Chương 911 Đại quân đến!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 911 Đại quân đến!
Chương 911: Đại quân đến!
Trên con đường lớn ngoài thành Thiên Trụ huyện, từng đoàn từng đội Đãng Khấu Quân đang rầm rập tiến quân.
Quang Châu tiết độ phủ trưởng sứ Tống Đằng thấy binh mã điều động nhiều như vậy, liền ghìm ngựa lại.
“Các ngươi đi đâu vậy?!”
Tống Đằng đứng bên đường, lớn tiếng hỏi một tên đô úy trong đội ngũ.
Tên đô úy kia tuy không quen Tống Đằng, nhưng thấy y phục của Tống Đằng là trang phục của quý công tử, phía sau còn có không ít hộ vệ mặc giáp, đoán chừng là nhân vật lớn.
Đô úy đáp: “Bẩm đại nhân, thuộc hạ không biết đi đâu, chỉ là phụng mệnh làm việc!”
Tống Đằng hơi nhíu mày: “Ai ra quân lệnh?”
“Giáo úy đại nhân của ta!”
“Đi, gọi giáo úy của ngươi đến đây, ta có chuyện muốn hỏi!”
Tên đô úy nhìn Tống Đằng mấy lần, có chút do dự.
“Vị này chính là đại công tử, trưởng sứ tiết độ phủ đó!”
Một gã hộ vệ thấy đô úy do dự, liền quát: “Mau đi gọi giáo úy của ngươi tới!”
“Tuân lệnh!”
Biết người trước mặt là đại công tử tiết độ phủ, đô úy không dám thất lễ, vội vàng đi gọi giáo úy.
Một lát sau, một giáo úy từ trung quân Đãng Khấu Quân cố gắng chạy nhanh tới.
“Mạt tướng tham kiến trưởng sứ đại nhân!”
Giáo úy nhận ra Tống Đằng, vội vàng xuống ngựa, quỳ một chân xuống đất thi lễ quân sự.
“Xin đứng lên.”
Tống Đằng đỡ hắn một cái, rồi chỉ vào đội ngũ đang hành quân hỏi: “Các ngươi xuất phát đi đâu vậy?”
Giáo úy ngập ngừng đáp: “Đại công tử, đây là cơ mật quân sự…”
Tống Đằng lộ vẻ không vui, trầm giọng nói: “Cái gì mà cơ mật quân sự lại phải giấu ta, trưởng sứ tiết độ phủ? Hay là ta phải đi tìm đại đô đốc của các ngươi để hỏi?”
Giáo úy thấy Tống Đằng có chút giận, vội nói: “Đại công tử bớt giận. Chúng ta phụng mệnh đi Quảng Giang Trấn, đây là đại đô đốc tự mình hạ lệnh, còn đi làm gì thì thuộc hạ thực sự không biết.”
“Các ngươi có bao nhiêu người đi Quảng Giang Trấn?”
“Có hai doanh trung quân, ước chừng hơn vạn người.”
Giáo úy không dám đắc tội Tống Đằng, dù sao thân phận của hắn quá cao quý. Nếu chọc giận hắn, đại đô đốc của mình cũng không gánh nổi.
Đối mặt với một loạt câu hỏi của Tống Đằng, hắn đều nhất nhất trả lời.
“Được rồi, ngươi đi làm việc đi.”
Tống Đằng hỏi vài câu rồi phất tay cho giáo úy đi.
“Đi, đến đại đô đốc phủ!”
Tống Đằng thấy đại đô đốc Hồ Quân điều binh khiển tướng đi Quảng Giang Trấn, trong lòng càng thêm lo lắng. Hắn biết con trai của đại đô đốc Hồ Quân bị Tả Kỵ Quân bên Trần Châu bắt, hắn đến đây là để báo tin. Hiện tại Hồ Quân điều binh đi Quảng Giang Trấn, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?
Đoàn người Tống Đằng nhanh chóng tiến vào Thiên Trụ huyện, đến trước phủ đệ của Đãng Khấu Quân mới ghìm ngựa lại.
Sau khi vệ binh vào thông báo, Tống Đằng được nhiệt tình mời vào đại đô đốc phủ.
Đại đô đốc Hồ Quân không còn vẻ nhẹ nhõm như trước, có vẻ nặng trĩu tâm sự, sau khi mời Tống Đằng ngồi xuống ở phòng khách, không đợi Tống Đằng mở miệng, hắn đã chủ động hỏi:
“Tiểu Đằng, có phải Thần Uy Quân của các ngươi không đủ tiền lương?”
Hồ Quân nói: “Nếu không đủ, ta sẽ bảo Mạnh An cấp thêm cho các ngươi một ít.”
Tống Đằng lắc đầu: “Đa tạ Hồ thúc có lòng. Thần Uy Quân của chúng ta hiện tại chỉ có mấy ngàn người, tiền lương quân bị tạm thời đủ.”
Hồ Quân tò mò hỏi: “Vậy cháu đến tìm ta có chuyện gì?”
Tống Đằng nhìn Hồ Quân, không giấu giếm nữa, nói thẳng: “Hồ thúc, cháu nghe nói Chí Dũng đại ca rơi vào tay Tả Kỵ Quân, có chuyện đó không?”
Vẻ mặt Hồ Quân hơi khựng lại, rồi xua tay: “Tiểu Đằng, cháu nghe những tin đồn này ở đâu vậy? Ta đã nói với cháu rồi, những chuyện này không thể tin là thật…”
“Hồ thúc, chú đừng giấu cháu.” Tống Đằng nói đầy ẩn ý: “Người của cháu đều thấy chú điều binh đi Quảng Giang Trấn. Chú định đi cứu Chí Dũng đại ca phải không?”
Hồ Quân thấy Tống Đằng chủ động vạch trần, trên mặt thoáng chút lúng túng.
“Tiểu Đằng, cháu đã biết thì ta cũng không giấu cháu.”
Hồ Quân nói: “Thằng chó Tiểu Dũng dám giấu ta đi Trần Châu cướp đồ, ai ngờ lại bị lật thuyền trong mương, bị người ta bắt!”
“Ta đã phái người đi giao thiệp với Tả Kỵ Quân, muốn bọn chúng thả người!”
Tống Đằng thấy Hồ Quân đến giờ vẫn không thừa nhận là mình phái người đi, cũng thấy cạn lời. Nhưng đối phương là trưởng bối, lại là đại đô đốc Đãng Khấu Quân, hắn không tiện vạch trần, phải để cho ông ta giữ thể diện.
“Hồ thúc, hiện tại Chí Dũng ở trong tay bọn họ, chú không thể hành động theo cảm tính được.”
Tống Đằng khuyên: “Hiện tại phái binh đến Quảng Giang Trấn chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Cháu có qua lại làm ăn với bên đó, hay là chú cứ rút quân về đi, cháu sẽ phái người đi hòa đàm…”
Hồ Quân liếc nhìn Tống Đằng: “Tiểu Đằng à, lòng tốt của cháu ta xin ghi nhớ. Chuyện này cháu đừng quản. Nếu ta không phái binh, Tiểu Dũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Ta chỉ có đem đại quân đặt ở bờ sông, Tả Kỵ Quân mới kiêng kỵ, bọn chúng mới thả người…”
“Hồ thúc, theo cháu biết về đại đô đốc Trương Đại Lang của Tả Kỵ Quân, người này chỉ thích mềm không thích cứng. Cháu thấy vẫn nên rút quân về thì hơn, nếu không sẽ hại Tiểu Dũng đấy.”
Hồ Quân hơi mất kiên nhẫn: “Tiểu Đằng, chuyện này cháu không cần phải lo, ta biết rõ phải làm gì. Lần này ta quản giáo không nghiêm, để người bên dưới gây họa, ta sẽ đích thân đi giải thích với tiết độ sứ đại nhân.”
Tống Đằng còn muốn khuyên tiếp, Hồ Quân đã đứng lên.
“Tiểu Đằng, cháu còn chuyện gì khác không? Nếu không, ta đi binh doanh tuần tra đây.”
Tống Đằng thấy Hồ Quân ra lệnh đuổi khách, trong lòng tuy khó chịu nhưng cũng phải đứng lên.
“Hồ thúc, vậy cháu xin cáo từ trước.”
Tống Đằng chắp tay nói: “Cháu quen với bên Tả Kỵ Quân, nếu các chú đàm phán không thành, có thể tìm cháu bất cứ lúc nào.”
“Được.”
Tống Đằng thấy Hồ Quân khư khư cố chấp, hết cách, chỉ có thể cáo từ rời đi.
…
Trần Châu, Bắc An Thành.
Khu vực cửa Đông thành đã giới nghiêm, đâu đâu cũng thấy bộ khoái nha dịch tay cầm thước sắt, đao dài.
Dân chúng Bắc An Thành chen chúc ở gần cửa thành, ai nấy đều ngóng trông.
Huyện lệnh Triệu Lập Bân, tổng bộ đầu Trương Võ, trưởng sở quân tình Điền Trung Kiệt dẫn các quan lớn nhỏ nghênh đón ở cửa thành.
“Đến rồi, đến rồi!”
Gần trưa, có người chỉ vào phía xa hô lớn.
Mọi người nhìn về phía xa, chỉ thấy trên con đường quan đạo rộng rãi bằng phẳng, cờ xí tung bay, một đạo đại quân đang chậm rãi tiến đến.
Từng đoàn từng đội tướng sĩ Tả Kỵ Quân cuồn cuộn kéo đến, xuất hiện trong tầm mắt của dân chúng Bắc An Thành.
Lần này Trương Vân Xuyên mang theo chủ lực đại quân Tả Kỵ Quân đến, binh mã mấy vạn người!
Mấy vạn quân đội hành quân trên con đường quan đạo rộng lớn, giáp trụ sáng ngời, đội ngũ chỉnh tề, tạo nên một sự rung động thị giác mãnh liệt.
Triệu Lập Bân và những người khác thấy đại quân đến, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Chư vị theo ta đi nghênh đón phòng ngự phó sứ đại nhân!”
Triệu Lập Bân gọi mọi người rồi cất bước tiến lên nghênh đón.
“Tấu nhạc!”
Triệu Lập Bân vừa bước đi, một thư lại trong nha môn liền lớn tiếng ra lệnh cho các nhạc công trống chiêng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Trong khoảnh khắc, cửa đông Bắc An Thành chiêng trống vang trời, không khí vô cùng náo nhiệt.
Dân chúng ai nấy đều nhón chân, rướn cổ lên nhìn đại quân chậm rãi tiến đến, vẻ mặt phấn chấn.
Đại quân Phục Châu đã chiếm lĩnh toàn bộ khu vực trừ Lâm Xuyên Thành, lúc nào cũng có thể đánh đến Trần Châu. Lại thêm một lượng lớn thủy khấu tập kích Trần Châu, khiến lòng người hoang mang.
Hiện tại, phòng ngự phó sứ tiết độ phủ, đại đô đốc Tả Kỵ Quân Trương Đại Lang dẫn quân đến Bắc An Thành, chẳng khác nào cho dân chúng Bắc An Thành, dân chúng Trần Châu một viên thuốc an thần.
Triệu Lập Bân và những người khác đón Trương Vân Xuyên, mọi người nhiệt tình chào hỏi.
“Triệu huyện lệnh, nghi thức của ngươi long trọng quá, có chút tốn kém đấy?”
Nhìn thấy đông đảo dân chúng nghênh đón ở cửa thành, chiêng trống vang trời, Trương Vân Xuyên thoáng chút không vui. Hắn luôn coi trọng thực chất, không thích những hình thức phô trương như vậy.
“Đại nhân, xin cho hạ quan giải thích.”
Triệu Lập Bân thấy Trương Vân Xuyên không vui, vội nói: “Những dân chúng này đều tự nguyện đến, tuyệt đối không phải do hạ quan ép buộc họ đến đón đại nhân.”
“Ồ?”
Triệu Lập Bân nói: “Những nhạc công kia đúng là do hạ quan mời đến. Hiện tại lòng dân Trần Châu hoang mang, đại nhân ngài dẫn quân đến, hạ quan hy vọng nghi thức nghênh đón long trọng một chút để trấn an lòng dân…”
“Ừm.”
Trương Vân Xuyên nghe Triệu Lập Bân giải thích xong thì khẽ gật đầu.
Triệu Lập Bân cố ý làm ra trận chiến lớn như vậy, chính là để dân chúng Trần Châu biết rằng đại quân đã đến, họ không cần hoảng sợ.