nhỏ từ Tây Sơn xuống.
Dư Sinh đi xuống, “Ai?”
“Hệ ta nha đây mà,” người kia ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt quái dị, chính là Hệ ta nha đã lâu không gặp.
Dư Sinh mừng rỡ, “Dạo này ngươi làm gì thế, sao lại ăn mặc kiểu này?”
Hệ ta nha cũng không trả lời, từ trong ngực móc ra một cái mõ cũ, “Bang bang” gõ lên, còn hát câu Phật hiệu: “A di đà phật…”
“Ha ha, ngươi cái yêu quái còn làm hòa thượng.” Dư Sinh kinh ngạc nói.
Hắn chào hỏi Hệ ta nha tới, giúp đỡ hái nấm, có điều nó chỉ gây thêm vướng víu chứ chẳng giúp được gì, một lát sau đã bị Dư Sinh đuổi sang một bên.
Nấm rất nhiều, Dư Sinh đang hái hăng say thì trong rừng trúc truyền đến tiếng kêu gào của Diệp Tử Cao.
Không phải là gặp chuyện gì rồi chứ, Diệp Tử Cao nhảy vọt ra, phía sau hắn là một đám trúc chuột hung hãn đuổi theo.
“Chưởng quỹ, cứu mạng!” Diệp Tử Cao nháy mắt chạy trốn đến bên cạnh Dư Sinh.
Đám trúc chuột kia thấy cẩu tử sau lưng Dư Sinh thì lập tức dừng bước, chỉ đứng ở rìa rừng trúc giận dữ trừng bọn hắn.
Con chó này xấu xí như vậy, chắc chắn rất lợi hại.
“Ngươi bắt cái gì rồi?” Dư Sinh hỏi.
“Một con trúc chuột tuyệt đối xinh đẹp.” Diệp Tử Cao giơ con trúc chuột đang nắm trong tay lên, nó vừa to vừa mập, lông lại bóng mượt.
“Mẹ ơi, ngươi bắt Thử Vương của người ta tới rồi à?” Dư Sinh nói.
“Không biết mà, ngươi có bảo ta bắt con nào xinh đẹp đâu.” Diệp Tử Cao nói.
Hệ ta nha lúc này tiến đến trước mặt trúc chuột, dùng mõ gõ trêu đùa nó, sau đó chảy nước miếng nói một câu: “A di đà phật.”
“Hắn làm sao thành ra thế này rồi?” Diệp Tử Cao kinh ngạc hỏi.
“Ai biết nó ở Tây Sơn cả ngày chơi cái gì.”
Dư Sinh đeo giỏ trúc lên lưng, hướng đám trúc chuột đang phẫn nộ chào hỏi: “Các ngươi lại chọn một Thử Vương khác đi, tốt nhất là con nào xinh đẹp ấy, dễ bị người ta ăn, u sầu quá cũng không được.”
Bọn hắn rời đi, đám trúc chuột bối rối một hồi, không đuổi theo nữa.
Tiểu Tôn Tử bọn họ đang bắt ếch xanh, Tiểu Thùng Cơm cũng đi theo, khi thấy Dư Sinh thì bọn chúng vui vẻ chạy tới.
Tiểu Tôn Tử nắm một con ếch xanh trong tay, khoe với Hệ ta nha: “Hệ ta nha, ngươi mau nhìn này…”
“A di đà phật,” Hệ ta nha giả vờ giả vịt.
“Thả ếch xanh đi,” Dư Sinh nói, ếch xanh ăn không ít côn trùng trên ruộng lúa đấy.
Tiểu Tôn Tử không tình nguyện thả đi, sau đó cùng Diệp Tử Cao nhìn con trúc chuột kia, Thùng Cơm cũng chảy cả nước miếng.
“Nói đến, tiểu yêu quái dẫn theo lũ nhóc đi đâu rồi?” Diệp Tử Cao nói.
“Đi du lịch rồi,” Dư Sinh nói, tiểu yêu quái, Hải hòa thượng còn có Mặt Mèo yêu quái, ba yêu quái cùng nhau du lịch Đại Hoang.
Hắn đúng là đã tìm được bạn bè rồi.
Khi trở lại khách sạn, Phú Nan đang ngồi xổm trước cửa thở ngắn than dài.
Dư Sinh bỏ mũ rộng vành, giỏ trúc xuống, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
Phú Nan che mặt, “Tinh, Tinh Vệ nàng…”
Thấy hắn ấp úng, Diệp Tử Cao nhanh miệng nói: “Chạy rồi hả? Đổi là ta ta cũng chạy, say rượu tỉnh dậy, có thêm một ông chồng.”
“Đấy là ngươi.” Hắc Nữu nói từ đại sảnh khách sạn vọng ra.
Phú Nan thở dài, “Không có chạy, nàng, nàng cái gì cũng không nhớ.”
“Vậy ngươi nói cho nàng biết đi.” Dư Sinh nói.
Phú Nan lắc đầu, “Nàng nhất quyết không thừa nhận mình tìm một người… ” Hắn chỉ chỉ mình, “Trải qua gian nan vất vả, nghèo túng, tài hoa bị vùi dập…”
“Đây là đang hình dung ngươi à?” Dư Sinh kinh ngạc.
“Trải qua gian nan vất vả là nói ngươi già, nghèo túng là nói ngươi lôi thôi, tài hoa bị vùi dập là nói ngươi trí thông minh không cao,” Diệp Tử Cao có kinh nghiệm.
“Ngươi làm Tinh Vệ giống như ngươi chắc, trực tiếp vậy hả?” Phú Nan không vui nói.
“Ha ha, người ta còn chẳng cần ngươi, ngươi còn che chở nàng.” Diệp Tử Cao nói.
“Có câu chuyện cũ kể rất hay, một ngày vợ chồng trăm ngày ân, trăm ngày vợ chồng sâu tựa biển.” Phú Nan nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Dư Sinh không để tâm đến bọn họ, thấy Ngư Phu xách một sọt cá đi vào nhà, hắn muốn đi theo.
“Vậy ngươi cứ ân đi đi,” Diệp Tử Cao nhấc chân đi vào trong.
“Đừng mà,” Phú Nan vội ngăn hắn lại, muốn bọn họ cho ý kiến, “Ta thật sự thích nàng.”
“Lần trước ngươi còn nói thích Thỏ Yêu, chẳng phải cũng chẳng đi đến đâu.” Diệp Tử Cao không vui nói.
“Cái đó không giống, ta với Thỏ Yêu tam quan không hợp.” Phú Nan nói, “Nàng bắt ta ăn cỏ, không cho ăn thịt.”
“Chỗ khác hợp là được chứ gì.” Diệp Tử Cao nói, nếu không thì mục tiêu kia đã là của hắn rồi, lúc này không chừng đã sinh một ổ thỏ con.
“Đi, nói bậy bạ gì đó,” Dư Sinh đẩy hắn vào khách sạn, nói với Hắc Nữu: “Bảo Phú Nan đưa cho ngươi 5 quan tiền, ngươi giúp hắn nói giúp cho.”
“Ấy, cái này được đấy.” Hắc Nữu đứng lên, nhìn Phú Nan.
“Năm xâu?!” Phú Nan kinh ngạc nhìn Hắc Nữu, lại nhìn Dư Sinh, đây chẳng phải là số tiền hắn kiếm được buổi sáng sao.
“Ngươi đưa hay không đưa, không đưa ta không đi.”
Hắc Nữu vừa định ngồi xuống, Phú Nan vội vàng đồng ý.
Hắc Nữu đi tìm vị tiểu nhị nâng một hộp cơm thức ăn, lại thêm một vò rượu, tràn đầy tự tin nói: “Chờ tin ta.”
Nàng cầm ô giấy dầu, không quay đầu lại mà đi.
Nhìn theo bóng lưng nàng biến mất trên cầu đá, Phú Nan quay đầu hỏi Dư Sinh: “Chưởng quỹ, việc này thành không?”
“Yên tâm đi, tửu lượng của Hắc Nữu thì ngươi cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ chuốc gục Tinh Vệ, đến lúc đó lại là ngươi rước được nàng dâu.” Dư Sinh nói.
“Không phải, vậy tỉnh lại thì sao?” Phú Nan hỏi.
“Tỉnh lại thì tính sau.”
“Đại gia ngươi, Dư Sinh, ta bóp ch.ết ngươi…” Phú Nan đứng lên, nhào về phía Dư Sinh.
Dư Sinh vội vàng bỏ chạy.