Chương 867 Địch tấn công!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 867 Địch tấn công!
Chương 867: Địch Tấn Công!
Trần Châu, Bắc An huyện.
Lúc chạng vạng, một đội thuyền khổng lồ mênh mông cuồn cuộn xuất hiện trên mặt nước gần Đông Nghĩa Trấn.
Trên tháp canh ở bờ sông Đông Nghĩa Trấn, vài tên lính gác của Tả Kỵ Quân đang làm nhiệm vụ.
Bỗng nhiên, họ nghe thấy tiếng ồn ào từ bến tàu truyền ra, những ngư dân và thương nhân ở bến tàu đều dồn dập bỏ chạy.
Lính gác trên tháp canh lập tức đứng lên quan sát tình hình.
Bọn họ đưa tay che nắng, nhìn về phía xa xa, chỉ thấy một đội thuyền khổng lồ xuất hiện trên mặt sông.
“Ngũ trưởng, đội thuyền hình như đang hướng về phía chúng ta, không giống thuyền buôn!”
Một tên lính gác Tả Kỵ Quân có vẻ hơi sốt sắng.
Ngũ trưởng mặt tối sầm lại mắng: “Lão tử còn chưa mù, không cần ngươi nhắc nhở!”
Ngũ trưởng và đám lính gác nhìn chằm chằm vào đội thuyền đang tiến lại gần, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc.
Một tên lính gác Tả Kỵ Quân lại nhắc nhở: “Ngũ trưởng, cờ hiệu của bọn chúng rất loạn, hình như là thủy khấu!”
“Bọn chúng không phải thủy khấu!”
Ngũ trưởng trầm giọng nói: “Thủy khấu không có nhiều thuyền và nhiều người như vậy đâu!”
“Chắc chắn lại là đám chó má Đãng Khấu Quân của Quang Châu tiết độ phủ giả dạng!”
Ngũ trưởng nhìn đội thuyền áp sát, quay đầu hô lớn: “Mau đi báo tin, nói có đại quân địch tập kích!”
“Tuân lệnh!”
Các lính gác Tả Kỵ Quân vội vã cuống cuồng theo thang xuống tháp canh, chạy thẳng về phía Đông Nghĩa Trấn.
Nhưng khi bọn họ vừa vào Đông Nghĩa Trấn để báo cáo tình hình cho một tên đội quan đóng giữ ở đây thì bên ngoài đã vang lên tiếng thét chói tai.
Một đám người quần áo xộc xệch, mang theo binh khí đã vây kín Đông Nghĩa Trấn.
Những ngư dân, thương nhân muốn trốn khỏi Đông Nghĩa Trấn thấy vậy, từng người gào thét chạy ngược vào trong trấn.
“Đội quan, làm sao bây giờ?”
Nhìn thấy rất nhiều người không rõ thân phận đã nhanh chóng phong tỏa thôn trấn, các quân sĩ Tả Kỵ Quân đóng giữ ở đây đều rút trường đao ra, như lâm đại địch.
“Anh em Tả Kỵ Quân, vứt đao xuống, ra đây ngoan ngoãn chịu trói!”
“Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!”
Rất nhiều hán tử mang theo binh khí nhìn quân sĩ Tả Kỵ Quân trong trấn, lớn tiếng hô hàng.
Ở bến tàu cách đó không xa, thuyền đã cập bến, binh mã cuồn cuộn không ngừng rời thuyền.
Đội quan Tả Kỵ Quân xoay người nói với một tên ngũ trưởng: “Ta sẽ ngăn cản bọn chúng, các ngươi mau chóng đến Bắc An Thành báo tin!”
“Tuân lệnh!”
Người ngũ trưởng kia lập tức dẫn theo huynh đệ dưới trướng, chạy thẳng đến chuồng ngựa.
Đội quan Tả Kỵ Quân đi tới lối vào Đông Nghĩa Trấn, nhìn những hán tử đang áp sát, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc.
Đội quan lớn tiếng nói: “Ta là Lý Kim Võ, đội quan Hỏa Tự Doanh của Tả Kỵ Quân!”
“Nơi này do Tả Kỵ Quân chúng ta đóng giữ!”
“Ta không cần biết các ngươi là ai, mời các ngươi lập tức rời đi!”
Những hán tử cầm đao nghe thấy đội quan Tả Kỵ Quân Lý Kim Võ nói vậy thì phá lên cười.
Một tên hán tử khó chịu mắng: “Một thằng đội quan bé tí, mày ồn ào cái rắm gì!”
“Tai của chúng mày bị nhét lông lừa hay điếc hết rồi hả?”
“Lão tử bảo chúng mày vứt binh khí xuống ra đây chịu trói, chúng mày không hiểu tiếng người hay sao?!”
Lý Kim Võ thấy đối phương không hề sợ hãi danh tiếng Tả Kỵ Quân thì sắc mặt nhất thời trở nên âm trầm.
Đúng lúc này, tiếng la hét vang lên ở một bên thôn trấn.
Đám huynh đệ muốn phá vòng vây ra ngoài báo tin đang giao chiến với những kẻ địch vây hãm thôn trấn.
Chỉ một lát sau, vài tên hán tử cưỡi ngựa xuất hiện ở phía bắc thôn trấn.
Nhìn thấy những hán tử cưỡi ngựa xuống ngựa và thủ cấp trong tay bọn chúng, đám Tả Kỵ Quân trong trấn đều trợn tròn mắt, tràn ngập lửa giận.
Một tên hán tử ném mấy cái đầu bê bết máu xuống đất.
“Lão đại, có mấy thằng định phá vòng vây ra ngoài báo tin, bị lão tử chém đầu rồi!”
Tên đầu lĩnh thấy vậy, trên mặt cũng lộ ra một tia sát ý.
“Đồ chó Tả Kỵ Quân, chúng mày không biết điều à?”
“Lão tử có lòng tha cho chúng mày một con đường sống, chúng mày lại dám đùa bỡn lão tử hả?”
Đầu lĩnh hán tử nổi giận mắng: “Anh em, xông lên cho tao, chém hết đám đồ chó Tả Kỵ Quân này cho tao!”
Tiêu quan Lý Kim Võ nghe vậy thì tim chìm xuống đáy vực.
Hắn hô lớn: “Chúng ta là người của Tả Kỵ Quân, các ngươi dám làm càn, đại đô đốc sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
“Đại đô đốc của chúng mày là cái thá gì!”
Hán tử kia mắng: “Nếu hắn dám đến, lão tử chém luôn cả hắn!”
“Xông lên!”
Hán tử kia vung tay lên, hơn hai trăm hán tử cầm đao tối om om xông về phía Đông Nghĩa Trấn.
Đông Nghĩa Trấn chỉ là một trấn nhỏ gần nam sông, chỉ có một con đường, nhà cửa được xây dựng ở hai bên đường phố.
Vì vậy, khi đối mặt với những hán tử cầm đao xông lên, một đội Tả Kỵ Quân đóng giữ và duy trì trật tự ở đây không thể dựa vào địa hình để phòng thủ.
“Tam Lang, lát nữa đánh nhau, ngươi thừa lúc hỗn loạn trốn ra ngoài báo tin!”
“Nói với tham tướng đại nhân, đám gia hỏa này đều dùng binh khí tốt, không giống thủy khấu, mà như là Đãng Khấu Quân ở phía đối diện!”
“Tuân lệnh!”
Tên Tả Kỵ Quân tên Tam Lang cắn răng, cầm dao lùi về phía sau đội ngũ.
Lý Kim Võ nói với huynh đệ phía sau: “Anh em, thôn trấn đã bị bọn chúng vây kín rồi!”
“Muốn sống sót thì đừng giấu giếm gì cả, phải liều mạng, giết một con đường máu để phá vòng vây!”
“Sau đó nghe theo hiệu lệnh của ta, đừng chạy lung tung!”
“Tuân lệnh!”
Khi hắn dặn dò thì những hán tử kia đã xông đến rất gần bọn họ.
“Anh em, bắn cung!”
Tiêu quan Lý Kim Võ hét lớn một tiếng, hơn mười huynh đệ cầm cung nỏ giương lên bắn về phía kẻ địch.
Lập tức có vài tên hán tử xông lên phía trước trúng tên ngã xuống đất, những người còn lại thì tránh né, cũng có người giương cung lắp tên, muốn phản công.
“Rút lui, rút lui!”
“Chạy sang hướng khác!”
Tiêu quan Tả Kỵ Quân Lý Kim Võ nắm chặt trường đao trong tay, không hề đối đầu trực diện với những kẻ địch đang xông lên.
Bọn họ hô to, dẫn huynh đệ dưới trướng trực tiếp xoay người rút vào trong trấn, muốn phá vòng vây từ hướng khác.
Nhưng khi bọn họ vừa vào giữa thôn trấn thì một hướng khác cũng tràn vào không ít kẻ địch cầm binh khí.
Những kẻ địch này mặc trang phục thủy khấu, chặn mười mấy quân sĩ Tả Kỵ Quân ở trong trấn.
“Cmn, chúng mày còn định chạy à!”
“Hôm nay lão tử phải xem xem chúng mày có thể chạy đi đâu!”
Nhìn đám quân sĩ Tả Kỵ Quân bị chặn ở giữa đường phố, tên đầu lĩnh hán tử lộ vẻ mặt dữ tợn.
Sắc mặt đội quan Lý Kim Võ âm trầm.
“Ta lặp lại lần nữa, chúng ta là người của Tả Kỵ Quân!”
“Các ngươi lui ngay bây giờ thì chuyện cũ bỏ qua, nếu các ngươi còn u mê bất tỉnh thì Tả Kỵ Quân sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
Đầu lĩnh hán tử vặn vẹo cổ, không nhịn được mắng: “Cmn, vịt ch.ết còn mạnh miệng!”
“Đến lúc này rồi mà còn luôn mồm luôn miệng Tả Kỵ Quân, mày muốn hù ch.ết lão tử hay sao?”
“Ha ha ha ha!”
“Anh em, băm hết đám đồ chó này cho tao, ném xuống sông nuôi cá!”
“Tuân lệnh!”
Những hán tử cầm đao từng người lộ vẻ hung quang, cầm dao, khiêng trường mâu, xông về phía đội Tả Kỵ Quân.
“Anh em, liều mạng!”
Đội quan Lý Kim Võ nộ quát một tiếng, cùng huynh đệ dưới tay tụ tập lại, kết trận chém giết với đối phương.
Một tên hán tử nhào lên, trường đao sắc bén chém thẳng vào đầu Lý Kim Võ.
“Phù phù!”
Nhưng khi trường đao của hắn còn chưa chém xuống thì trường thương của một tên huynh đệ Tả Kỵ Quân đã đâm vào bụng dưới của đối phương.
“Phù phù!”
Tên huynh đệ Tả Kỵ Quân này còn chưa kịp thu hồi trường thương thì vài tên hán tử đã xông lên, loạn đao chém tới tấp, tên huynh đệ này kêu thảm thiết ngã xuống.
“Ch.ết!”
“Phù phù!”
“A!”
Lý Kim Võ mắt muốn nứt ra, vung trường đao, một tên hán tử cổ phun máu, lảo đảo lùi về sau hai bước rồi ngã ngửa ra.
Lại có vài tên hán tử mặt mày dữ tợn xông lên, Lý Kim Võ chỉ có thể ra sức múa đao chống đỡ.
Hai bên huyết chiến trên đường phố.
Mười mấy quân sĩ Tả Kỵ Quân rất nhanh đã bị tách ra.
Trong lúc bọn họ giao chiến, một lượng lớn nhân mã trang phục thủy khấu đã lên bờ từ bến tàu nhỏ Đông Nghĩa Trấn, tràn vào thôn trấn.
Đối mặt với càng ngày càng nhiều kẻ địch, đội quan Lý Kim Võ đã không nhớ rõ mình đã giết bao nhiêu người.
Hai mắt của hắn hoàn toàn đỏ ngầu, không biết là do máu tươi dính vào mắt hay do chính mình bị thương.
Đối mặt với những trường đao không ngừng chém tới, hắn cũng không có thời gian lau đi.
Mỗi một quân sĩ Tả Kỵ Quân đóng giữ ở đây đều bị mấy người vây công, bọn họ không ngừng ngã xuống vũng máu.
Đội quan Lý Kim Võ lần thứ hai bức lui một tên kẻ địch thì mấy mũi trường thương trực tiếp đâm vào thân thể hắn.
Hắn muốn nhấc đao chém tới, nhưng hắn cảm thấy trường đao trở nên cực kỳ nặng nề, hắn không thể nhấc lên nổi nữa.
Trường thương rút ra khỏi thân thể hắn, thân thể hắn mất đi chỗ dựa, trực tiếp lảo đảo hai lần, ngồi bệt xuống đống xác.
Hắn muốn ngẩng đầu lên thì một ánh đao sáng như tuyết lướt qua.
“Phù phù!”
Thủ cấp đội quan Lý Kim Võ bay ra ngoài, rồi rơi xuống đường phố đầy máu tươi.
“Phì!”
“Lão tử còn tưởng rằng mày đao thương bất nhập cơ đấy!”
Một tên hán tử đạp thi thể không đầu của Lý Kim Võ lăn lông lốc, đi tới nhặt cái thủ cấp đang trợn trừng mắt lên.
“Treo đầu lên cột cờ bên kia đi!”
“Còn lại lột sạch y giáp, vứt hết xuống sông cho cá ăn!”
“Tuân lệnh!”