Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 888 Từ từ mất khống chế!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
  3. Chương 888 Từ từ mất khống chế!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 888 Từ từ mất khống chế!

Chương 888 Dần Mất Khống Chế!

Quang Châu, Tiết Độ Phủ, huyện Thiên Trụ.

Một gã quan quân dáng người gầy gò bước nhanh về phía bờ sông nhỏ uốn lượn.

“Mạnh tham quân!”

“Gặp Mạnh tham quân!”

“… ”

Ở bờ sông, không ít thủ vệ quân sĩ thấy Mạnh An tham quân đều vội vã hành lễ chào hỏi.

Mạnh An tham quân khẽ gật đầu với mọi người, đi thẳng đến chỗ Hồ Quân đại đô đốc đang ngồi câu cá bên bờ sông.

Dòng sông trong vắt, nước chảy êm đềm, đại đô đốc Hồ Quân ngồi thoải mái trên ghế, tay cầm cần câu.

Mắt thấy dưới phao câu xuất hiện vài bong bóng, đại đô đốc Hồ Quân chăm chú nhìn mặt nước, sẵn sàng giật cần.

Hắn biết cá đã bị mồi nhử đến, cắn câu chỉ là chuyện thời gian.

“Đạp đạp!”

Ngay lúc này, tiếng bước chân vang lên.

Đại đô đốc Hồ Quân hơi quay đầu lại, thấy Mạnh An tham quân đang bước nhanh tới.

Chỉ trong khoảnh khắc, phao câu đột nhiên động đậy.

“Đại đô đốc, cá cắn câu rồi!”

Một tên thủ vệ bên cạnh vội nhắc nhở.

Đại đô đốc Hồ Quân vội kéo cần, nhưng vẫn chậm một bước.

“Ai!”

“Thiếu chút nữa!”

Nhìn chiếc lưỡi câu trống không, đại đô đốc Hồ Quân thất vọng ra mặt.

“Bái kiến đại đô đốc!”

Mạnh An tham quân tiến lên, đứng trước mặt Hồ Quân, chắp tay hành lễ.

“Ta nói Mạnh tham quân à, ngươi đến không đúng lúc chút nào!”

Đại đô đốc Hồ Quân có chút oán trách: “Cá khó khăn lắm mới cắn câu, ngươi vừa chen vào, cá lại chạy mất!”

“Ta còn định trưa nay nướng cá ăn, xem ra không được rồi.”

Đối mặt với lời trách cứ của đại đô đốc Hồ Quân, Mạnh An tham quân cười nói: “Trên đường tới ta thấy có người đánh cá được không ít cá tươi đem bán.”

“Cá vừa to vừa béo, trưa nay ta sẽ mua một ít về nấu, coi như bồi tội với đô đốc đại nhân.”

“Thôi đi, mua cá sao ngon bằng tự mình câu được.”

Đại đô đốc Hồ Quân đưa cần câu cho thủ vệ, lấy khăn lau tay, rồi bưng chén trà bên cạnh lên uống một ngụm.

Hồ Quân hỏi Mạnh An tham quân: “Ngươi vội vã đến đây như vậy, có chuyện gì sao?”

Mạnh An tham quân đáp: “Đại đô đốc, bên Trần Châu xảy ra chút sự cố.”

“Hả?”

Hồ Quân hơi nhíu mày: “Tiểu Dũng không về đúng hẹn?”

“Vâng.”

Mạnh An gật đầu.

“Thằng chó này, càng ngày càng quá đáng!”

Hồ Quân mắng: “Chờ nó về, lão tử phải đánh cho nó một trận!”

“Đại đô đốc, đại công tử dẫn quân ra ngoài, gặp chuyện gì trì hoãn vài ngày cũng là thường.”

“Có điều lần này tình hình có gì đó không ổn.”

“Lạ ở chỗ nào?”

Mạnh An tham quân nghiêm túc nói: “Người bên dưới bẩm báo, đại công tử dừng thuyền ở bến Đông Nghĩa Trấn thì bạo phát một trận chém giết, tiếng la hét vang vọng cả đêm.”

“Ta phái người điều tra, hình như có một nhánh Tả Kỵ Quân tập kích Đông Nghĩa Trấn, cắt đứt đường lui của đại công tử.”

“Bây giờ chúng ta đã mất liên lạc với đại công tử, ta lo lắng đại công tử gặp chuyện ở Trần Châu.”

Đại đô đốc Hồ Quân nghe xong mấy lời của Mạnh An thì nụ cười trên mặt tắt ngấm.

Hồ Quân kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói một nhánh Tả Kỵ Quân cắt đứt đường lui của Tiểu Dũng ở bến Đông Nghĩa Trấn?”

“Đúng vậy.”

Mạnh An nói: “Có quân sĩ đóng giữ ở Đông Nghĩa Trấn nhảy xuống sông được cứu sống trở về.”

“Theo lời bọn họ, vào ban đêm họ đột nhiên bị Tả Kỵ Quân tấn công, số lượng Tả Kỵ Quân không ít.”

“Bọn họ bị Tả Kỵ Quân chia cắt, đối mặt với Tả Kỵ Quân chiếm ưu thế về quân số, bọn họ chỉ có thể nhảy sông trốn chạy.”

“Ta lo Tả Kỵ Quân muốn cắt đứt đường lui của đại công tử, sau đó tiêu diệt bọn họ.”

Trước đây, Đãng Khấu Quân của bọn họ đi cướp bóc thường trì hoãn ngày về vì chiến lợi phẩm quá nhiều hoặc do lòng tham của quân sĩ.

Việc này đã thành quen.

Lần này tham tướng Hồ Chí Dũng dẫn quân đi cướp bóc Trần Châu cũng không về đúng hẹn.

Đãng Khấu Quân bên này cũng không thấy có gì bất thường.

Nhưng hiện tại, Đông Nghĩa Trấn bạo phát chém giết, họ mất liên lạc với tham tướng Hồ Chí Dũng, Mạnh An ý thức được tình hình không ổn nên vội đến bẩm báo.

Hồ Quân khoát tay nói: “Ta thấy chuyện này không cần hoảng hốt.”

“Tả Kỵ Quân ở Trần Châu chỉ có 7, 8 ngàn người, còn phải đóng giữ ở các nơi.”

“Lần này Tiểu Dũng dẫn 6 ngàn quân, hơn nữa là tinh nhuệ tiền doanh, sức chiến đấu rất mạnh.”

“Dù Tả Kỵ Quân cắt đứt đường lui, Tiểu Dũng cũng không sao đâu.”

Hồ Quân khinh thường nói: “Tả Kỵ Quân muốn nuốt bọn họ cũng phải có bộ răng tốt mới được.”

Đại đô đốc Hồ Quân rất tự tin vào sức chiến đấu của quân mình.

Đặc biệt là tiền doanh do con trai ông, Hồ Chí Dũng, chỉ huy, đó là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, một người địch ba cũng không thành vấn đề.

“Vậy đi, ngươi phái người đoạt lại Đông Nghĩa Trấn, tiếp ứng Tiểu Dũng.”

Hồ Quân dặn dò Mạnh An: “Nếu Tả Kỵ Quân không thức thời dám cản trở, thì cho chúng một bài học, đánh cho chúng biết mặt!”

“Tuân lệnh!”

Mạnh An tham quân định xoay người đi chấp hành quân lệnh.

Hồ Quân gọi lại Mạnh An, nhắc nhở: “À phải rồi, Tống đại công tử hiện đang ở Đãng Khấu Quân ta.”

“Khi đi tiếp ứng, bảo họ đừng làm ầm ĩ lên, phải kín đáo một chút.”

Tiết độ phủ đại công tử Tống Đằng đến chất vấn Đãng Khấu Quân tự ý xuất binh, nhưng hắn một mực phủ nhận.

Nếu họ rầm rộ đi tiếp ứng đội quân cướp bóc, để Tống đại công tử biết được thì khó giải thích.

“Đại đô đốc, ta hiểu rồi.”

Mạnh An tham quân biết đại đô đốc của mình không phải sợ Tống Đằng, chỉ là không muốn đôi bên khó xử.

Khi đại đô đốc Hồ Quân của Đãng Khấu Quân biết bến Đông Nghĩa Trấn bị Tả Kỵ Quân chiếm đoạt, đường lui của con trai bị cắt đứt, và phái người đi tiếp ứng.

Ở khu vực Trúc Khê Trấn, Trần Châu, tham quân Hồ Chí Dũng cũng biết tin đường lui của mình bị cắt đứt.

“Đồ chó, đám Tả Kỵ Quân này chán sống rồi hay sao!”

Biết Tả Kỵ Quân dám chủ động xuất kích, tập kích chiếm bến đò của mình, còn cướp đi chiến lợi phẩm và chiến thuyền, Hồ Chí Dũng tức giận chửi ầm lên.

Lần này bọn họ đến Trần Châu cướp bóc đã cố ý tránh Tả Kỵ Quân đóng quân ở Bắc An Thành, Kiến An Thành.

Bọn họ chỉ cướp bóc một vài thị trấn và thôn xóm để tránh đụng độ với Tả Kỵ Quân.

Không phải bọn họ e ngại Tả Kỵ Quân, chỉ là không muốn làm lớn chuyện.

Dù sao bọn họ đã ngầm nhận bạc của Phục Châu, cũng phải có chút biểu hiện.

Lần này đến đây không phải thật sự khai chiến với Tả Kỵ Quân, chỉ là để kiềm chế Tả Kỵ Quân mà thôi.

Nếu thật sự khai chiến với Tả Kỵ Quân mà không có lệnh của cấp trên, một khi bị biết được thì bọn họ khó mà gánh nổi.

Hơn nữa, bọn họ chỉ muốn cướp một ít tiền bạc, lương thực để trả lời Phục Châu, chứ không phải đến cướp địa bàn.

Có thể tránh được trận đánh lớn với Tả Kỵ Quân thì nên tránh.

Nếu Tả Kỵ Quân thức thời thì cứ ở trong thành đừng lộn xộn, như vậy mới sống yên ổn với nhau.

Thực tế ban đầu đúng là như vậy.

Khi bọn họ cướp bóc ở khu vực xung quanh Đông Nghĩa Trấn, Tả Kỵ Quân im hơi lặng tiếng, không dám ló mặt ra.

Nhưng hiện tại Tả Kỵ Quân không chỉ đi ra, còn tập kích bến đò, cắt đường lui của bọn họ, giết người của bọn họ.

Điều này khiến tham tướng Hồ Chí Dũng rất tức giận.

Hắn không chủ động trêu chọc Tả Kỵ Quân, không đánh thành thị, chỉ muốn cướp một ít đồ của dân chúng, đã là nể tình lắm rồi.

Vậy mà Tả Kỵ Quân không biết điều, còn dám chủ động xuất kích, đúng là gan hùm mật gấu!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 888 Từ từ mất khống chế!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc, Cổ Đại, Cơ Trí, Dị Giới, Góc Nhìn Nam, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz